Một tay khác vươn ra trước mặt hắn, dùng ngón cái ra sức lau môi hắn.
Ta hoảng sợ nhìn lớp phấn trắng trên ngón cái. Lại nhìn màu môi vốn dĩ đỏ hồng của hắn.
"Phó Hàm Thâm, ngươi giả bệnh?!"
Trong cơn kinh ngạc, ta ngay cả cách xưng hô cũng chẳng màng tới.
"Điện hạ…"
Quản gia lúc này từ ngoài cửa bước vào, nhìn thấy tình cảnh trong nhà, mặt ông ấy đỏ bừng, vội vàng quay người bước đi, "Lão nô cũng không có việc gì."
Ông ấy còn chu đáo khép cửa lại giúp bọn ta.
Lúc này trong phòng yên tĩnh cực kỳ. Yên tĩnh đến mức ta có thể nghe thấy tiếng thở của ta và Phó Hàm Thâm. Bầu không khí cũng dần trở nên không đúng lắm.
Ta hoảng loạn muốn lùi ra khỏi người hắn. Nhưng cánh tay đang ôm eo ta của Phó Hàm Thâm lại không hề buông, ngược lại còn dùng lực kéo ta trở về.
"Vừa rồi ngươi gọi cô là gì?"
Hắn hỏi ta.
Ta có chút chột dạ: "Thái t.ử điện hạ mà."
Phó Hàm Thâm nhìn ta, đột nhiên bật cười: "Ngươi coi cô là đồ ngốc phải không?"
Ta không nói gì nữa, nhưng Phó Hàm Thâm dường như không định buông tha cho ta.
Hắn cúi người xuống, cưỡng thế hôn lên, mang theo chút ý vị trả đũa.
Giọng hắn khàn đặc:
"Cô đúng là giả bệnh lừa nàng, nhưng Từ Gia, không phải nàng cũng lừa cô rất thê t.h.ả.m sao?"
Cái cách xưng hô này vừa thốt ra, ta liền biết chuyện chẳng lành.
Tự tin khẳng định ta là Từ Gia đến thế, chẳng lẽ…
Ta từ trong lòng hắn cẩn thận ngẩng đầu lên.
"Ngươi đi đào mộ rồi?"
"Nàng đoán xem."
"Sao ngươi lại thất đức thế?"
Phó Hàm Thâm: "…Nàng không có điều gì muốn nói sao, Từ Gia?"
Tên của ta bị hắn nói ra đầy nghiến răng nghiến lợi. Có thể thấy, hắn thực sự rất tức giận.
Cũng phải, chuyện giả chế-t này, quả thực là ta làm không t.ử tế.
Ta mím môi, quyết định thành thật xin lỗi: "Xin lỗi."
Phó Hàm Thâm suýt chút nữa bị ta làm cho tức cười. Hắn từng bước ép ta vào góc tường, cuối cùng giam cầm ta trong một góc, dường như lúc này mới hài lòng.
Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận thông báo sớm nhất nhé!
"Nàng có biết không? Sau khi phát hiện nàng lừa ta, ta thật sự, thật sự rất muốn trừng phạt nàng.”
"Ta biết vô số cách để dày vò người khác, nhưng cách nào ta cũng không nỡ dùng lên người nàng.”
"Vậy nên ta chỉ có thể bắt nàng mỗi ngày quét dọn lau bàn, hoặc là bắt nàng đứng phạt trước mặt ta, để nàng nhìn ta vẽ tranh.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Nhưng nhìn dáng vẻ đứng lâu của nàng khiến eo đau lưng mỏi, ta vậy mà vẫn thấy đau lòng.”
"Từ Gia, ầng rốt cuộc là yêu nữ phương nào, mê hoặc ta đến mức này?"
Phó Hàm Thâm đang chất vấn ta, đuôi mắt còn hơi đỏ.
Ta mở miệng muốn biện giải điều gì, nhưng lời đến cửa miệng lại cảm thấy nói gì cũng nhạt nhẽo vô lực. Cuối cùng đành thấp giọng nói thêm một câu: "Xin lỗi nhé."
Phó Hàm Thâm không nói gì, hắn đứng trước mặt ta, chân mày hơi nhíu lại. Cũng không biết hắn đang suy nghĩ điều gì.
Cuối cùng ta nghe thấy tiếng hắn thở dài như thể đã cam chịu.
"Cô cũng là đồ ti tiện, nàng chỉ cần xin lỗi vài câu hời hợt, cô thế mà đã muốn tha thứ cho nàng rồi."
Lòng ta khẽ động, còn chưa kịp thở phào nhẹ nhõm, đã nghe hắn hỏi thêm một câu:
"Vậy nên, bây giờ nàng có thể thành thật khai với ta, cái hệ thống gì đó, công lược gì đó, rốt cuộc là chuyện thế nào rồi không?"
12
Ta cũng muốn thành thật, nhưng Hệ thống nó không cho phép!
Ta vừa nảy ra một chút ý niệm, trong người liền như có dòng điện chạy qua, đau nhói không chịu nổi, đôi chân mềm nhũn suýt nữa quỳ xuống đất.
Phó Hàm Thâm đỡ lấy ta, gần như lập tức nghĩ đến điều gì đó: "Không thể nói?"
Ta chịu đau gật đầu.
Phó Hàm Thâm: "Vậy thì không nói nữa.
"Nàng chỉ cần nghe ta nói là được."
Nửa canh giờ tiếp theo, ta ngồi trên ghế, nghe Phó Hàm Thâm ngồi đối diện kể về tâm lộ lịch trình của hắn.
Đúng là khúc khuỷu quanh co, nghe mà ta ngẩn cả người. Đặc biệt là khi nghe hắn nói Trích Tinh lâu là của hắn, và từng cử động của ta cùng Lương Hỷ đều nằm trong tầm kiểm soát của hắn, tim ta "lộp bộp" một cái.
Hóa ra, lớp vỏ bọc của ta và Lương Hỷ từ lâu đã bị lột sạch rồi!
Hóa ra bấy lâu nay bọn ta vẫn cứ "khỏa thân" chạy rông…
Thế mà bọn ta còn tưởng mình đang đùa giỡn Phó Hàm Thâm và Phó Ngôn An trong lòng bàn tay…
Loay hoay cả buổi, hóa ra tên hề lại chính là bọn ta?!
Ta tái mặt nhìn Phó Hàm Thâm đang thao thao bất tuyệt.
Khi hắn nói đến việc để ngăn cản bọn ta rời đi mà dùng đến bí d.ư.ợ.c, ta vươn tay ngăn hắn lại. Vì ta cần một lời giải thích chi tiết.
"Bí d.ư.ợ.c, bí d.ư.ợ.c gì mà kinh khủng đến thế?"
Lại có thể kiểm soát được Hệ thống?!
Phó Hàm Thâm dường như nhìn thấu tâm tư của ta.
Hắn giải thích: "Không có kiểm soát cái hệ thống gì đó, thứ bọn ta có thể kiểm soát, chỉ có bản thân mình."
Vậy nên hắn đã tốn bao tâm tư mới lấy được bí d.ư.ợ.c tên là Vong Tình thủy từ tay người Miêu. Mỗi khi có ý động tình động, sẽ lập tức uống hai giọt. Cũng không dám uống nhiều, kẻo dễ quên mất những thứ không nên quên.
Dưới sự kiểm soát liều lượng nghiêm ngặt này, hắn và Phó Ngôn An vậy mà thực sự cứng rắn đè nén được tình yêu trong lòng xuống.
Sau này khi ta và Lương Hỷ giả chế-t, vì quá nhớ nhung, tình yêu trong lòng trào dâng, lúc đó bọn họ cũng quên mất không uống bí d.ư.ợ.c nữa, cho nên mới dẫn đến tiến độ công lược của bọn ta bị thay đổi.