Ta Vốn Là Kẻ Xấu Bẩm Sinh

Chương 1: 1



1

 

Sau khi thay thế vị thiên kim thật trở về phủ Tể tướng, ta bị sắp xếp đến ở một viện nhỏ hẻo lánh.

 

Hạ nhân cung kính dẫn ta đi dùng bữa.

 

“Nhị tiểu thư bị bệnh, phu nhân và lão gia đều đang chăm sóc nàng, nên bữa tối sẽ không tới. Đại tiểu thư cứ dùng bữa một mình.”

 

Ta chẳng hề để tâm.

 

Dù sao ta cũng không thật sự đến đây để nhận thân.

 

Hạ nhân mở hộp thức ăn ra.

 

Bên trong không phải cơm.

 

Mà là cả một hộp đầy rắn độc.

 

Những hạ nhân hầu hạ trong phòng đều bị dọa sợ đến c.h.ế.t khiếp.

 

Tiếng thét ch.ói tai vang lên liên tiếp.

 

Chỉ có ta vẫn ngồi vững vàng trên ghế, không nhúc nhích.

 

“Đây là quà ta tặng ngươi, ngươi thích không?”

 

Thôi Bạch không biết từ đâu bước ra.

 

Trên tay hắn còn quấn mấy con rắn độc.

 

Hắn nở nụ cười ác ý:

 

“Ta khuyên ngươi, tốt nhất nên từ đâu đến thì quay về đó đi. Nếu không lần sau, mấy con rắn này có khi sẽ nằm trong chăn của ngươi đấy.”

 

Đám hạ nhân quỳ trên đất, bị rắn quấn quanh người, run rẩy không ngừng.

 

Ta thậm chí còn chẳng buồn nhấc mí mắt.

 

Chỉ tự mình cầm lên một miếng bánh ngọt.

 

Trên đường vào kinh, ta đã dò hỏi qua.

 

Cả Thôi gia đều coi Thôi Thù là bảo bối quý giá như tròng mắt.

 

Trước đây, trong một buổi thưởng hoa, có một tiểu thư làm Thôi Thù khóc.

 

Ngày hôm sau, Thôi Bạch liền dẫn người rạch nát mặt vị tiểu thư kia.

 

Sau khi phát hiện Thôi Thù không phải thiên kim thật của Thôi phủ,

 

Thôi Bạch còn buông lời rằng hắn chỉ có một người tỷ tỷ là Thôi Thù.

 

Ai dám đến nhận thân, hắn sẽ g.i.ế.c kẻ đó.

 



 

Khi nghe những lời đồn ấy, ta còn tưởng Thôi Bạch là loại nhân vật khó dây vào.

 

Kết quả…

 

“Ngươi còn chưa cai sữa sao? Chỉ biết cầm mấy món đồ chơi này ra dọa người?”

 

Ta tiện tay túm lấy một con rắn:

 

“Nuôi rắn không độc còn phải nhổ răng của nó, ta còn tưởng ngươi lợi hại đến mức nào cơ.”

 

Hắn trợn tròn mắt.

 

“Tiện nô, ngươi dám nói chuyện với ta như vậy sao? Ngươi biết ta là ai không? Ngươi không sợ Thôi phủ không nhận…”

 

Ta không cho hắn cơ hội nói hết câu, một cước đá thẳng vào chân hắn, đạp hắn xuống đất, giẫm c.h.ặ.t dưới chân.

 

Chân ta vừa dùng lực, giọng hắn lập tức biến dạng, phát ra tiếng kêu t.h.ả.m thiết.

 

Vị thiếu gia vừa rồi còn phong quang thanh nhã, giờ đau đến mức mắt ngấn nước.

 

Trông lại càng khiến người ta thương xót hơn.

 

Đáng tiếc lời nói ra lại chẳng dễ nghe chút nào.

 

“Các ngươi mù hết rồi sao, mau kéo con tiện nô này xuống cho ta!”

 

Ta nhíu mày, bóp cằm hắn.

 

“Theo danh phận mà nói, ngươi nên gọi ta một tiếng trưởng tỷ. Nếu đã không biết nói chuyện, vậy ta chỉ đành dạy ngươi cách nói thôi.”

 

Trong ánh mắt đồng t.ử co rút của hắn, ta lạnh mặt, thô bạo bẻ miệng hắn ra, mạnh tay nhổ bật một chiếc răng.

 

Thôi Bạch đau đến mức chỉ còn biết thở dốc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Trong phòng cuối cùng cũng yên tĩnh trở lại.

 

Ta rất hài lòng.

 

Phủi tay, ngồi trở lại chỗ.

 

“Được rồi, dọn dẹp phòng đi, có thể dùng bữa.”

 

Đám hạ nhân quỳ trên đất nhìn nhau.

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Nhất thời còn quên cả động tác.

 

Cho đến khi Thôi phụ và Thôi mẫu nghe tin chạy tới.

 

Không khí đông cứng trong phòng mới bắt đầu lưu chuyển trở lại.

 

Thôi mẫu mắng ta: “Ngươi đúng là đồ bạch nhãn lang, đây chính là đệ đệ của ngươi đấy!”

 

Từ “bạch nhãn lang” này không phải lần đầu ta nghe.

 

Hoặc nói đúng hơn, nó rất thích hợp để hình dung ta.

 

Trước khi sinh ta ra, mẫu thân vốn m.a.n.g t.h.a.i song sinh.

 

Nhưng đến lúc sinh, chỉ còn lại mình ta.

 

Vì thế phụ mẫu đều cho rằng là ta đã g.i.ế.c c.h.ế.t đệ đệ.

 

Họ mắng ta là loại xấu xa trời sinh, còn chưa ra đời đã mang trên mình một mạng người.

 

Cho nên họ chưa từng coi ta là người.

 

Chỉ lấy một sợi xích, trói ta trước cửa như xích ch.ó.

 

Cho đến đêm sinh nhật sáu tuổi của ta.

 

Phụ thân hiếm hoi nở nụ cười với ta.

 

Ông ta nói:

 

“Con nha đầu lỗ vốn này lớn lên cũng được đấy. Bà mụ buôn người đã nói rồi, nếu bán nó đi làm kỹ nữ non, có thể đổi được ba lượng bạc.”

 

A tỷ nhà bên cũng bị bán đi làm kỹ nữ non.

 

Chỉ là đến tháng thứ ba, t.h.i t.h.ể của tỷ ấy đã bị đưa về.

 

Ta không muốn c.h.ế.t.

 

Vì thế vào đêm bọn họ uống rượu say khướt.

 

Ta lạnh lùng nhìn họ rơi xuống sông.

 

Ta ngồi trên bờ, không gọi người.

 

Chỉ lặng lẽ nhìn họ mãi cho đến khi không còn động tĩnh nữa.

 

Trước khi c.h.ế.t, họ trợn trừng mắt mắng ta, nói rằng đời này ta nhất định không được c.h.ế.t yên ổn, cho dù còn sống cũng sẽ không sống giống một con người.

 

Đáng tiếc, họ đã sai rồi.

 

Họ muốn g.i.ế.c ta, nhưng cũng sẽ có người muốn cứu ta.

 

Ta đã sống sót.

 

Ngày đó ở bãi tha ma gió tuyết rất lớn.

 

A tỷ ôm cây tỳ bà đi bán nghệ xong trở về nhà, gặp ta đang đói đến mức gặm chuột.

 

“Sao lại đáng thương thế này, theo ta về nhà đi.”

 

A tỷ dùng áo choàng bọc ta lại rồi đưa ta về nhà.

 

Sau đó, a tỷ c.h.ế.t rồi, toàn thân bị d.a.o cắt đến mức còn nhẹ hơn cả ta lúc trước.

 

Ta muốn đòi lại công bằng cho a tỷ, nhưng lại không biết đi đâu.

 

Mọi người đều nói: thôi bỏ đi, là quý nhân từ kinh thành tới g.i.ế.c nàng, ta chỉ là dân thường hèn mọn, không thể đấu với quan được.

 

Đáng tiếc, họ cũng nói sai rồi.

 

Ở bãi tha ma, ta đã cứu một người.

 

Những kẻ truy sát nàng ta và những kẻ g.i.ế.c a tỷ là cùng một bọn.

 

Nàng ta nói:

 

“Ta là thiên kim thật của phủ Tể tướng bị thất lạc mười sáu năm. Nếu ngươi đưa ta trở về, phủ Tể tướng nhất định sẽ trọng thưởng cho ngươi.”