Ta Vốn Là Kẻ Xấu Bẩm Sinh

Chương 2



“Ta đã dò hỏi rồi, Thôi gia chỉ có hai vị thiếu gia và một vị tiểu thư. Chờ ta trở về, ta sẽ là tiểu thư duy nhất của phủ Tể tướng.”

 

“Ngươi có công cứu ta, đến lúc đó cùng lắm ta chỉ hôn sự cho ngươi, để ngươi gả cho một tên gia đinh. Đến khi ngươi và gia đinh sinh con, con của ngươi còn có thể làm thư đồng cho con của ta.”

 

Nhưng ta không hề muốn phần thưởng của nàng ta.

 

Ta chỉ muốn mượn thân phận của nàng ta để vào kinh, báo thù cho a tỷ.

 

Nhưng nàng ta lại tưởng rằng ta muốn dựa vào ân cứu mạng để đòi lợi.

 

Giọng điệu trở nên sắc nhọn:

 

“Ngươi chỉ là một nô lệ thuộc tiện tịch, chẳng lẽ còn muốn trèo cao sao?! Ta nói cho ngươi biết, cho dù ta g.i.ế.c ngươi, ta cũng chẳng cần phải chịu trách nhiệm!”

 

Nàng ta còn chưa nói hết câu, ta đã dùng d.a.o cắt ngang cổ nàng ta.

 

Nàng ta không thể tin nổi mà trừng to mắt, phát ra tiếng thở dốc nghẹn lại.

 

“Ngươi… ngươi dám g.i.ế.c ta? Ta là thiên kim thật của phủ Tể tướng! Ngươi không sợ phủ Tể tướng biết được sẽ g.i.ế.c ngươi sao?”

 

2

 

Ta thản nhiên lau đi dòng m.á.u nóng hổi trên mặt.

 

“Lời của ngươi quá nhiều, ồn ào.”

 

Ta lại ra tay cho nàng ta thêm một nhát.

 

Lần này nàng ta cuối cùng cũng ngậm miệng.

 

Nếu đã không thể dùng cho ta, vậy thì đi c.h.ế.t đi.

 

Ngày hôm sau, ta mang theo tín vật của nàng ta, tìm đến quan phủ, thay nàng ta trở thành thiên kim thật.

 

Ta bình thản nghe người Thôi gia trách mắng ta.

 

Thôi Thù nước mắt lưng tròng:

 

“Ta biết, ngươi hận ta. Nếu ngươi không thích ta, ta rời đi là được. Nhưng ngươi ngàn không nên vạn không nên ra tay với Tiểu Bạch.”

 

Thôi Bạch lập tức nhảy dựng lên như một con sói con.

 

Hắn che chở cho Thôi Thù:

 

“Cái gì mà ngươi đi, phải là con tiện chủng này đi mới đúng. Thiên kim Thôi phủ đâu phải thứ mèo ch.ó nào cũng có thể làm được, Thôi phủ chỉ có một tiểu thư là ngươi thôi.”

 

Thôi mẫu đầy mặt thất vọng.

 

“Mẫu thân người xem bộ dạng của nàng ta đi, chẳng có chút gia giáo nào, cũng không biết là ai dạy dỗ. Vừa rồi con chỉ muốn tặng nàng ta một món quà gặp mặt, kết quả nàng ta lại bẻ gãy răng của con.”

 

Theo ta nói, Thôi phủ chúng ta cho nàng ta làm nha hoàn cũng đã là nàng ta trèo cao rồi!”

 

Thôi Bạch vừa nói vừa định xông tới bắt ta.

 

Hắn ỷ có Thôi phụ và Thôi mẫu ở đây, cho rằng ta không dám ra tay nữa.

 

Đáng tiếc hắn đoán sai rồi.

 

Ta tiện tay cầm lấy chén trà trên bàn.

 

“Bốp” một tiếng.

 

Đập thẳng vào đầu hắn.

 

Thôi Bạch đau đến mức quỳ sụp xuống đất.

 

Ta vẫn còn thấy chưa đủ.

 

Ta giữ thẳng mặt hắn, tát trái tát phải, liên tiếp cho hắn mấy cái bạt tai.

 

“Xin lỗi.”

 

Hắn nói sai rồi.

 

Ta không phải nha đầu hoang dã không gia giáo.

 

A tỷ đối với ta rất tốt.

 

Nàng từng nắm tay ta, trên tờ giấy tuyên, hết lần này đến lần khác dạy ta tập viết, học chữ.

 

Trong mỗi đêm ta vì ác mộng mà không ngủ được, nàng đều ôm ta vào lòng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Hết lần này đến lần khác nói với ta:

 

“A Nô không phải nha đầu hoang không ai cần, A Nô là muội muội của tỷ.

 

A Nô cũng không phải đứa trẻ xấu, chỉ là trước đây không có ai dạy A Nô đạo lý mà thôi.”

 

Đáng tiếc ta đã phụ lòng dạy dỗ của a tỷ.

 

Ta sinh ra đã là loại người xấu xa, trước sau vẫn không học được cách lấy đức báo oán.

 

Chỉ học được có thù tất báo, ăn miếng trả miếng.

 

Bọn họ mắng ta thế nào, ta đều không để ý.

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Nhưng bọn họ không được phép làm nhục a tỷ.

 

Thôi Bạch bị ta tát đến choáng váng, đầu óc quay cuồng, lắp bắp nói xin lỗi.

 

Thôi Thù hét lên một tiếng.

 

Những người trong phòng bị ta dọa đến lúc này mới kịp phản ứng.

 

“Phản rồi!”

 

Thôi phụ đập vỡ chén trà:

 

“Thôi Minh Nguyệt, gia giáo của ngươi đâu rồi? Ngươi cho rằng Thôi phủ không có ai trị được ngươi sao?”

 

Ông ta cầm gậy chống định đ.á.n.h ta.

 

Đáng tiếc ông ta đã già rồi, ta nắm lấy cây gậy của ông ta, dùng sức kéo một cái.

 

Ông ta liền ngã xuống đất.

 

“Ta là nữ nhi của Thôi gia các ngươi, từ lúc sinh ra đã bị mẫu thân ruột của Thôi Thù tráo đổi mang đi. Vậy nên ta có gia giáo hay không, Thôi đại nhân các người chẳng phải là người rõ nhất sao?”

 

Môi Thôi phụ run lên:

 

“Phản rồi! Người đâu, mau kéo cái nghiệt chướng này xuống cho ta!”

 

Mấy nha hoàn làm việc nặng ngoài sân xông vào, đè ta xuống đất.

 

Ta cười khẩy: “Thôi đại nhân, trước khi ta đến kinh, các người đã phái người đi g.i.ế.c ta, ta không c.h.ế.t. Bây giờ ông định g.i.ế.c ta ngay tại đây, để Thôi Thù hoàn toàn thay thế ta sao?”

 

Ánh mắt ta chậm rãi quét qua từng người.

 

Nhanh ch.óng bắt được sắc tối lóe qua trong đáy mắt Thôi Thù.

 

“Minh Nguyệt, sao ngươi có thể vu oan cho ta như vậy? Chẳng lẽ ta c.h.ế.t rồi ngươi mới vui sao?”

 

Thôi Thù đau khổ nói:

 

“Ngươi vừa mới trở về đã vì ghen tị với ta mà đ.á.n.h Tiểu Bạch, ngươi thật sự không thể dung nổi ta sao?”

 

Nghi ngờ của Thôi phụ tan biến.

 

Ông ta sai người giữ c.h.ặ.t ta lại, dùng gia pháp xử phạt.

 

Thôi Thù trốn sau lưng Thôi phụ, nở với ta một nụ cười khiêu khích.

 

Không tiếng động, nàng ta mấp máy môi với ta.

 

Nàng ta nói: Ngươi thua rồi.

 

Ta chỉ nhìn chằm chằm vào nàng ta.

 

Gậy đ.á.n.h rất đau.

 

Nha hoàn thi hành hình phạt không hề nương tay.

 

Ta nếm được mùi m.á.u trong miệng.

 

Sau khi bị đ.á.n.h xong, ta nằm trên đất, không đứng dậy nổi.

 

Thôi phụ sai người nhốt ta trong viện.

 

Thôi Thù còn giả vờ cầu tình cho ta.

 

Nói rằng ta chỉ vì quá ghen tị nên mới làm ra những chuyện này, không phải cố ý.