Ta Vốn Là Kẻ Xấu Bẩm Sinh

Chương 11



9

 

“Nghe nói hôm nay Duệ vương săn được không ít con mồi, còn nghe nói săn được cả bạch hổ, định làm áo choàng dâng cho bệ hạ.”

 

Trong lúc bọn họ đang nói chuyện, ta nói với mẫu thân rằng muốn ra ngoài hít thở chút không khí.

 

Mẫu thân đồng ý.

 

Mấy ngày ở bãi săn này, ta sớm đã nắm rõ thời gian đổi ca của bọn thị vệ.

 

Ta rất nhanh đã tìm được nơi Duệ vương cất giữ hải đông thanh.

 

Ta vén tấm màn che l.ồ.ng chim lên.

 

Hải đông thanh bây giờ đã được huấn luyện đến mức cực kỳ thân người. Cho dù ta trực tiếp đưa tay vào hải đông thanh vẫn ngoan ngoãn.

 

Khi ta quay lại doanh trướng, yến tiệc đã qua hơn nửa.

 

Không ai chú ý đến góc nhỏ nơi ta ngồi.

 

Duệ vương sau khi ta trở về mới đến muộn.

 

Hắn lớn tiếng nói: “Phụ hoàng, nhi thần đến muộn, xin phụ hoàng thứ tội.”

 

Hôm nay tâm trạng hoàng đế rất tốt, cười nói:

 

“Lão tam, tiểu t.ử nhà ngươi, từ nhỏ đã không đúng giờ, giờ lớn rồi vẫn giữ tật xấu này. Đợi trẫm ban hôn cho ngươi, để vương phi của ngươi quản giáo ngươi cho t.ử tế.”

 

Lời này của hoàng đế phần nhiều là trêu đùa.

 

Các đại thần lão luyện trong triều tự nhiên cũng thuận theo giọng điệu của hoàng đế mà nói.

 

Duệ vương sai người mang lên một chiếc l.ồ.ng chim được che bằng màn.

 

“Phụ hoàng nói vậy làm nhi thần có chút hổ thẹn, nhi thần là đi chuẩn bị lễ vật cho người.”

 

Vừa nói hắn vừa kéo tấm màn xuống.

 

Ngay lập tức, trong doanh trướng ồn ào náo loạn.

 

Con hải đông thanh vốn phải nhảy nhót trong l.ồ.ng, giờ lại bị thay bằng một con chim c.h.ế.t, tứ chi bị bẻ gãy.

 

Nụ cười trên mặt Duệ vương cứng lại.

 

“Sao lại là một con chim c.h.ế.t? Duệ vương đây chẳng phải đang vuốt râu hổ sao?”

 

Một vị cáo mệnh phu nhân miệng nhanh đã kinh hô.

 

Dù sao hiện giờ ai cũng biết, điều hoàng đế kiêng kỵ nhất chính là nhắc đến việc ông ta già yếu.

 

Duệ vương bây giờ dâng lên một con hải đông thanh c.h.ế.t.

 

Trong mắt đế vương, đó chính là sự mạo phạm lớn nhất.

 

Đế vương nổi giận.

 

Ông ta đập mạnh vào tay ghế, chuỗi hạt trên cổ tay đứt tung, rơi đầy đất.

 

“Lão tam! Ngươi đang nguyền rủa trẫm sao?!”

 

“Quả nhiên là con của tiện tỳ. Người đâu, kéo xuống cho trẫm, để Duệ vương về đóng cửa tự kiểm điểm!”

 

Ba chữ “con của tiện tỳ” vừa thốt ra khỏi miệng hoàng đế.

 

Chút huyết sắc cuối cùng trên mặt Duệ vương cũng biến mất.

 

Thân thế của Duệ vương ai cũng biết.

 

Mẫu phi của hắn trước kia chỉ là tỳ nữ rửa chân cho tiên hoàng hậu.

 

Hoàng đế say rượu, tỳ nữ rửa chân nhân cơ hội trèo lên giường, lúc đó mới có Duệ vương.

 

Hôm nay câu “con của tiện tỳ” này vừa nói ra.

 

Có nghĩa là Duệ vương từ nay đã mất đi cơ hội tranh đoạt ngôi vị.

 

Triệu vương cố gắng biện hộ cho Duệ vương:

 

“Phụ hoàng, nhất định là có người hãm hại tam ca, tam ca xưa nay hiếu thuận, nhất định…”

 

Câu này lại càng đổ thêm dầu vào lửa.

 

Bốp một tiếng.

 

Hoàng đế tát Triệu vương một cái.

 

“Lão tam hiếu thuận sao? Mấy ngày trước chẳng phải còn dâng hoa cúc cho Thái hậu, chẳng có chút sai sót nào sao.”

 

Một vài đại thần muốn lên tiếng bênh vực Duệ vương cũng lập tức im lặng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Duệ vương và Triệu vương đều bị lập tức đưa về kinh, cấm túc.

 

Ta quỳ trong bóng tối.

 

Che đi vết m.á.u còn chưa khô nơi đầu ngón tay.

 

Đó là dấu vết còn sót lại khi ta lẻn vào doanh trướng của Duệ vương lúc yến tiệc đã qua nửa, tự tay bẻ gãy hải đông thanh.

 

Xảy ra chuyện của Duệ vương, cuộc thu săn tự nhiên cũng kết thúc đầu voi đuôi chuột.

 

Đêm trở về.

 

Thôi phụ nói với Thôi mẫu:

 

“Bây giờ xem ra Duệ vương đã không còn dùng được nữa, chúng ta phải sớm tính toán.”

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Ban đầu hôn ước giữa Duệ vương và Thôi gia cũng chỉ là lời hứa miệng.

 

Không có bao nhiêu người ngoài biết.

 

Chỉ là trước kia Thôi Thù thường ra ngoài tự xưng mình là Duệ vương phi mà thôi.

 

Thôi phụ lại hỏi ta:

 

“Con bây giờ đã tìm được Thôi Thù ở đâu chưa?”

 

Ta lắc đầu: “Tiểu Thù không biết đã chạy theo ai đi đâu mất, nữ nhi đã phái rất nhiều người đi tìm, nhưng vẫn không tìm được tung tích của muội ấy.”

 

Đó hoàn toàn là lời nói dối.

 

Mấy ngày trước, mụ buôn người đã bán Thôi Thù mới nói với ta.

 

Thôi Thù giữa đường muốn bỏ trốn, kết quả bị mụ ta vô ý đ.á.n.h c.h.ế.t.

 

“Nếu đã vậy thì đừng tìm nữa.”

 

Thôi phụ dứt khoát quyết định:

 

“Thu hồi tất cả những người đang đi tìm Thôi Thù về.”

 

Thôi phụ muốn cắt đứt hoàn toàn với Duệ vương.

 

Chỉ có như vậy mới có thể giảm thiểu tối đa việc liên lụy đến Thôi phủ.

 

Ta cúi đầu đáp “vâng”.

 

“Trong khoảng thời gian này con cũng đừng ra ngoài nữa, cứ ở trong nhà đi.”

 

Nhìn thấy thân thể hoàng đế ngày càng không tốt, không biết lúc nào triều đình sẽ đổi trời.

 

Bề ngoài ta đều thuận theo nhưng trong lòng vẫn đang tính toán.

 

Làm thế nào để Duệ vương và Triệu vương đều phải c.h.ế.t.

 

Hoàng đế tuy bạc tình, nhưng không đến mức ra tay g.i.ế.c con mình.

 

Cho dù Triệu vương và Duệ vương có đại nghịch bất đạo đến đâu.

 

Cuối cùng e rằng cũng chỉ là bị giam lỏng mà thôi.

 

Thôi phủ cuối cùng vẫn bị liên lụy bởi Duệ vương.

 

Ngày hôm sau Thôi phụ lên triều, bị hoàng đế phạt ba năm bổng lộc.

 

Khi Thôi phụ trở về, tinh thần đã mất đi quá nửa.

 

Cả ngày trốn trong thư phòng, đóng cửa không ra.

 

Hơn nửa quyền quản gia trong Thôi phủ vì thế cũng rơi vào tay ta.

 

Thôi mẫu cũng ngày càng trầm lặng.

 

Thỉnh thoảng lại nhìn ta, muốn nói lại thôi.

 

Một hôm lúc ăn tối, bà hỏi ta:

 

“Minh Nguyệt, con có trách ta không? Trước kia ta thiên vị Thù nhi, đối xử với con không tốt.”

 

Ta nói:

 

“Đương nhiên là không trách.”

 

Đây là lời thật.

 

Nguồn gốc của yêu hận là có yêu mới có hận.

 

Ta đối với họ từ trước đến nay chưa từng có tình yêu, vậy thì lấy đâu ra hận chứ.