Ta Vốn Là Kẻ Xấu Bẩm Sinh

Chương 10



Chẳng bao lâu nữa sẽ đến kỳ vây săn, điện hạ dâng chim săn cho bệ hạ, có lẽ bệ hạ sẽ vui.”

 

(Hải đông thanh: chim ưng)

 

Duệ vương vỗ vai ta, vô cùng hài lòng.

 

“Minh Nguyệt quả nhiên thông tuệ, sau này có thể làm hoàng hậu a…”

 

Nửa câu đầu hắn đang khen ta, nửa câu sau lại là đang ám chỉ ta.

 

Ta mỉm cười cúi đầu che đi sát ý trong đáy mắt.

 

A tỷ, sắp rồi, ta sắp có thể báo thù cho tỷ rồi.

 

Hải đông thanh tính tình hung mãnh.

 

Chim trưởng thành gần như không thể thuần phục nhưng Duệ vương muốn.

 

Những kẻ bên dưới vì muốn lấy lòng Duệ vương, tự nhiên dốc hết nhân lực vật lực đi tìm cho hắn.

 

Nếu chim trưởng thành không được vậy thì đi moi tổ chim, tìm chim non.

 

Hải đông thanh quen làm tổ trên vách đá cheo leo.

 

Để lấy được chim non hải đông thanh.

 

Thương vong của người đi lấy tự nhiên không hề nhỏ.

 

Đáng tiếc, người như Duệ vương luôn ở trên mây cao kia.

 

Làm sao nhìn thấy được nỗi khổ của những kẻ ở dưới.

 

Cứ giày vò như vậy suốt ba tháng.

 

Chim non hải đông thanh được đưa vào kinh thành cũng chỉ có một đôi.

 

Duệ vương mời ta đến xem.

 

Hải đông thanh vốn là loài ưng bay lượn giữa chín tầng trời.

 

Giờ phút này lại co ro trong chiếc l.ồ.ng chim nhỏ hẹp.

 

“Đừng nhìn con chim này còn nhỏ tuổi, nhưng tính tình hung dữ lắm đấy, ta cho nó ăn, nó còn cào ta nữa.”

 

Trên mu bàn tay Duệ vương có vài vết cào nông sâu khác nhau.

 

“Ta nói chứ, thứ không nghe lời thì phải bị dạy dỗ. Ngươi xem, hôm qua nó cào ta, ta liền cắt móng vuốt của nó, hôm nay ngoan hơn nhiều rồi.”

 

Ta nhìn con hải đông thanh đã mất đi móng vuốt sắc bén, không hiểu sao cảm thấy nghẹt thở.

 

Ta vội tìm một cái cớ rồi trở về phủ.

 

Nửa đêm, ta lại mơ thấy ngày a tỷ được khiêng về.

 

A tỷ bị quấn trong một tấm chăn bông rách.

 

Thịt trên một bàn tay đã bị róc sạch, lộ ra xương trắng.

 

Trên người cũng không còn chỗ nào lành lặn.

 

Bà lão đưa tỷ ấy về thở dài nói:

 

“Thật là tạo nghiệt a, Lục Châu chỉ là đi đàn tỳ bà cho bọn họ nghe thôi. Đám khốn kiếp ấy nói tay Lục Châu khéo léo như vậy, không biết sau khi chịu hình thì còn linh hoạt nữa không. Bọn chúng liền dùng d.a.o, từng nhát từng nhát cắt sạch thịt trên tay phải của Lục Châu.”

 

Ta không dám tin, cảm thấy mình đang nằm mơ.

 

Sáng sớm hôm đó, khi a tỷ đi còn nói với ta.

 

Đợi bán nghệ trở về nhất định sẽ làm đồ ăn ngon cho ta.

 

Nhưng a tỷ còn chưa kịp làm đồ ăn ngon cho ta, sao lại c.h.ế.t như vậy rồi.

 

Bà lão nói.

 

A tỷ đi rồi, cũng phải ra đi cho sạch sẽ, nếu không xuống dưới sẽ bị người ta bắt nạt.

 

Ta nghiêm túc lau rửa thân thể cho a tỷ.

 

Tay trái của a tỷ nắm c.h.ặ.t thứ gì đó, ta phải tốn rất nhiều sức mới mở ra được.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Bên trong là một miếng ngọc bội.

 

Hốc mắt đầy nước mắt, làm mờ cả tầm nhìn, ta không còn nhìn rõ hoa văn trên miếng ngọc nữa.

 

Ta ngẩng đầu lên.

 

Nhất thời không biết mình nên đi đâu về đâu.

 

Trời lại bắt đầu mưa, ta dường như lại trở về bãi tha ma.

 

Gió tuyết đầy trời bay lất phất.

 

A tỷ mặc một thân áo trắng, ôm tỳ bà, bước về phía ta.

 

Tỷ đưa tay ra.

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

“Đứa nhỏ, sao ngươi lại ở đây? Có phải ngươi đói rồi không? Hay là theo ta về nhà đi.”

 

Ngay khi ta định đưa tay nắm lấy tay tỷ, và lớn tiếng nói với tỷ rằng ta nguyện ý thì giấc mơ chợt tan.

 

Ta không biết từ lúc nào đã nằm gục trên bàn án mà ngủ.

 

Bấc đèn dầu nổ lách tách, tóe ra những đốm lửa nhỏ.

 

Trong cơn mơ hồ, ta chợt nhớ đến một lần tụ họp nhỏ với Triệu vương.

 

Hắn mời ta đến Lê viên nghe hát.

 

Ta khen người đàn tỳ bà kia đàn rất hay.

 

Triệu vương chống cằm, thuận miệng nói:

 

“Tiếng tỳ bà ở Thượng Kinh có gì hay đâu, tỳ bà ở Dương Châu mới thật sự hay. Ngươi không biết đâu, những ả tỳ bà trên thuyền hoa ấy cứ giả bộ thanh cao.

Tam ca của ta muốn mang ả tỳ bà kia về kinh, vậy mà ả ta lại dám từ chối.”

 

Ta nghe thấy giọng mình vang lên bên tai.

 

“Người đàn tỳ bà đó tên là gì?”

 

Triệu vương chẳng hề để tâm.

 

“Hình như gọi là Lục Trụ, Lục Trúc hay Lục Châu gì đó. Đàn tỳ bà thì hay thật, đáng tiếc xương cốt lại quá cứng. Chọc tam ca tức giận, tam ca liền sai người cắt hết thịt trên tay phải của ả ta xuống, ha ha ha.”

 

“Hồi đó ả ta sợ rồi, còn nói cái gì mà còn có một muội muội phải nuôi. Đáng tiếc, nếu ả ta chịu nghe lời tam ca thì tốt biết bao. Tam ca nói một là một, sao có thể thay đổi chủ ý.”

 

Hắn dường như nhớ ra điều gì, lại nói với ta:

 

“À đúng rồi, mấy lời này ngươi đừng nói với phụ thân ngươi, nếu không ông ấy lại dâng tấu vạch tội bọn ta, phiền c.h.ế.t đi được.”

 

Thì ra trong mắt bọn họ…

 

Một mạng người, thậm chí còn không quan trọng bằng một bản tấu vạch tội chẳng đau chẳng ngứa.

 

Hôm đó ta mơ mơ hồ hồ, ngay cả biểu cảm cuối cùng của mình ra sao cũng không biết.

 

Sau khi trở về, đêm nào ta cũng mơ thấy cảnh tượng t.h.ả.m khốc khi a tỷ c.h.ế.t.

 

Cùng với hận ý trong l.ồ.ng n.g.ự.c ngày càng đậm đặc.

 

Ngày thu săn, các đại thần đều đến bãi săn.

 

Hoàng đế kéo cung, tự tay b.ắ.n c.h.ế.t một con nai hoa mai.

 

Các đại thần khen bệ hạ phong thái oai hùng, khí lực không giảm năm xưa.

 

Bệ hạ vui đến không chịu được.

 

Phất tay một cái, quyết định tối nay cho cả nữ quyến đến doanh trướng ăn thịt nướng.

 

Ta theo Thôi mẫu ngồi bên bàn.

 

Lặng lẽ nghe Thôi mẫu trò chuyện với các nữ quyến của những đại thần khác.

 

“Nghe nói Duệ vương đặc biệt tìm được một đôi hải đông thanh, chỉ đợi hôm nay dâng cho bệ hạ thôi.”

 

“Đúng vậy, nghe nói trong các loài chim săn thì hải đông thanh là mạnh mẽ nhất, Duệ vương cũng thật có lòng.”