Ta Vốn Là Kẻ Xấu Bẩm Sinh

Chương 6



Kẻ g.i.ế.c a tỷ, thật ra là Duệ vương.

 

Trên đường trở về phủ, Thôi Thù im lặng khác thường.

 

Nhưng vừa bước vào phủ, nàng ta liền kéo ta lại.

 

Hạ nhân bên cạnh lập tức lên tiếng, nói rằng Thôi phụ, Thôi mẫu và những người khác đang chờ chúng ta ở đại sảnh.

 

Ta theo bản năng cảm thấy có gì đó không đúng.

 

Quả nhiên, trong đại sảnh, ta nhìn thấy một ma ma lạ mặt.

 

“Đây là mẫu thân ruột của A Thù, năm đó cũng chính là người đỡ đẻ cho Minh Nguyệt. Hôm nay bà ta tìm đến phủ nói rằng bà ta có cách phân biệt ngươi có phải thiên kim thật hay không. Ngươi có gan tiếp nhận kiểm tra không?”

 

Thôi phụ thấy ta bước vào, liền nhấc mí mắt lên.

 

Ta cũng rốt cuộc hiểu ra.

 

Thôi Thù đã biết ma ma đỡ đẻ sẽ đến, cho nên mới đặc biệt kéo ta đi dự hội mã cầu.

 

Muốn đ.á.n.h ta một cú trở tay không kịp.

 

Ta không vội không hoảng, nói:

 

“Phụ thân lúc trước đã nhận ta, giờ lại nói ta không phải. Cứ thay đổi như vậy, cũng không biết bệ hạ có biết chuyện này hay không.”

 

Thôi phụ không bị ta kích động.

 

Ma ma đỡ đẻ lại rất biết điều, lập tức nói:

 

“Thôi đại nhân, nô tỳ đã nói rồi, năm đó khi tiểu thư ra đời, tay phải có một vết bớt, chuyện này khi ấy ai ai cũng biết, nô tỳ không dám nói dối.”

 

Ta cười lạnh:

 

“Không dám? Năm đó ngươi còn dám tráo đổi tiểu thư, vậy mà lại không dám nói dối sao?”

 

Thấy ta không chịu xắn tay áo.

 

Thôi Bạch tưởng ta không dám.

 

Lập tức kích ta:

 

“Ta đã biết ngươi là đồ giả mạo rồi, nếu không sao ngươi không dám kiểm tra.”

 

Thôi Thù rơi nước mắt:

 

“Năm đó ta cũng đã nghe nói trưởng tỷ c.h.ế.t giữa đường rồi, có lẽ Minh Nguyệt chịu khổ quá nên mới nghĩ ra cách giả mạo tỷ tỷ. Phụ thân, người nhất định đừng g.i.ế.c Minh Nguyệt.”

 

“Chỉ cần bẻ gãy tứ chi của Minh Nguyệt rồi ném ra ngoài là được.”

 

Thôi Thù chắc chắn rằng người nàng ta phái đi năm đó đã g.i.ế.c Thôi Minh Nguyệt.

 

Ma ma đỡ đẻ quỳ dưới đất, thề độc.

 

Bà ta nói những gì bà ta nói đều là sự thật.

 

“Ta chỉ là không đành lòng thấy tướng gia phu nhân bị người lừa gạt, người này tuyệt đối không phải tiểu thư thật.”

 

Ta hỏi bà ta:

 

“Nếu ta kiểm tra rồi, mà ta thật sự có thì sao?”

 

Bà ta nói:

 

“Vậy thì để ta bị chính nữ nhi ruột của mình g.i.ế.c c.h.ế.t!”

 

“Được!” ta lập tức nói, “Nếu ngươi đã nói vậy, ta sẽ thành toàn cho ngươi!”

 

Ta dứt khoát dùng d.a.o găm rạch toạc ống tay áo trên cánh tay.

 

Dưới tay áo rõ ràng là một vết bớt đỏ lớn bằng bàn tay.

 

Thôi Thù nhào tới, dùng tay ra sức chà xát:

 

“Không thể nào, không thể nào, sao ngươi lại có vết bớt?”

 

Ta lạnh lùng nhìn nàng ta.

 

Sao lại không thể.

 

Năm đó sau khi ta tự tay g.i.ế.c thiên kim thật.

 

Ta đã đặc biệt xem xét toàn thân nàng ta thật kỹ càng.

 

Chỉ sợ nàng ta có vết bớt nào đó mà ta không kịp giả mạo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Ngươi xem, hôm nay chẳng phải đã dùng đến rồi sao.

 

Ma ma đỡ đẻ ngã phịch xuống đất.

 

Ta thong thả nói:

 

“Thôi Thù, sao ngươi còn chưa ra tay, thành toàn tâm nguyện của mẫu thân ruột ngươi đi.”

 

Ta nhấn mạnh hai chữ mẫu thân ruột.

 

Sắc mặt Thôi Thù tái nhợt, liên tục lắc đầu.

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Nàng ta nhào vào lòng Thôi mẫu.

 

Lúc nãy khi ta bị ép buộc, Thôi mẫu vẫn luôn im lặng, cuối cùng cũng chịu mở miệng.

 

Bà ta nói: “Minh Nguyệt à, Thù nhi cũng không phải cố ý nghi ngờ con, con chịu thiệt một chút đi.”

 

Ta mềm cứng đều không chịu:

 

“Các người biết Thôi Thù không phải con ruột, cũng biết chân tướng là mẫu thân ruột của nàng ta đã tráo đổi ta đi từ hơn nửa năm trước.

 

Nhưng các người vẫn không đưa Thôi Thù đi, thậm chí còn vì nể mặt Thôi Thù mà đưa mẫu thân ruột nàng ta đến trang t.ử dưỡng già an nhàn.

 

Nhưng dù vậy, bọn họ vẫn chưa thỏa mãn, hôm nay còn đến nói ta không phải nữ nhi thật của các người.

 

Hôm nay nàng ta có thể vu khống ta như vậy, ngày sau sẽ có người vu khống các người như vậy!”

 

Thôi mẫu bị ta nói đến cứng họng.

 

Thôi phụ cũng nhắm mắt lại.

 

Ta nhét con d.a.o găm vào lòng bàn tay Thôi Thù.

 

Giúp nàng ta cắt qua cổ mẫu thân ruột mình.

 

Ta thấp giọng nói:

 

“Ngươi xem, năm đó ngươi hại ta suýt c.h.ế.t trong thiên viện.

 

Giờ đây, ngươi lại tự tay g.i.ế.c chính mẫu thân ruột của mình. Ngươi nói xem, đây có phải là báo ứng không?”

 

Mùi m.á.u lan tràn trong đại sảnh.

 

Thôi Thù rốt cuộc không nhịn được mà nôn khan.

 

Đúng lúc Thôi Bạch muốn lao lên liều mạng với ta.

 

Ngoài viện có hạ nhân đến bẩm báo.

 

Triệu vương và Duệ vương đã phái người đến đặc biệt cảm tạ ân cứu mạng của ta.

 

Hơn hai mươi người trong tay cầm đủ loại kỳ trân dị bảo.

 

Người dẫn đầu còn đưa cho ta một khối ngọc bội có hoa văn đặc biệt.

 

“Duệ vương điện hạ nói, chuyện hôm nay xem như điện hạ nợ đại tiểu thư một ân tình. Khối ngọc bội này chính là tín vật.”

 

Hiển nhiên Thôi phụ vẫn chưa nghe đến biến cố ở sân mã cầu.

 

Ông ta dùng ánh mắt ra hiệu cho ta.

 

Ta không động thanh sắc, đem tất cả chuyện xảy ra ở sân mã cầu lúc nãy kể lại một lượt.

 

Sắc mặt Thôi phụ lập tức thay đổi.

 

Người dẫn đầu nhìn cảnh hỗn loạn trong đại sảnh, hỏi ta:

 

“Đại tiểu thư, hôm nay có phải đã chịu ủy khuất không?”

 

Nói rồi, hắn rút đao ra, lưỡi đao sắc bén lóe lên ánh lạnh.

 

“Có cần chúng ta giúp một tay không?”

 

Ta nhìn sang Thôi Thù.

 

Sắc mặt nàng ta lập tức trắng bệch.

 

Thôi phụ vội đứng ra giảng hòa:

 

“A Thù không quen trong nhà đột nhiên có thêm một tỷ tỷ, ghen tị một chút cũng là bình thường. Đều là do A Thù không hiểu chuyện.”

 

Thôi mẫu cũng không còn che chở Thôi Thù nữa.