Bà ta liên tục cười làm lành:
“Đúng vậy, răng còn có lúc c.ắ.n phải lưỡi, bọn chúng chỉ là đùa giỡn thôi.”
Thôi phụ Thôi mẫu tuy rất yêu thương Thôi Thù.
Nhưng điều đó cũng không thể làm tổn hại lợi ích của gia tộc.
Hiển nhiên hiện giờ, ta đã có quan hệ không tệ với Triệu vương và Duệ vương.
Đối với Thôi phụ Thôi mẫu mà nói.
Họ sẽ lựa chọn che chở cho ta.
Người dẫn đầu cười nói:
“Thì ra chỉ là một hiểu lầm, vậy huynh đệ chúng ta xin cáo từ trước.”
“Thôi tiểu thư, ngọc bội người hãy giữ cẩn thận. Sau này điện hạ của chúng ta còn nói phải đích thân cảm tạ người.”
Ta mỉm cười, không nói gì.
Động tĩnh trong Thôi phủ không nhỏ.
Nếu Duệ vương thật sự có lòng muốn chống lưng cho ta.
Thì cũng sẽ không đợi đến khi mọi chuyện đã ngã ngũ mới phái người đến Thôi phủ.
Duệ vương chẳng qua chỉ muốn xem ta có bản lĩnh đến đâu.
Nếu ta thắng, hắn sẽ thuận nước đẩy thuyền làm một ân tình.
Nếu ta thua, e rằng hắn sẽ tìm một lý do khác, nói rằng ta có ý đồ riêng nên mới cứu Triệu vương.
Chỉ là ta không vạch trần lớp cửa sổ giấy đó.
Đợi mọi người rời đi.
Thôi phụ tựa vào ghế, nói với Thôi mẫu:
“Thôi Thù nay cũng không còn nhỏ nữa, tìm một gia đình gả đi thôi.”
Thôi mẫu đáp lời.
Hai ngày sau, ta nghe được tin.
Thôi mẫu đã định hôn sự cho Thôi Thù với một viên quan được phái đi nơi khác.
Đó là ý của Thôi phụ.
6
Thôi Thù đương nhiên không chịu.
Nghe được tin liền lập tức tìm mẫu thân khóc lóc kể lể.
“Mẫu thân, con không muốn gả, con không muốn rời khỏi kinh thành. Nếu người nhất định bắt con phải gả, vậy con thà c.h.ế.t còn hơn.”
Khi đó ta ngồi một bên gảy bàn tính kiểm tra sổ sách.
Thôi mẫu vốn luôn yêu thương Thôi Thù lại tỏ thái độ rất kiên quyết.
“A Thù, con phải hiểu chuyện một chút. Con không phải nữ nhi thật của Thôi gia, chúng ta đối xử với con đã là rất tốt rồi, con phải biết ơn. Hơn nữa đây cũng là ý của phụ thân con.”
Thôi Thù toàn thân mềm nhũn, quỳ sụp xuống đất.
Gả cho một viên quan bị điều ra ngoài làm việc có nghĩa là cả đời này Thôi Thù có khả năng sẽ không còn cơ hội trở lại Thượng Kinh nữa.
Đối với Thôi Thù kiêu ngạo mà nói, đây là một đả kích mang tính hủy diệt.
Nàng ta xưa nay vẫn luôn tự xem mình là Duệ vương phi, sao có thể chấp nhận được?
Thôi Bạch lúc này xông vào, mũi nhọn chĩa thẳng về phía ta.
“Tại sao phải gả a tỷ đến nơi xa như vậy? Có phải con tiện chủng Thôi Minh Nguyệt kia đã nói gì với các người không!”
Ta thậm chí còn không nhấc mí mắt.
Sổ sách ghi chép các năm trước có vài chỗ không đúng.
Trang t.ử năm nào cũng nói gặp thiên tai, số bạc nộp lên ngày càng ít.
Thôi mẫu đập vỡ chén trà.
“Ngươi câm miệng cho ta! Thôi Bạch, ai dạy ngươi nói những lời đó? Trước đây ngươi chơi rắn thì thôi đi, bây giờ đến thân sơ gần xa cũng không phân biệt nữa sao? Thôi Minh Nguyệt mới là tỷ tỷ của ngươi, còn Thôi Thù chỉ là kế nữ của Thôi phủ.”
“Ta thấy ngươi đọc sách mà chẳng thông suốt gì cả. Ngày mai ngươi lập tức cút đến thư viện Giang Nam đọc sách cho ta.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Giang Nam là nơi văn phong thịnh nhất, thư viện Giang Nam lại càng quy tụ anh tài thiên hạ.
Việc học ở đó cũng vô cùng nghiêm khắc.
Người vào đó học, một khi đã vào rồi thì ba năm cũng không được ra ngoài.
Ngay cả hoàng t.ử cũng không ngoại lệ.
Lần này Thôi phụ Thôi mẫu đã hạ quyết tâm.
Muốn uốn nắn lại tính cách của Thôi Bạch.
…
Ta đứng dậy, đưa sổ sách cho Thôi mẫu.
“Mẫu thân, những trang đầu trang t.ử này không thành thật, cần phải gõ một phen rồi.”
Thôi mẫu nhìn sổ sách ta đã chỉnh lý lại.
Hài lòng gật đầu.
Mắt Thôi Bạch đỏ lên:
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
“Thôi Minh Nguyệt, rốt cuộc ngươi đã nói gì với phụ thân mẫu thân, mà họ lại đối xử với ta và a tỷ như vậy?”
Thôi mẫu nghiêm khắc ngăn Thôi Bạch lại.
“Thôi Bạch, đây là trưởng tỷ của ngươi, có ai nói chuyện với trưởng tỷ như ngươi không? Ngươi về viện đi, trước khi đến thư viện thì đừng ra ngoài nữa!”
Ta đã nói những gì sao?
Thực ra ta chẳng nói gì cả.
Chỉ là trước kia Thôi phụ Thôi mẫu cảm thấy ta đã sống ở thôn quê hơn mười năm, đã bị nuôi hỏng, là một quân cờ bỏ đi.
Cho nên xem ta như vết nhơ, mặc cho người khác lăng nhục.
Nhưng những việc ta làm đã khiến họ phát hiện ra.
Ta không phải quân cờ bỏ đi, giá trị ta thể hiện ra đủ để khiến Thôi gia coi trọng.
Hôn kỳ của Thôi Thù được định vào cuối tháng năm.
Để tránh Thôi Bạch lại làm ra chuyện gì không lý trí.
Ngày thứ ba, Thôi phụ Thôi mẫu liền đưa hắn đến thư viện Giang Nam.
Theo ý của Thôi phụ.
Sản nghiệp trong nhà cũng dần dần để ta học cách quản lý.
Ta giỏi trồng hoa, cho nên hoa cỏ ở các trang t.ử đều do ta trông coi.
Tháng ba hoa đào nở rực rỡ xen lẫn cùng hoa lê.
Một mảng hồng trắng.
“Minh Nguyệt, hoa ngươi trồng còn đẹp hơn cả hoa trong cung.”
Triệu vương từ sau khi được ta cứu một lần liền thường xuyên đến tìm ta.
Hắn không giống Duệ vương lắm.
Tính tình thẳng thắn, nghĩ gì nói nấy, cũng không có tâm địa xấu.
“Những thứ ta trồng chỉ là trò vụn vặt thôi, sao có thể so với những hoa tượng trong cung.”
Nếu hắn từng nhìn thấy những đóa hoa a tỷ trồng…
Chắc chắn sẽ không cho rằng hoa ta trồng đẹp.
Triệu vương lại không đồng ý:
“Không thể nói vậy, ta thấy đẹp thì chính là đẹp, chuyện này không thể đem ra so sánh với nhau.”
Hắn đầy vẻ nghiêm túc.
Dưới mắt là một mảng thâm đen sau khi làm việc mệt mỏi.
Ta biết, đó là vì gần đây Duệ vương nhận thêm việc mới.
Triệu vương đang giúp Duệ vương xử lý những hồ sơ tồn đọng từ trước.