“Cũng nên để đám trẻ này tiếp xúc với những chuyện này rồi, dù sao bọn chúng còn phải trưởng thành không phải sao?”
Dặn dò xong những việc này, tông chủ năm tông mỗi người dẫn theo một đội đệ t.ử bước lên linh thuyền đi thẳng về phía nam.
Sau khi bọn họ rời đi, trong đám khán giả có người đọc được thông tin trên ngọc giản, chờ nhìn kỹ nội dung thảo luận bên trên, bọn họ bộc phát ra những tiếng kinh hô, một truyền mười, mười truyền trăm, rất nhanh mọi người mới phản ứng lại được rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Trong Kim bí cảnh, mọi người không phải đang chạy trốn thì cũng là đang trên đường chạy trốn, căn bản không biết bên ngoài đã xảy ra chuyện lớn gì, ở đây thực sự quá nhiều, quá nhiều lợn rừng rồi, g-iết không hết, căn bản g-iết không hết!
Lý Phong Diêu dẫn mọi người tìm một sơn động tương đối an toàn để nghỉ ngơi một lát, sau khi vào sơn động, Mục Khinh Trần thuần thục lập một cái phòng ngự trận và trận pháp ngăn cách hơi thở trước cửa động.
Tiêu Ngô nhìn thấy hai loại trận mà hắn lập còn tinh diệu hơn vài phần so với trên sách trận pháp, không kìm nén được ý định học tập nội cuốn liền nịnh bợ sáp tới đ-ấm lưng cho hắn:
“Tứ sư huynh, huynh đúng là chuyên gia trong nghề này, trận pháp lập ra tốt hơn trên sách nhiều lắm nha~”
Mục Khinh Trần tại chỗ ngồi xếp bằng xuống, đôi môi không chút huyết sắc khẽ nhếch lên một độ cong:
“Tiểu sư muội, đây chính là tuyệt học bản gia của Mục gia chúng ta, muội cũng muốn học sao?”
Tiêu Ngô gãi gãi đầu, khuôn mặt hiện lên vài phần ngại ngùng:
“Hả?
Vậy thôi đệ không học nữa.”
“Không sao, muội là tiểu sư muội của ta, là muội muội khác cha khác mẹ của ta, cũng coi như là một nửa con gái của cha mẹ ta.”
Mục Khinh Trần mở một con mắt nhìn nàng, vỗ vỗ vai trái ra hiệu tiểu sư muội bóp bóp vai trái mấy cái, tiếp tục nói xuống dưới.
“Bọn họ nghe nói trong tông môn có tiểu sư muội thì vui lắm, còn dặn ta dạy muội một số trận pháp bảo mạng đấy, tiếc là chưa có cơ hội dạy muội, đã là muội có ý muốn học thì chờ sau khi đại tỷ kết thúc ta sẽ dạy muội.”
“Tốt tốt tốt!
Cha mẹ huynh đúng là người đại tốt, tứ sư huynh huynh yên tâm, đệ nhất định sẽ không truyền tuyệt học này ra ngoài đâu, đ-ánh ch-ết đệ cũng không nói!”
Nàng liên tiếp nói ba tiếng tốt, vội vàng giơ ba ngón tay phát một cái thệ ngôn tâm ma.
Nàng liến thoắng nhanh ch.óng phát xong một lời thề độc, Mục Khinh Trần muốn ngăn nàng lại nhưng vẫn chậm một bước, bất lực đưa đầu ngón tay điểm điểm lên trán nàng:
“Cái nhà muội thật là.”
Giang Ngộ Khanh mắt sáng lên, hưng phấn kéo tay tiểu sư muội:
“Tiểu sư muội, muội cũng là muội muội khác cha khác mẹ của ta, với tư cách là tỷ tỷ, ta cũng muốn dạy muội một số thứ bảo mạng, học không?”
“Học!”
Tô Tư Miễn ngẩng đầu:
“Luyện khí học không?”
“Học!”
Lý Phong Diêu mím môi, suy nghĩ một lát:
“Tiểu sư muội, muội muốn học nhạc lý không?”
“Học!
Đều học hết!
Dù sao bây giờ đệ cũng tam tu rồi, thần thức cũng dư dả lắm, học hết!”
Nói xong, nàng thoăn thoắt phát ba cái thệ ngôn tâm ma.
Tiêu Thư Trạch nhìn cảnh này, muốn nói gì đó, nhưng bản thân mình là do sư phụ nhặt được ở ven đường, những thứ học được đều là do Vô Cực tông dạy, tiểu sư muội cũng biết, nghĩ tới đây, hắn thất vọng cúi gằm đầu xuống.
“Ngũ sư huynh?”
Tiêu Ngô không biết từ lúc nào đã sáp tới bên cạnh Tiêu Thư Trạch:
“Huynh còn phải dạy đệ b-ắn gà rừng nữa nha, chuẩn đầu của đệ vẫn chưa tốt lắm đâu.”
Tiêu Thư Trạch lập tức lấy lại tinh thần, kiêu ngạo vỗ vỗ ng-ực:
“Đó là đương nhiên, huynh của muội để luyện được cái tay nghề này đã phải luyện ròng rã suốt năm năm trời đấy.”
Gân xanh trên nắm đ-ấm của Tô Tư Miễn nổi lên mấy sợi:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Hai cái gậy gộc này cũng không biết truyền âm sao, nói thầm to thế này lão nghe thấy hết đấy!”
Tiêu Ngô ép bản thân không nhìn ánh mắt g-iết người của tam sư huynh, nhìn cây địch tiêu đang được nắm trong tay Lý Phong Diêu:
“Đại sư huynh, không ngờ huynh thế mà còn là âm tu nữa!”
Chương 181 Sáng sớm, tổng tài thức dậy từ chiếc giường rộng hai trăm mét vuông
Lý Phong Diêu khẽ cười, đôi mắt hơi nheo lại:
“Mẫu thân ta là âm tu, nên ta cũng biết một chút.”
Tiêu Ngô hiểu ra gật đầu, đúng là chỉ một chút thôi, mới chỉ biết có bấy nhiêu thôi mà đã có thể tiêu diệt cả một mảng lợn rừng rồi, xem ra cái “một chút" này so với cái “một chút" trong miệng người khác nói căn bản không phải là một chuyện.
Tần Tô Mộc thấy bọn họ đùa giỡn, chung sống vô cùng hòa hợp trong lòng có chút cảm xúc.
Mặc dù đại sư huynh kể từ khi tấn thăng lên Nguyên Anh thì tính tình đã tốt hơn rất nhiều, nhưng thói quen thích đ-ánh người vẫn chưa sửa được, nhưng hắn chính là nhớ đám sư huynh sư tỷ của mình rồi.
“Tiểu đông gia, tiểu đông gia.”
Tiêu Ngô đưa tay ra quơ quơ mấy cái trước mặt hắn, Tần Tô Mộc hồi thần, nở một nụ cười với nàng:
“Sao vậy?”
Tô Tư Miễn nắm lấy bả vai hắn:
“Tần đạo hữu, thật sự là ngại quá, vô duyên vô cớ lại kéo người vào, nhưng cũng nhờ có sự giúp đỡ của người mà chúng ta mới có thể thuận lợi cứu người.”
“Cảm ơn ngươi nha, Tần đạo hữu.”
Những người còn lại thi nhau tiến lên cảm ơn, khiến Tần Tô Mộc đều thấy hơi ngại, mặt đỏ rực:
“Không sao, không sao, đám thân truyền chúng ta vốn nên giúp đỡ lẫn nhau mà.”
❀❀❀
Sáng sớm, bảy vị thân truyền thức dậy từ trong sơn động rộng hai trăm mét vuông.
Không phải vì bọn họ không thích ngủ, cũng không phải vì bọn họ quen dậy sớm để tu luyện, bọn họ đều là bị đ-ánh thức.
“Mẹ kiếp, sao ở đây cũng có nhiều lợn rừng thế này, dứt khoát bị bọn chúng đ-âm ch-ết cho rồi, còn đ-ánh cái gì mà đ-ánh.”
“Thật là phiền ch-ết đi được, cái Kim bí cảnh này là thiên hạ của lợn rừng sao?
Nhị sư huynh Mạnh đạo hữu hai người có thể đỡ đần tôi một chút được không?
Tôi sợ lắm hu hu hu~”
“A a!!
Nhị sư huynh bọn chúng đuổi tới rồi!!”
Tiêu Ngô mở đôi mắt mơ màng chui ra từ trong chăn:
“Hả?
Ai đang ồn ào ở đây thế?”
Giang Ngộ Khanh ấn cái cọng tóc lỉa chỉa trên đỉnh đầu nàng xuống, dịu dàng nói:
“Tiểu sư muội muội ngủ thêm một lát đi, sư tỷ ra ngoài xem xem sao.”
“Vâng vâng.”
Nàng kéo chăn qua, khóe miệng treo nụ cười yên bình mà chìm vào giấc ngủ.
Giang Ngộ Khanh và Lý Phong Diêu cùng đi tới cửa sơn động nhìn ra bên ngoài.
Ngoài sơn động, ba kẻ đen đủi sáng sớm đã bị lợn rừng đuổi theo chạy trối ch-ết thế mà lại là Khúc Hướng Vãn, Mạnh Nhất Chu cùng Trần Đạo Thành.
Khúc Hướng Vãn và Trần Đạo Thành thi nhau bịt m-ông và Mạnh Nhất Chu chạy sóng hàng về phía trước, đằng sau bọn họ là một đàn lợn rừng gai sắt mắt đỏ ngầu.
Bỗng nhiên Trần Đạo Thành yếu đuối bị tụt lại phía sau mấy bước, sau đó liền bị gai sắt của lợn rừng đ-âm trúng, hắn bịt m-ông kêu t.h.ả.m thiết:
“Ao ô!
Nhị sư huynh, cái đám lợn rừng thối tha này lại đ-âm tôi rồi.”