“Mạnh Nhất Chu nhìn không nổi nữa, túm lấy cổ áo hắn dùng sức kéo mạnh về phía trước, do uy lực của quán tính, Trần Đạo Thành trong nháy mắt đã vượt qua nàng và Khúc Hướng Vãn.”
Khúc Hướng Vãn ngoái đầu nhìn về phía Mạnh Nhất Chu một cái, hắn dường như lĩnh ngộ được điều gì đó rồi.
Thế là, mỗi khi Trần Đạo Thành sắp bị tụt lại phía sau bọn họ mấy bước, hắn và Mạnh Nhất Chu luân phiên ra trận kéo mạnh cổ áo Trần Đạo Thành khiến hắn không thể không liên tục chạy về phía trước.
Mặc dù cổ áo của Trần Đạo Thành sắp bị hai người bọn họ xé rách rồi, nhưng phải nói đây đúng là một cái cách hay, không thấy Trần Đạo Thành bây giờ chỉ mải miết lao về phía trước, không còn khóc cha gọi mẹ nữa sao.
“Tôi bảo mà, cái giọng này nghe sao mà quen tai thế, hóa ra là Khúc huynh.”
Tiêu Thư Trạch dụi dụi mắt, ngáp một cái thật dài:
“Thấy Khúc huynh bọn họ cũng đen đủi thế này thì tôi yên tâm hơn nhiều rồi.”
Hắn vừa nói xong, ngoảnh đầu lại một cái liền bị tiểu sư muội không biết đã trôi tới từ lúc nào dọa cho giật b-ắn mình:
“A!
Thiên Diệm ơi.”
Tiêu Ngô ngẩng đầu, quẹt quẹt sống mũi:
“Ngũ sư huynh, nếu đệ thực sự muốn dọa huynh thì huynh có gọi Thiên Diệm cũng vô dụng thôi.”
Tiêu Thư Trạch bỗng nhiên nhớ tới lúc ở rừng rậm U Minh, lúc đó mình thực sự sắp bị tiểu sư muội đóng vai biến thái phi côn nhỏ dọa ch-ết khiếp rồi.
Tô Tư Miễn cũng xuất hiện ở cửa sơn động đứng cùng bọn họ:
“Đại sư huynh, chúng ta có đi giúp bọn họ không?”
Lý Phong Diêu gật đầu:
“Giúp, bọn họ sẽ là cộng sự tương lai của chúng ta, nên giúp.”
“Đúng thế, chúng ta còn có thể lấy thêm được một chút điểm số nữa đấy.”
Tiêu Thư Trạch rục rịch muốn thử.
Kể từ sau khi trải qua chuyện đêm qua, Tiêu Thư Trạch càng nhận ra sức mạnh của mình còn rất yếu ớt, hắn bây giờ nóng lòng muốn thông qua rèn luyện để nâng cao tu vi của mình.
Lúc này, ba người Khúc Hướng Vãn cũng phát hiện ra sự hiện diện của Tiêu Ngô bọn họ, mắt sáng lên một cái, nhưng rất nhanh lại nghĩ tới điều gì đó, dẫn theo sư đệ rẽ một cái, đặc biệt tránh xa hướng của sơn động nơi bọn họ đang ở.
Mạnh Nhất Chu ngẩng đầu, lập tức chú ý tới Tiêu Ngô đang đứng giữa mấy người, không còn cách nào khác, ai bảo chiều cao của Tiêu Ngô ở giới tu chân, khụ, ai hiểu thì tự hiểu, dù sao nàng cuối cùng cũng không nói gì, đi theo lộ trình chạy trốn của Khúc Hướng Vãn.
Tiêu Ngô thấy bọn họ tạm thời rẽ một cái, kinh hô:
“Ê ê ê, chạy cái gì mà chạy, chúng ta còn có phải là bạn tốt không hả.”
Tiêu Thư Trạch đi theo phụ họa:
“Đúng thế đúng thế, căn bản là không coi chúng ta là huynh đệ mà, hắn chẳng lẽ đã quên bộ ba ở bí cảnh Long Uyên rồi sao?”
Nhân lúc hai cái tên họ Tiêu kia còn đang bất bình, Mục Khinh Trần gỡ bỏ hai cái trận pháp ở cửa động, trận pháp vừa được gỡ bỏ, hai cái tên họ Tiêu đồng bộ nhấc cây gậy gỗ trong tay lên, nhe răng trợn mắt giống như hai con ch.ó nhỏ phát điên xông ra ngoài.
Đợi sắp đuổi kịp đàn lợn rừng, ba con thú và Nồi Nồi từ trong không gian chạy ra.
Thiết Công Kê đôi mắt đậu xanh nhìn chằm chằm vào một con lợn rừng b-éo chảy mỡ, vừa chạy vừa chảy nước dãi:
“Chát!
Chủ nhân, lát nữa tôi muốn ăn thịt lợn, kaka~”
Tiêu Ngô mang dáng vẻ của một đại gia:
“Kaka~ Ăn, cứ việc ăn cho thỏa thích, lát nữa bắt mấy con b-éo nhất cho các ngươi ăn.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lôi Vân Báo và Tiểu Lục cũng rất phối hợp để lại nước dãi:
“Kaka!
Ăn thịt lợn ăn thịt lợn...”
Nồi Nồi:
?
Ba con thú ngu ngốc này hình như cũng khá là ngu ngốc nhỉ.
Khúc Hướng Vãn thấy hai vị Tiêu huynh không màng sự an nguy của bản thân tới giúp mình, điều đó gọi là cảm động dạt dào nha, nước mắt lã chã rơi, sau khi rơi hết nước mắt hắn dừng lại, bắt đầu trở nên cậy thế làm càn.
Hắn hướng về phía con lợn rừng đầu đàn ngoắc ngoắc ngón tay:
“Ngươi qua đây đi.”
Lũ lợn rừng vẫn vô cùng thông minh, thấy cái bộ mặt tiểu nhân đắc chí cậy thế làm càn này của hắn liền thi nhau dừng lại.
Bọn chúng ngoái đầu nhìn một cái, lúc này mới kinh hãi, mẹ kiếp, bọn chúng thế mà lại bị nhân tộc bao vây rồi!
Không đúng, căn bản là không đúng, đám nhân tộc này sao có thể không sợ bọn chúng, thậm chí còn dám tới bao vây bọn chúng chứ?
Còn chưa đợi con lợn rừng đầu đàn dùng cái đầu nhỏ của nó nghĩ cho thông suốt, Tiêu Ngô và Tiêu Thư Trạch cùng ba thú một nồi không màng mạng sống lao lên, cái điệu bộ đó, nếu như lưng của bọn chúng không mọc đầy gai sắt thì bọn họ ước chừng muốn lao lên c.ắ.n sống m-ông của bọn chúng mất!
Đám nhân tộc này, kinh khủng như vậy sao!!!
Bởi vì đã có kinh nghiệm đ-ánh lộn với lợn rừng nên bốn người cộng thêm ba con thú một cái nồi nhanh ch.óng tiêu diệt đàn lợn rừng sạch sành sanh.
Tiêu Ngô cũng chọn ra mấy chục con lợn rừng b-éo nhất, dùng linh hỏa nung chảy gai bên trên, lấy ra mười con cho ba con thú ăn, số còn lại thì bỏ vào túi không gian chờ khi nào bọn chúng muốn ăn thì nàng lại lấy ra.
Thiết Công Kê là một thợ nướng thịt rất giỏi, có nó ở đây, Tiêu Ngô căn bản không cần lo lắng vấn đề ba con thú có được ăn thịt nướng hay không.
Ba con thú hân hoan ngồi sang một bên ăn thịt nướng, Nồi Nồi tò mò ngồi xổm bên cạnh xem bọn chúng ăn.
Trong sơn động, Mạnh Nhất Chu bỗng nhiên lên tiếng:
“Đêm qua tôi có ra ngoài một chuyến, bên ngoài dường như đang bàn tán Phi Vũ tông bị diệt môn rồi.”
Chương 182 Thẩm Yến suýt nữa bị sét đ-ánh ch-ết
Phi Vũ tông bị diệt môn rồi?
Hình như trong nguyên tác chưa từng nhắc tới điểm này.
Tiêu Ngô cẩn thận hồi tưởng lại nội dung trong nguyên tác, nhưng nàng đột nhiên phát hiện mình dường như đã quên mất tám chín phần nội dung trong sách rồi.
Lạ thật đấy, mới có mấy tháng thôi mà, sao có thể quên nội dung trong sách nhanh như vậy được.
Nàng vội vàng hồi tưởng lại những chuyện xảy ra khi mình mới tới đây, đồng thời truyền âm đối chiếu với ngũ sư huynh một lượt, đều có thể hoàn toàn khớp nhau, điều này chứng tỏ trí nhớ của nàng căn bản không hề suy giảm, nhưng cứ khăng khăng là quên mất nội dung đại thể của quyển sách đó.
Chẳng lẽ là bởi vì nàng đã làm xáo trộn hướng đi của cốt truyện nên mới dẫn tới việc quyển sách gốc biến mất trong đầu nàng?
“Tiểu sư muội, muội có chuyện gì phiền lòng sao?”
Tiêu Thư Trạch thấy đôi mắt nàng trầm xuống, trong lòng lo lắng, đưa một ngón tay ra chọc chọc vào má mềm mại của nàng, rất nhanh lại thu về.
Má của tiểu sư muội quả nhiên là mềm oặt!
Tiêu Thư Trạch không thể tin được mà vê vê đầu ngón tay.
Tiêu Ngô mải nghĩ chuyện, không chú ý tới hành động của cái tên gậy gộc này:
“Ngũ sư huynh, đệ không sao.”
Nói đoạn, nàng tìm một mảnh đất trống lấy bồ đoàn ra ngồi xếp bằng xuống, lại lấy giấy b.út ra ghi lại những nội dung trong nguyên tác hiện tại còn có thể nhớ được.