Tài Khoản Phụ Để Nhìn Lén Cơ Bụng Sáu Múi Bị Lộ

Chương 2



Dân mạng lập tức sôi trào, ùn ùn kéo vào phần bình luận của tài khoản phụ để để lại lời nhắn:

 

[Lê Chiêu quả không hổ danh, toàn lưu mấy thứ em thích, hít hà hít hà.]

 

[Chị ơi, đừng khóa mục yêu thích, đó là nguồn vui của em mà!]

 

[Mục yêu thích của chị kìm chân em hai tiếng đồng hồ luôn rồi!]

 

[Xem xong danh sách của chị, em bỗng nhiên hóa thành thời tiết nồm ẩm.]

 

[Chị trên kia, đây là bình luận chứ không phải vùng đất hoang vu đâu nha.]

 

[A a a! Vừa bước vào đã vấp phải một đống quần lót!]

 

["Thời tiết nồm ẩm" còn có thể dùng theo cách này hả, tôi nói rồi mà, lướt video là có thể học được nhiều thứ lắm, kiếp sau tôi vẫn muốn làm bạn mạng với chị!]

 

[Có thể nào để cái khả năng "giác ngộ trong giây lát" này của tôi áp dụng vào môn Toán không?]

 

Cứu với!

 

Tôi cũng giác ngộ ngay lập tức.

 

Quả thật là xấu hổ c.h.ế.t đi được! Mặt tôi nóng ran.

 

Đúng lúc đó, chuông điện thoại reo vang, người gọi đến là chị quản lý, Chị Kiều.

 

Vừa nhấc máy, giọng nói tức giận của chị ấy như muốn nổ tung bên kia đầu dây:

 

"Lê! Chiêu! Cái khả năng treo đầu dê bán thịt chó của em quả thật đạt đến mức độ đỉnh cao rồi đấy!"

 

Âm lượng lớn đến mức suýt làm thủng màng nhĩ tôi.

 

Tôi vội vàng kéo điện thoại ra xa tai, cười gượng, nhỏ giọng xin lỗi:

 

"Chị Kiều, em không cố ý đâu."

 

"Cũng may là em chưa bao giờ xây dựng hình tượng trong sáng, chứ không thì lần này chị xem em tính làm sao đây."

 

Tôi cũng thở phào nhẹ nhõm vì chưa từng dựng lên cái hình tượng đó.

 

An ủi chị Kiều nửa ngày trời, cơn giận của chị ấy mới dịu xuống đôi chút.

 

Trước khi cúp máy, chị Kiều không quên dặn đi dặn lại tôi phải cẩn thận lời nói và hành động sau này.

 

Tôi gật đầu lia lịa đồng ý.

 

Kết thúc cuộc gọi, tôi vào Weibo dạo một vòng.

 

Có fan đang kiểm soát bình luận, hướng dư luận theo chiều tích cực.

 

Nhiều cư dân mạng chỉ đơn thuần chơi đùa với những câu nói trêu ghẹo, bầu không khí trong phần bình luận khá vui vẻ.

 

Nếu không có màn kiểm soát này, tôi có thể tưởng tượng ra cảnh tượng bản thân đang bị cả mạng xã hội chế giễu rồi.

 

3

 

Nhưng sau một hồi cân nhắc, tôi vẫn đăng một bài Weibo để cứu vãn hình tượng fan cuồng đại si mê của tôi:

 

[Lúc rửa tay, nước vô tình b.ắ.n lên màn hình điện thoại, tôi dùng tay lau đi, không cẩn thận lại nhấn thích video, rồi lại lỡ tay bấm vào "Đề cử một chút". Mọi người nhất định phải tin tôi, lần sau tôi sẽ không sơ ý nữa!]

 

Cư dân mạng cười đến lộn ruột:

 

[Lỡ tay tốt lắm, lần sau xin hãy tiếp tục lỡ tay.]

 

[Nước nhỏ giọt thì tốt, Lê Chiêu không chịu thừa nhận mới là sai.]

 

[Đúng là đại quan thanh liêm.]

 

[Ừ ừ, tụi tôi hiểu rồi, chị không phải đại "sai mê".]

 

[Cô ấy đã nói là lỡ tay rồi, mọi người nhường cô ấy chút đi.]

 

[Lê Chiêu, nếu chị không cập nhật mục yêu thích, em sẽ càm ràm sau lưng chị đó!]

 

[Không cập nhật thì em nguyền rủa chị nửa đêm ăn mì cay không có gói sốt.]

 

Tôi đang lướt Weibo vui vẻ, đột nhiên nhớ ra mình vẫn chưa trả lời tin nhắn của Chu Thời Yến.

 

Nhìn đồng hồ, đã qua một tiếng đồng hồ rồi.

 

Mở hộp thoại ra xem, trong thời gian đó anh ấy đã gửi vô số tin nhắn, nhiều đến mức một màn hình cũng không chứa nổi:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -

[Em theo đuổi anh đi, anh sẽ đồng ý quay lại.]

 

[Cũng cho em sờ tai và đuôi của anh.]

 

[Làm gì mà không trả lời tin nhắn?]

 

[Người theo đuổi anh có thể xếp hàng đến tận Pháp rồi, với thái độ này em hoàn toàn không có sức cạnh tranh đâu, anh sẽ không quay lại với em đâu.]

 

[Thật đấy.]

 

[Không theo đuổi được thì đừng có khóc.]

 

[Dù có khóc, anh cũng không mủi lòng đâu.]

 

[…]

 

[Bảo bối, anh sai rồi, em không muốn theo đuổi cũng được.]

 

[Dù sao theo đuổi em mới là sở trường của anh mà.]

 

[Chuyển khoản 52,000.00.]

 

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD

[Chuyển khoản 52,000.00.]

 

[Anh thực sự rất nhớ em, mình quay lại nhé?]

 

[Mèo con cầu xin em đấy.jpg]

 

[?]

 

[Anh chịu thua rồi.]

 

[Em đâu rồi?]

 

[Lê Chiêu, em đã từng cai nghiện chưa? Nhịn lâu như vậy được luôn?]

 

[Hửm? Nói gì đi chứ.]

 

[Cười chết, thật ra anh cũng không muốn quay lại với em đâu, vừa rồi chỉ đùa em chút thôi.]

 

[Sao em vẫn không trả lời anh vậy?]

 

[Lê Chiêu, giờ em thật sự rất giả trân.]

 

[…]

 

[Ảnh tám múi đây.jpg]

 

[Ảnh hờ hững khoe cơ bụng đây.jpg]

 

[Lỡ tay gửi nhầm, không rút lại được nữa.]

 

[Cơ bụng của anh, coi như em lời rồi.]

 

Nhìn một loạt tin nhắn nhảy lên màn hình, tôi thản nhiên trả lời:

 

[Vừa mới từ trại cai nghiện bước ra.]

 

Chỉ giây lát sau, tin nhắn từ Chu Thời Yến đã được gửi đến:

 

[Không gửi ảnh cơ bụng thì em không chịu trả lời tin nhắn đúng không.]

 

Thật sự, trời đất chứng giám, chuyện này hoàn toàn chỉ là trùng hợp thôi.

 

Tôi cúi đầu nhanh chóng nhắn lại:

 

[Không quay lại.]

 

[Vừa rồi là vì chơi game thua nên mới gửi tin nhắn thôi.]

 

[Nói thật nhé, cơ bụng này của anh cũng chỉ thường thôi.]

 

Chu Thời Yến tức đến mức phát điên, lại gửi thêm hai tấm ảnh.

 

[Ảnh đuôi cáo.jpg]

 

[Ảnh tai cáo.jpg]

 

Tôi mở ảnh ra xem, trong ảnh là một đôi tay thon dài, xương khớp rõ ràng, đang nắm lấy chiếc đuôi hồ ly trắng muốt, mềm mại phía sau.

 

Đôi mắt tôi lập tức sáng rực, thật muốn rua quá đi mất!

 


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com