Tài Khoản Phụ Để Nhìn Lén Cơ Bụng Sáu Múi Bị Lộ

Chương 3



Tôi là kẻ mê lông mềm nên đã hoàn toàn bị thu phục.

 

Tay tôi không tự chủ được mà nhấn giữ màn hình để lưu ảnh.

 

Nhưng còn chưa kịp lưu, trên màn hình liền hiện lên thông báo: "Tin nhắn đã được thu hồi."

 

[Ối chà! Gửi nhầm người rồi.]

 

[Tạm thời thu hồi trước đã, thật sự xin lỗi nha. 🌹🌹]

 

Ngay sau đó còn đính kèm một sticker Loopy với vẻ mặt "Sao lại thế này?".

 

Vừa trà xanh vừa đáng ghét!

 

Dù biết rõ anh cố ý, nhưng cách một lớp mạng, tôi lại chẳng thể làm gì được.

 

Tức đến mức đập thẳng tay xuống giường.

 

Nhờ Chu Thời Yến ban tặng, tôi nằm trên giường lăn qua lộn lại nửa ngày vẫn không ngủ được, dứt khoát mở Weibo lên lướt tiếp.

 

Vừa mở ra liền thấy mười phút trước, Chu Thời Yến đã chia sẻ một tin tức.

 

"Một người đàn ông bị bạn gái cũ câu lại, cầu xin quay lại nhưng bị từ chối, sau khi cố gắng giữ thể diện thất bại, cuối cùng xác nhận mắc trầm cảm."

 

Cư dân mạng đồng loạt chế giễu:

 

[Anh trai trầm cảm vì bị từ chối quay lại đây mà.]

 

[Ối chà, nhân vật chính trong tin này không phải là anh chứ?]

 

[Ai bị tổn thương thì tôi không nói nhé.]

 

[Trụ cột của Joker, linh vật của McDonald's, đại nhân vật của Gotham, lá bài lớn nhất trong bộ bài poker, khách hàng số một của Batman.]

 

[Chị Lê Chiêu, mở lớp giảng dạy đi, em quỳ xuống học luôn!]

 

[Không phải chị Lê của tôi chỉ cần đánh thường một cái thôi, mà anh đã phải dùng cả chiêu cuối và tốc biến rồi sao?]

 

Lướt bình luận mà tôi cười đến đau cả bụng.

 

Cuối cùng cũng thấy cân bằng trong lòng rồi.

 

4

 

Lướt xem video một lúc, cơn buồn ngủ dần kéo đến.

 

Tôi mơ thấy ngày đầu tiên Chu Thời Yến lộ ra tai cáo và đuôi cáo.

 

Hôm đó đúng vào ngày 20 tháng 5, cũng là sinh nhật tôi.

 

Lúc ấy, cả hai chúng tôi đều đang quay phim xa nhà, đoàn phim gấp rút tiến độ, thời gian nghỉ ngơi ít ỏi. Tôi và Chu Thời Yến đã hai tháng trời không gặp nhau.

 

Ngay khi hoàn thành cảnh quay cuối cùng của mình, anh lập tức chạy đến phim trường của tôi để mừng sinh nhật tôi.

 

Khi tôi kết thúc công việc trở về khách sạn thì đã là mười một giờ đêm.

 

Vừa mở cửa phòng, tôi đã bị một người kéo mạnh vào lòng.

 

Trong bóng tối, những nụ hôn cuồng nhiệt phủ kín.

 

Tôi giật mình kêu khẽ.

 

"Là anh."

 

Nghe được giọng nói quen thuộc, tôi mới yên tâm.

 

Còn chưa kịp nói lời trách móc thì môi đã bị chặn lại.

 

Khuôn mặt thanh tú của anh áp sát, hơi thở vấn vít quanh tôi.

 

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD

Đôi môi lạnh mềm chạm vào môi tôi, mang theo hương vị ngọt ngào của kẹo sữa trắng.

 

"Chiêu Chiêu, sinh nhật vui vẻ."

 

Bên tai vang lên giọng nói trầm ấm của Chu Thời Yến, dịu dàng mà vương vấn.

 

Sau nụ hôn dài, tôi thở dốc tựa vào vai anh, siết chặt vòng tay, tận hưởng khoảng thời gian riêng tư hiếm hoi.

 

Chúng tôi cùng ăn bánh sinh nhật trước khi sang ngày mới, thổi nến, ước nguyện, trò chuyện, uống rượu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -

 

Không ngờ, Chu Thời Yến lại uống say.

 

Anh trở nên vô cùng bám người.

 

Cọ cọ vào cổ tôi, hơi thở nóng bỏng phả lên da thịt:

 

"Chị ơi, em nhớ chị quá."

 

Giọng anh như mè nheo, vừa mềm mại vừa dính dấp.

 

Anh khẽ cắn nhẹ lên vai tôi.

 

Không đau, chỉ thấy nhồn nhột, tê tê.

 

Tôi đưa tay đẩy n.g.ự.c anh, nhưng không đẩy nổi.

 

Ngược lại còn bị anh nắm chặt tay.

 

Anh dắt tay tôi chậm rãi lướt từ lồng n.g.ự.c rắn chắc xuống đến phần eo thon mạnh mẽ.

 

Áo mùa hè mỏng manh, đầu ngón tay tôi chạm vào những múi cơ săn chắc.

 

Hơi ấm từ da thịt anh truyền đến tay tôi rõ ràng.

 

Như bị bỏng nhẹ, tôi khẽ run rẩy, muốn rụt tay lại.

 

Chu Thời Yến lại siết chặt hơn.

 

Tôi không rút ra được, đành thuận theo anh.

 

Chạm đến chiếc đuôi phía sau anh.

 

Mềm mại, bông xù.

 

Tôi bỗng nảy ra ý nghịch ngợm, đưa tay bóp nhẹ.

 

Anh không kìm được mà hừ khẽ một tiếng.

 

Tôi lại bóp thêm một cái.

 

"Đừng... đừng bóp." Giọng anh khàn đặc, "Em xoa nhẹ thôi."

 

Tôi bỗng dưng có hứng thú trêu chọc, khóe môi khẽ nhếch lên: "Anh gọi 'chị ơi' một tiếng nữa đi."

 

"Anh chỉ gọi trên giường thôi." Chu Thời Yến ghé sát bên tai tôi, thì thầm bằng giọng nói trầm khàn.

 

Nghe câu này, tôi lập tức nắm tay anh kéo vào phòng, đẩy mạnh anh ngã xuống giường.

 

Tôi cúi người áp sát, đôi môi mỏng lướt nhẹ qua vành tai anh: "Bây giờ chúng ta đang ở trên giường rồi."

 

Một tay vuốt ve đuôi cáo đang vểnh lên của anh.

 

Chu Thời Yến hơi ngước mắt, khóe môi cong lên thành một nụ cười mờ nhạt, chậm rãi nói: "Anh nói không phải địa điểm, mà là một khoảng thời gian."

 

Tôi: ...

 

"Thế sao vừa rồi anh vẫn gọi ra được?"

 

Chạm vào đôi mắt đen như mực của anh, thời gian như ngưng đọng.

 

Không khí dần trở nên mập mờ.

 

Bỗng nhiên, anh đưa tay kéo tôi ngồi lên đùi mình.

 

Cúi đầu ghé sát bên tai tôi: "Đương nhiên là để dụ dỗ chị rồi, chị ơi."

 

Giọng nói trầm thấp, khàn khàn, mang theo chút khêu gợi.

 

Tim tôi đập thình thịch, vô thức né tránh ánh mắt anh.

 

Sau đó, tôi nhìn thấy tai anh cùng đôi má đều đỏ bừng.

 

Chu Thời Yến có làn da trắng nõn, khi đỏ mặt rất dễ nhận ra.

 

Nhìn dáng vẻ này, trông anh ngoan ngoãn đến lạ.

 

Tôi khẽ bật cười, không ngờ anh lại dễ xấu hổ đến vậy.

 


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com