Tái Sinh Vì Em

Chương 2: Làm mẹ đơn thân… thật sự quá khó.



4

 

Thằng bé lại tè dầm, nằm trên giường khóc đến đỏ mặt tía tai.

 

Làm mẹ đơn thân… thật sự quá khó.

 

Tôi vội vã thay bỉm, dỗ mãi mà nó vẫn khóc không ngừng.

 

Gào đến khàn giọng, khóc đến run người.

 

Tôi rối như tơ vò, còn chưa kịp bình tâm thì điện thoại lại reo.

 

Là chủ nhà gọi.

 

Giọng ông ta ấp úng, nói muốn bán nhà, đề nghị tôi nhanh chóng dọn đi, sẽ bồi thường chút tiền.

 

Tôi lạnh người.

 

Không còn tâm trí cãi nhau, chỉ lẳng lặng gác máy.

 

Vừa cúi nhìn điện thoại đã thấy một tin nhắn từ số lạ:

“Nước giếng không phạm nước sông? Tôi thì cứ muốn phạm vào đấy.”

 

Tên khốn Tiết Sưởng… cuối cùng cũng ra mặt.

 

Tôi chẳng buồn đáp, thẳng tay chặn số.

 

Thu dọn đồ đạc và giấy tờ, bế con lao tới bệnh viện.

 

Bác sĩ bảo bé bị chướng bụng, đau quặn ruột.

 

Sau khi được xử lý, con bắt đầu ngoan dần, mút ngón tay rồi thiếp đi.

 

Ngủ mà vẫn nức nở từng tiếng.

 

Phòng cấp cứu ban đêm vắng lạnh.

 

Tôi ôm con, tay tê rần cũng không dám động đậy.

 

Cúi người, khẽ chạm trán lên trán bé.

 

Nước mắt rưng rưng — tôi không dám khóc thành tiếng.

 

Ngay lúc đó, một bóng người xuất hiện ngay trước mặt.

 

Tôi hít sâu một hơi, ép nước mắt trở lại.

 

“Này… anh làm ơn đừng bám tôi như keo dính chuột nữa được không?”

 

5

 

Tiết Sưởng lặng lẽ ngồi cùng tôi đến tận bình minh.

 

Dù tôi có châm chọc thế nào, anh ta cũng chẳng mở miệng lấy một câu.

 

Ra khỏi bệnh viện, anh ta còn muốn đưa tôi về nhà.

 

Tôi tức đến bật khùng:

“Anh có bệnh hả? Hối hận rồi à? Muốn quỳ xuống xin tha thứ sao?”

 

Khoé môi anh ta giật giật, một tay đút túi quần, buông ra câu chọc tức đi vào huyết áp:

“Em nghĩ nhiều rồi. Anh chỉ là… không muốn thấy em sống yên ổn.”

 

Tôi nghẹn đến bật cười, chỉ vào con:

“Vậy trong mắt anh, tôi như đang sống sung sướng lắm hả?”

 

“Biến đi! Thấy anh là tôi muốn bóp cổ c/hế/t cho rồi!”

 

Không hiểu đầu óc hắn ta có vấn đề gì, lại nhếch môi cười:

“Được thôi, cho em cơ hội.”

 

Chủ nhà lại đến gõ cửa, còn mang theo túi to túi nhỏ trái cây và thuốc bổ.

 

Hồi ký hợp đồng cách đây một tháng còn tử tế, giờ lại đ.â.m chọc từng câu.

 

Ông ta bóng gió:

“Hồi đó thấy cô tội, trẻ vậy mà bế con một mình.

 

Giờ thì tôi cũng có việc gấp, nhà đã có người muốn mua rồi.

 

Ai cũng có lúc khó khăn, chúng ta nên hiểu cho nhau.

 

Tôi sẽ bồi thường thêm ít tiền, miễn cô sớm chuyển đi là được.”

 

Tôi nén giận:

“Chuyển đi cũng cần thời gian. Anh đơn phương phá hợp đồng, ít ra phải cho tôi một tuần chứ?”

 

Ông ta viện cớ, uống nước tránh né, rồi thở dài:

“Nói thật nhé… không phải tôi không cho cô thời gian. Cô nên tự hỏi mình đã đắc tội ai rồi thì đúng hơn.”

 

“Tôi tự thấy mình cũng không phải người xấu.

 

Chúng ta đều là dân thường, chỉ mong sống yên ổn.

 

Tôi nói đến vậy rồi, tiền thì tôi bù thêm, cô cũng đừng làm khó tôi nữa.”

 

Nói tới đây… còn gì chưa hiểu?

 

Tiết Sưởng lại gửi thêm một tin nhắn:

 

“Dao đã đặt tận tay em rồi, có dám cầm lấy không thì tùy.”



 

6

Không chỉ đủ can đảm, tôi còn muốn đích thân thiến anh ta.

 

Kẻ tay trắng chẳng sợ gì kẻ đi giày da.

 

Xe Tiết Sưởng đỗ sẵn dưới lầu, hắn không đến, chỉ sai mấy vệ sĩ tới khiêng hành lý giúp.

 

Vốn cũng chẳng có gì nhiều, phần lớn đều là đồ của con.

 

Tôi chỉ tò mò, không biết hắn định giở trò gì tiếp theo.

 

Tiểu Bảo từ nhỏ ngoan ngoãn, vừa lên xe đã ngủ ngoan trong lòng tôi, chẳng hay biết phía trước là một hồi phong ba bão táp đang chờ.

 

Xe chạy ngang qua khu phố quen thuộc.

 

Ngôi nhà từng lớn lên cùng tôi… hiện ra ngay trước mắt.

 

Tôi ngồi yên trong xe, ký ức cũ trào về.

 

Ngọt – đắng – cay – chát, đủ mọi hương vị xộc lên cùng lúc.

 

Nơi này từng chứng kiến những năm tháng hạnh phúc nhất đời tôi.

 

Cũng từng là nơi tôi rơi từ mây xanh xuống bùn đen.

 

Bị phản bội, bị đuổi đi như chó hoang không nhà.

 

Toàn thân tôi run rẩy, không kiềm chế nổi.

 

Vệ sĩ đứng chờ bên ngoài xe, không hối thúc.

 

Tiết Sưởng… quả thật là kẻ rất biết cách làm người khác mất mặt.

 

Giờ tôi tin rồi.

 

Hắn tìm đến tôi, không phải vì hối hận.

 

Mà vì… hắn thật sự không muốn tôi sống yên ổn.

 

7

Không ai quen thuộc nơi này hơn tôi — từng cọng cỏ, viên gạch đều khắc vào m'áu thịt.

 

Đây từng là nhà tôi.

 

Giờ… chỉ còn là chiếc vỏ của một giấc mơ tan vỡ.

 

Đón tiếp tôi là một người phụ nữ xưng quản gia, đưa tôi lên lầu.

 

“Ân điển” lớn của Tiết Sưởng — cho tôi ở đúng căn phòng cũ từng là phòng ngủ của tôi.

 

Quản gia cúi đầu nhỏ nhẹ:

 

“Bé con thì tiên sinh đã sắp xếp phòng riêng dưới lầu.”

 

Tôi mặt không biểu cảm:

 

“Con tôi chỉ ngủ cùng tôi.”

 

Cô ta liếc nhìn đứa trẻ, mím môi không nói, rõ ràng là từ chối.

 

Ai là chủ thật sự trong căn nhà này, trong lòng cô ta rõ ràng hơn ai hết.

 

Tôi nói:

“Hoặc gọi vệ sĩ đem đồ đặt lên đây ngay.

 

Hoặc tôi đốt cái nhà này.”

 

Cô ta c.h.ế.t lặng, ngập ngừng rồi gọi cho Tiết Sưởng ngay trước mặt tôi.

 

Đầu dây bên kia, hắn cười nhạt:

 

“Tùy cô ta.”

 

Vậy là, mọi thứ được đưa lên và sắp xếp trong phòng ngủ.

 

Tôi đặt Tiểu Bảo vẫn đang ngủ ngon lên giường, xoa tay cho bớt tê.

 

Làm mẹ đúng là việc tiêu hao toàn bộ sức lực.

 

Thằng bé sắp dậy bú, túi đựng sữa và hành lý đều để trong phòng thay đồ.

 

Tôi vừa bước vào, còn chưa lục đồ xong thì—

 

Một người phụ nữ gầy gò đã đứng bên nôi.

 

Cô ta cúi đầu nhìn đứa bé đang ngủ, bàn tay thò vào trong…

 

Chuông cảnh báo réo vang trong đầu tôi.

 

Tôi lao tới đẩy cô ta ra, quát lớn:

 

“Cô làm gì đấy?!”

 

Tôi không dùng nhiều sức, nhưng cô ta lại nhẹ như cọng giấy, lảo đảo ngã nhào xuống đất.

 

Tôi không rảnh để ý, vội vàng kiểm tra con.

 

Tiểu Bảo vẫn ngủ, mặt hồng hào, thở đều đều.

 

Tôi thở phào, tim đập thình thịch.

 

Cô gái kia vẫn ngồi dưới sàn, sắc mặt tái nhợt, hai tay gầy gò chống mấy lần không đứng dậy nổi.

 

Đúng lúc đó, Tiết Sưởng xuất hiện.

 

Cô ta rên rỉ gọi hắn:

 

“Anh … đau.”

 

Tiết Sưởng biến sắc, lao tới bế ngang người cô ta rời khỏi phòng.

 

Không lâu sau, tiếng còi xe cấp cứu vang lên dưới nhà.

 

Tôi kéo rèm nhìn xuống, thấy cô ta được đặt lên cáng, đưa lên xe.

 

Tiết Sưởng theo sát phía sau.

 

Trước khi lên xe, hắn cảm nhận được ánh nhìn của tôi, quay đầu nhìn lên.

 

Tôi đứng yên bên cửa sổ, nhoẻn cười với hắn.

 

Khoảnh khắc ấy, như thể quay lại cái ngày hắn bước chân vào nhà tôi năm xưa.

 

^^

Cô gái kia, tôi nhận ra.

 

Chính là người gọi “anh yêu” khi bước xuống xe dưới mưa.

 

Cũng là người từng được Tiết Sưởng tặng viên kim cương đắt đỏ trong buổi đấu giá từ thiện.

 

 


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com