Tái Sinh Vì Em
Mùng Hai Tết, một đoạn clip nóng bỏng và chấn động bất ngờ lan truyền khắp mạng xã hội.
Clip ghi lại cảnh một bà vợ chính thất bất ngờ xông vào khách sạn, xốc tung chăn trên giường.
Người đàn ông mặt mũi sưng phù vừa tỉnh giấc liền ăn ngay một cái tát như trời giáng.
Bà vợ không nói không rằng, túm tóc lão tơi tả, tát liên hoàn hai bên má, miệng chửi không ngơi:
“Cao Kỳ! Thằng khốn nhà anh! Trước mặt tôi thề non hẹn biển, sau lưng lại lén lút với con đ;ĩ này!”
Chăn tung hết, người con gái nằm bên dưới chính là Ôn Tĩnh.
Mắt cô ta mơ màng, vẻ mặt đờ đẫn, hoàn toàn không kịp phản ứng.
Nhưng bà vợ chẳng để yên.
Túm tóc Ôn Tĩnh kéo dậy, lại tát cho mấy cái rát mặt.
“Không biết xấu hổ! Ngoài dang chân ra cô còn biết làm gì hả!”
Bị đá;nh đến tỉnh, Ôn Tĩnh hét lên, vừa che người vừa tìm đường chạy trốn.
Nhưng chẳng thoát nổi.
Nghe nói cuối cùng hai kẻ đó đều bị khiêng ra bằng cáng.
Hai người này đều là nhân vật có tiếng.
—-----------
Vụ bê bối vừa nổ ra liền chấn động cả thành phố.
Tiết Sưởng chạy tới bệnh viện, suýt thì bị cánh phóng viên chèn ép không bước nổi.
^^
Chuyện còn chưa giải quyết xong, vợ của Cao Kỳ đã mở livestream, khóc lóc kể khổ:
“Tôi nuôi cái thứ sinh viên nghèo này bao năm, hóa ra nó cắm sừng tôi cùng chồng tôi. Hai người lén lút từ lâu rồi…”
“Anh ta mua nhà cho nó, đưa tiền, đưa tài nguyên, thậm chí còn nâng đỡ nó lên làm lãnh đạo trong công ty!”
Cơn bão dư luận cuộn trào dữ dội.
Cảnh sát cũng nhanh chóng vào cuộc điều tra.
Tiết Sưởng vốn cứ nghĩ Giang Xuyên Đình sẽ ra tay trong thương trường.
Ai ngờ đòn chí mạng lại đến từ nội bộ.
Cũng nhờ mấy năm nay, hắn và Ôn Tĩnh quá thích show tình cảm.
Nên một khi vụ việc vỡ lở, thiên hạ chẳng cần đoán, đã biết ngay hai kẻ đó là ai.
Danh tiếng sụp đổ.
Giá cổ phiếu rớt thảm hại.
Câu chuyện giữa tôi và Tiết Sưởng cũng bị đào lên.
Báo chí đồng loạt đưa tin: “Con nuôi vong ân bội nghĩa”, “hại cả nhà cha nuôi, tranh giành vị trí với con gái ruột.”
Chuyện giữa hắn và Ôn Tĩnh cũng bị “đào” đến tận gốc rễ:
Hồi nhỏ, Tiết Sưởng từng sống nhờ nhà họ Ôn, thật sự là thanh mai trúc mã.
Trớ trêu thay, người đầu tiên tài trợ Ôn Tĩnh ăn học… lại chính là tôi.
Một tấm ảnh cũ được khui lại:
Tôi và cô ta thời còn đi học, đứng sát nhau, cô ta gầy gò rụt rè, nép vào bên tôi.
Dư luận nổ tung.
Bệnh viện nơi Ôn Tĩnh điều trị bị vây kín.
Tiết Sưởng ngồi trong xe không dám hạ cửa kính.
Có người bảo, vợ của Cao Kỳ đã biết chuyện từ lâu.
Nhưng bà ta chịu đựng suốt bao năm, đến đúng thời điểm mới tung chiêu “lưỡng bại câu thương”.
—-----
Tôi nghi lắm.
Không tin chuyện này không có dính líu đến Giang Xuyên Đình.
Gặng hỏi thế nào, hắn cũng chỉ nhún vai, vừa lắc lư đồ chơi chọc con trai, vừa thản nhiên đáp:
“Nhà họ Cao lộn xộn, liên quan gì đến họ Giang?”
Tiểu Bảo mở tay ra, “A a” đồng tình theo.
Dẫn con đi tiêm ngừa, bác sĩ bảo:
“Ôn Tĩnh vừa mới chuyển viện tới đây.”
Đã đến rồi, tôi không ngại ghé thăm một vòng.
Vừa vào phòng bệnh, thấy y tá gật gà ngủ bên giường.
Ôn Tĩnh vùi trong chăn, sắc mặt nhợt nhạt, gò má hóp sâu, đang truyền nước biển.
Tôi gõ nhẹ vào mép giường:
“Ôn Tĩnh.”
Cô ta run lên như chim sợ cành cong.
Tỉnh lại ngơ ngác một hồi mới nhận ra tôi, ánh mắt lập tức trở nên phòng bị, khàn giọng hỏi:
“Cô đến làm gì?”
Tôi mỉm cười, dịu dàng:
“Dẫn con đi tiêm, nghe nói cô nằm viện nên qua thăm chút.”
Tôi quan sát từ đầu tới chân, khẽ thở dài:
“Gặp chuyện như vậy, đúng là cô chịu nhiều ấm ức rồi.”
Cô ta siết chặt môi, nhìn tôi chằm chằm:
“Cá giả mượn nước khóc chuột à?”
“Ừ.” Tôi cong môi cười.
“Lúc đầu tôi còn lo cô không bị gì.”
“Giờ thấy cô sống dở c.h.ế.t dở, tôi cũng yên tâm rồi.”
Tôi cúi người, giúp cô ta đắp chăn ngay ngắn lại.
“Cứ bệnh đi, không cần khỏi đâu.”
Ôn Tĩnh giận đến đỏ mặt, muốn hất tay tôi ra nhưng không nổi.
Cô ta giãy giụa muốn ngồi dậy, nhưng mấy lần cũng không ngồi nổi.
Cuối cùng chỉ còn biết gào lên khản giọng:
“Cút! Cô cút cho tôi!”
Tay mò tìm đồ bên cạnh để ném, nhưng đầu giường trống trơn.
Y tá bị dọa tỉnh, vội chạy đến, thấy dây truyền dịch bị giật lắc lư, luống cuống ngăn lại.
Ôn Tĩnh giơ tay chỉ thẳng vào tôi, hét:
“Đuổi cô ta ra ngoài! Mau đuổi ra ngoài!”
Hét đến mức thiếu oxy, môi tím bầm lại.
Y tá sợ quá bấm chuông gọi bác sĩ.
Không bao lâu, cả đám người ùa vào.
Tôi đứng yên xem cảnh hỗn loạn trước mắt, không chút gợn sóng.
Một năm trước, có một nhóm người tự xưng là chủ nợ của cha tôi đến tận nơi đòi tiền.
Ban đầu chỉ đòi hai mươi triệu.
Khi ấy tôi túng quẫn, gom góp đưa họ.
Một tuần sau, họ quay lại, hung hăng không giống đòi nợ, giống cố tình gây sự.
Lúc đó Tiết Sưởng đang công tác ở thành phố gần đó.
Tôi ôm chút ảo tưởng ngu ngốc, mò tới khách sạn tìm anh ta.
Không gặp được mặt, chỉ nhận được hai câu:
“Cha cô mắc nợ, thì con gái trả. Liên quan gì đến tôi?”
“Cô gặp kết cục gì, là do số mệnh cô cả.”
Phải, anh ta không sai người ra tay với tôi.
Là Ôn Tĩnh ra tay.
Cô ta ném một xấp tiền cho nhóm côn đồ, lạnh lùng nói:
“Đường tiểu thư mảnh mai, xuống tay nhẹ chút.”
Nếu không có Giang Xuyên Đình…
Tôi không chắc mình còn sống tới hôm nay.
Cho nên —
Báo ứng.
Chuyện xảy ra với cô ta, chính là báo ứng.
Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com