Thẩm Khanh khựng bước, cứng đờ người quay đầu lại: "Thầy ơi, em xin nghỉ được không ạ?"
Trương Kiến Sơn cười hiền hòa: "Sao thế, em thấy không khỏe à?"
Cô đang định gật đầu, nhưng vừa nghiêng người đã nhận ra vô số ánh mắt trong lớp đang đổ dồn về phía mình. Thẩm Khanh c.ắ.n răng: "Không có gì ạ, thưa thầy, em chạy được."
Thầy cười gật đầu: "Vậy thì tốt, trường mình rất chú trọng việc kết hợp giữa học tập và rèn luyện thể chất mà."
Chỉ riêng việc ngồi cùng bàn với Tạ Minh Triều đã đủ để gây phẫn nộ rồi, nếu buổi chạy bộ đầu tiên mà vắng mặt, e là họ sẽ càng căm ghét mình hơn. Cô cầu may nghĩ thầm, chắc chỉ vận động vừa phải thì cũng không sao đâu nhỉ.
Thẩm Khanh quay về chỗ ngồi, nhỏ giọng hỏi người bên cạnh: "Bạn học Tạ, cậu có biết phạm vi chạy bộ rộng cỡ nào không?"
Ngòi b.út của cậu không dừng lại: "Từ tòa nhà giảng đường số 3 chạy quanh tòa nhà đa năng hai vòng."
Tòa số 3 là khối lớp 11, tòa đa năng là nơi Thẩm Khanh đến báo danh, cô nhớ nó cách đây rất xa, hôm đó đi theo thầy Tôn Bỉnh Xuân đã phải đi mỏi cả chân. Thế là xong rồi, với cái thân hình này của cô chắc trụ không nổi mất. Thẩm Khanh bắt đầu hối hận vì thói sĩ diện mà nhận lời chạy bộ, cô đau lòng đưa tay xoa xoa cái thắt lưng của mình.
Tạ Minh Triều liếc thấy động tác của cô, giọng điệu hờ hững: "Về cái lưng của cậu, tôi rất xin lỗi."
Cô phản xạ tự nhiên đáp lại: "Không sao..." rồi bỗng ngẩn ngơ nhìn cậu: "Lưng?"
Cậu hiếm khi kiên nhẫn giải thích: "Ừm, lúc tôi kéo cậu đã dùng lực quá mạnh."
"Không phải lỗi của cậu đâu, là hôm qua tôi bê đồ bị trẹo đấy," Thẩm Khanh không ngờ Tạ Minh Triều lại chủ động xin lỗi, đầu óc vẫn còn trong trạng thái ngơ ngác: "Cậu không cần vì chuyện đó mà xin lỗi đâu."
Bê đồ? Tạ Minh Triều bỗng nhớ lại tiếng động trên lầu tối qua, mà Thẩm Khanh cũng vừa vặn sống ở khu chung cư Đào Nguyên. Cậu ngập ngừng hỏi: "Nhà cậu ở căn..."
"Các em ơi, bài văn của bạn Thẩm Khanh đã được in gấp ra rồi đây!" Giọng nói hân hoan của Trương Kiến Sơn vang lên từ xa đến gần, người chưa thấy mà tiếng đã tới.
Thẩm Khanh không thể tin nổi nhìn xấp giấy trên tay thầy Trương. Bài văn của cô được in ra thật à?
Trương Kiến Sơn rũ rũ xấp giấy: "Nào, cán sự môn Ngữ văn phát cho cả lớp đi."
Cán sự môn là một nam sinh đeo kính, da hơi ngăm đen, trong lúc phát bài cũng tranh thủ thưởng thức một chút. Biểu cảm của cậu ta từ soi xét chuyển sang nghi hoặc, rồi kinh ngạc đến mức dừng hẳn động tác đếm giấy trên tay.
Hai bạn nữ ngồi dãy trên là "fan bạn gái" hàng đầu của Tạ Minh Triều ở lớp 9, thấy Khổng Quang đờ người ra thì vội giật lấy một tờ. Cô nàng đó rõ ràng không tin: "Tớ không tin đây là tự cậu ta viết!"
Cô bạn cùng bàn cũng phụ họa theo: "Thẩm Khanh còn chẳng tham gia thi đầu năm, ai chứng minh được cậu ta có phải mang về nhà tra tài liệu để viết không?"
"Tôi chứng minh được."
Giọng nói từ góc lớp truyền đến rõ mồn một, tất cả mọi người đều quay đầu lại theo tiếng động. Thấy người lên tiếng là Tạ Minh Triều, sắc mặt hai cô gái kia biến đổi liên tục.
Thẩm Khanh hơi ngạc nhiên, dùng b.út chọc chọc vào eo cậu dưới gầm bàn: "Này, sao cậu lại..."
Tạ Minh Triều bất động thanh sắc nhích sang bên trái một chút, đôi mày hơi nhíu lại, đôi mắt không chút cảm xúc quét qua hai người kia một lượt. Hai cô nàng cảm thấy như có gai đ.â.m sau lưng, chột dạ rụt người lại.
"Cậu ấy viết vào tiết Hóa chiều qua, bắt đầu viết dòng đầu tiên từ lúc thầy giảng về tính chất của chất béo."
Thẩm Khanh: Cần gì phải nhớ kỹ đến thế không hả... Giờ thì ai cũng biết cô không lo nghe giảng rồi.
Trương Kiến Sơn ho khan hai tiếng để làm dịu bầu không khí: "Vậy nên bài văn này của bạn Thẩm Khanh được bảo đảm là nguyên tác, mọi người cứ yên tâm đọc."
Thẩm Khanh có cảm giác như những lời than vãn vu vơ của mình đang bị đám đông đem ra m.ổ x.ẻ, cực kỳ xấu hổ. Thế nên khi bản sao được phát đến tay, cô chẳng thèm nhìn mà đưa thẳng cho Tạ Minh Triều.
"Cho cậu làm giấy nháp đấy."
Nhìn dáng vẻ cố gắng che giấu ánh mắt của cô, cậu vẫn nhận lấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thẩm Khanh nghe nói cả khối đều đang đọc bài văn của mình, ngượng đến mức như ngồi trên đống lửa, chỉ hận không thể lao ngay ra sân chạy hai vòng cho xong. Sách mới đã được thầy Trương giao cho cô sau giờ tự học sáng, nhưng hai tiết học tiếp theo cô hoàn toàn không có tâm trí nghe giảng, vì căn bệnh đau bụng kinh kinh niên lại tái phát.
Tạ Minh Triều cảm thấy mặt bàn của mình hơi rung nhẹ, cậu liếc nhìn sang. Thẩm Khanh đang nằm bò ra bàn, hai đầu gối chụm lại, đôi chân gác lên thanh ngang của ghế, tì vào ngăn bàn, tay cô ôm c.h.ặ.t bụng, cơ thể khẽ run rẩy.
Cậu liếc nhìn giáo viên Toán trên bục giảng, hạ thấp giọng hỏi: "Cậu sao thế?"
Cô gắng gượng nghiêng nửa khuôn mặt, sắc mặt trắng bệch, thái dương lấm tấm mồ hôi lạnh. Thẩm Khanh cố gắng xốc lại tinh thần, mấp máy môi, giọng khàn đặc: "Chỉ là... đau bụng thôi."
Tạ Minh Triều lập tức hiểu ra tình cảnh của cô lúc này, cậu đóng nắp b.út chuẩn bị đứng dậy: "Tôi đưa cậu xuống phòng y tế."
"Đừng..." Cô nhăn mặt, nhỏ giọng cầu xin: "Tôi sẽ bị dàn fan của cậu g.i.ế.c mất."
"Tôi không phải ngôi sao, chỉ là một học sinh trung học bình thường thôi," Ánh mắt cậu bớt đi vài phần lạnh lẽo, "Bạn học chỉ là bạn học, không cần quan tâm đến cách nhìn của họ."
Thẩm Khanh đau đến mức sắp ngất đi, trước mắt đã phủ một lớp sương mù trắng xóa, gương mặt Tạ Minh Triều cũng bắt đầu mờ ảo. Sau đó, mắt cô tối sầm lại, mất đi ý thức.
Cậu thử gọi cô một tiếng: "Này, Thẩm Khanh."
Nhưng cô đã ngất lịm đi, không có chút phản ứng nào. Giáo viên Toán chú ý đến động tác ở góc lớp, ngừng giảng bài, rảo bước đi tới: "Có chuyện gì vậy?"
Tạ Minh Triều bế ngang Thẩm Khanh lên: "Cậu ấy không khỏe, em đưa cậu ấy xuống phòng y tế trước."
Thầy Toán ngẩn người nhìn: "Ồ, được, đi đi."
Trong lớp vang lên những tiếng xì xào kinh ngạc.
"Trời đất, Tạ Minh Triều trực tiếp bế Thẩm Khanh luôn hả?"
"Ghen tị c.h.ế.t mất, tớ muốn nhập hồn vào Thẩm Khanh quá!"
"Chắc chắn là không có gì đâu, chỉ là Tạ Minh Triều hay giúp đỡ người khác thôi!"
"Huhu, Tiểu Tạ của mẹ cuối cùng cũng trưởng thành rồi, biết gần gũi con gái rồi."
"Khó khăn lắm mới có một bạn nữ xinh đẹp chuyển đến, kết quả vừa đến đã bị Tạ Minh Triều 'cuỗm' đi mất, tôi ghen tị quá!"
Thầy Toán quay lại bục giảng, lấy cái thước tam giác gõ mạnh lên bàn: "Được rồi, được rồi, đừng ồn nữa, chúng ta tiếp tục học bài."
Chu Thần đang cầm bài văn của Thẩm Khanh đi ra tiệm in định ép plastic làm kỷ niệm, bỗng một cơn gió lướt qua suýt chút nữa thổi bay tờ giấy của hắn. Hắn đang định c.h.ử.i ầm lên, ngẩng đầu nhìn lại thì thấy Tạ Minh Triều đang bế Thẩm Khanh rảo bước về phía phòng y tế.
"Đệch, thằng ranh kia định làm gì Thẩm Khanh của tao thế!" Chu Thần vừa c.h.ử.i bới vừa đuổi theo.
"Bác sĩ, xem cho cậu ấy với."
Bác sĩ còn chưa kịp nhìn rõ bệnh nhân là ai thì trên giường bệnh đã có người nằm đó.
"Cô bé này là do thường xuyên thức khuya, cộng thêm kinh nguyệt không đều dẫn đến rối loạn nội tiết tố."
Chu Thần thở hổn hển chạy vào thì nghe thấy câu này, lao thẳng đến trước mặt bác sĩ: "Thế ông mau chữa cho cậu ấy đi!"
"Ồn ào cái gì? Cô bé này có phải mắc bệnh nan y đâu," Bác sĩ cau mày lùi lại một bước, "Tôi sẽ tiêm cho cô bé một mũi giảm đau, cho uống ít t.h.u.ố.c bổ m.á.u rồi nghỉ ngơi một lát là khỏe."
Chu Thần sốt sắng hỏi dồn: "Bao lâu thì cậu ấy tỉnh ạ?"
"Lát nữa là tỉnh, cậu cuống cái gì," Bác sĩ thiếu kiên nhẫn đẩy hắn ra, kéo rèm che lại, "Để cô bé yên tĩnh nghỉ ngơi, đừng có làm ồn."