Tạ Minh Triều giơ tay nhìn đồng hồ, còn năm phút nữa là tan tiết, cậu đang định quay về lớp thì Chu Thần đã sốt sắng gọi giật lại: "Này, Tạ Minh Triều!"
Cậu liếc mắt nhìn về phía giường bệnh một cái, Chu Thần lập tức im bặt ngay.
Ra khỏi cửa phòng y tế, Tạ Minh Triều mới hờ hững ngước mắt nhìn cậu ta, giọng nói uể oải xen chút lạnh nhạt: "Chuyện gì?"
Chu Thần oán hận lườm cậu, phần tóc mái chéo che khuất nửa con mắt cũng rung rinh theo d.a.o động cảm xúc của hắn: "Lớp cậu hết con gái rồi à, sao lại để cậu bế cô ấy xuống đây?"
Tạ Minh Triều vô cảm nhìn hắn: "Tôi là bạn cùng bàn, ở gần cô ấy nhất." Cậu vừa rủ mắt đã thấy bài văn đang bị hắn nắm c.h.ặ.t trong tay: "Tác phẩm để đời của nữ thần cậu sắp bị cậu vò nát rồi kìa."
Chu Thần cuống quýt cúi đầu kiểm tra, vuốt phẳng các nếp nhăn rồi mới ngẩng lên, nhưng Tạ Minh Triều đã chẳng thấy bóng dáng đâu nữa. Hắn cẩn thận nâng niu tờ giấy: "Thôi bỏ đi, phải đi ép plastic bài văn của nữ thần trước đã."
Khi Thẩm Khanh tỉnh dậy, cô nghe thấy những âm thanh ồn ào ngoài cửa sổ, giống như tiếng mặt đất đang rung chuyển nhè nhẹ, kèm theo đó là tiếng nhạc lúc xa lúc gần.
Bụng đã không còn đau nữa, nhưng cả người mất hết sức lực đến mức không nhấc nổi tay, cô chỉ có thể khó khăn xoay đầu nhìn quanh.
"Tỉnh rồi à?"
Bên ngoài tấm rèm vang lên giọng nói trong trẻo quen thuộc. Thẩm Khanh khựng lại, ướm hỏi: "Tạ Minh Triều?"
Vừa mở miệng, cổ họng cô đã khô khốc và khản đặc vô cùng. Bên ngoài vang lên tiếng kéo ghế sột soạt: "Tôi vào nhé?"
"Được."
Tấm rèm bị vén ra, Tạ Minh Triều bưng một ly nước đứng định thần trước giường: "Dậy uống hớp nước đi."
Thẩm Khanh thử dùng lực từ khuỷu tay để ngồi dậy, nhưng đầu vừa mới nhấc lên một chút đã vô lực ngã oạch xuống. Cô ngượng ngùng nặn ra một nụ cười: "Hình như tôi không ngồi dậy nổi."
Tạ Minh Triều đặt ly nước xuống bàn, đỡ lấy cánh tay cô giúp cô ngồi dậy. Cô vô thức tựa vào người cậu một chút, khi nhận ra liền cố xốc lại tinh thần để giữ khoảng cách.
Mặc dù đây không phải lần đầu chạm vào cô, nhưng khi cảm nhận được sự mềm mại nơi lòng bàn tay, vành tai cậu vẫn hơi ửng đỏ. Lúc trước bế cô đến phòng y tế trong tình trạng gấp gáp, cậu hoàn toàn không có tâm trí để ý chuyện khác, giờ ở khoảng cách gần thế này, cậu có thể ngửi thấy mùi hương hoa lê thanh nhã trên người cô.
Thẩm Khanh tự mình bưng ly nước uống, không nhận ra sự khác thường của cậu: "Cảm ơn cậu đã đưa tôi đến phòng y tế nhé."
Giọng cô đã rõ ràng hơn lúc nãy một chút. Tạ Minh Triều định thần lại, vừa rủ mắt đã chạm phải ánh nhìn trong veo của cô, hàng mi cậu khẽ rung lên rồi nhanh ch.óng dời mắt đi chỗ khác.
"Ừm."
"Cậu không phải đi chạy bộ à?" Nghe thấy động tác bên ngoài, Thẩm Khanh ngơ ngác hỏi. Có lẽ vì đang yếu nên giọng điệu cao ngạo lạnh lùng thường ngày đã mềm đi rất nhiều, nghe dịu dàng hơn hẳn.
Tạ Minh Triều khựng lại một chút: "Lão Trương bảo tôi ở lại chăm sóc cậu."
Cái ly trên tay cô suýt chút nữa là tuột mất: "Bạn học Tạ 'ngự giá thân chinh', dành cả thời gian vận động quý báu ra để ở đây, tôi đúng là thụ sủng nhược kinh (được ưu ái mà lo sợ)."
Cậu thản nhiên ngồi lại vào chỗ, cầm lấy cuốn sách đặt trên ghế: "Không có gì, cậu lại nợ tôi một ân tình rồi đấy."
"Lại?" Ngụm nước cuối cùng Thẩm Khanh vừa uống bị nghẹn lại nơi cổ họng, lên không được xuống không xong, suýt chút nữa thì sặc: "Từ bao giờ..."
Cô chợt nhớ lại lúc cậu trả sổ phác thảo, cô đã lỡ miệng hứa hẹn vụ làm "trâu làm ngựa".
"Nhưng mà cậu trộm sổ phác thảo của tôi trước mà..."
Tạ Minh Triều khẽ cười, lười biếng ngước mắt: "Nếu nói ai mạo phạm trước, thì chính là cậu....này," Cậu nhớ đến lần cô chọc vào eo nhắc nhở mình, liền đổi cách nói: "Cậu xông vào nhà vệ sinh nam nhìn lén trước."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thẩm Khanh nỗ lực biện minh: "Tôi không cố ý mà!"
Gương mặt trắng bệch nhỏ nhắn vì lên tông giọng mà có chút huyết sắc.
"Hôm đó sao cậu lại đến quán bar?" Cậu không nhắc đến chuyện đi nhầm nhà vệ sinh nữa mà chuyển chủ đề.
"Cùng bạn bè chúc mừng tôi... sa vào khổ hải," Thẩm Khanh nhớ tới sự xúi giục đầy ác ý của Cung Tiêu Tiêu và Trần Tiễn, thầm "hỏi thăm" cả hai một lượt trong lòng, rồi sực nhận ra Tạ Minh Triều lúc đó cũng có mặt: "Thế sao cậu cũng ở đấy?"
Tạ Minh Triều nhớ rõ hôm đó Trần T.ử Uyển đã làm nũng đòi cậu mua bằng được loại rượu đặc trưng của quán bar Night Color, cậu thành thật đáp: "Mua rượu cho người nhà."
Sau khi uống nước nóng, sắc mặt Thẩm Khanh đã khá hơn đôi chút: "Chiếc mô tô cực ngầu của cậu đã lấy về chưa?"
"Chưa, dạo này bận quá, cuối tuần mới đi," Tiếng chuông báo kết thúc giờ chạy bộ bên ngoài đã vang lên, cậu đóng sách lại đứng dậy: "Nếu cậu vẫn thấy không khỏe, tôi sẽ xin thầy chủ nhiệm cho cậu nghỉ."
Mắt cô sáng rực lên: "Thế thì cảm ơn cậu trước nhé."
Tuyệt quá, có thể về nhà sớm để ăn bữa thịnh soạn cô Lý nấu rồi.
Tạ Minh Triều liếc nhìn sắc mặt dần hồng hào của cô, không vạch trần: "Nhưng có một điều kiện trao đổi."
Khóe môi vừa nhếch lên của Thẩm Khanh cứng đờ, cô chân thành khuyên nhủ: "Tạ Minh Triều, làm người không nên quá chi ly như thế."
"Giữa người với người không bàn tình cảm, chỉ bàn lợi ích thì sẽ tốt cho cả hai bên," Cậu lướt mắt nhìn đám đông đang trật tự quay về lớp ngoài cửa: "Sắp vào tiết rồi, cho cậu một phút để suy nghĩ."
Cô nghiến răng: "Tôi đồng ý."
"Thứ Bảy đi cùng tôi đến đồn cảnh sát giao thông."
Thẩm Khanh không hiểu đầu đuôi ra sao, nhưng cũng đành gật đầu: "Được thôi."
Đối với Thẩm Khanh, điểm nhân văn duy nhất của trường Trung học số 1 Vân Hòa có lẽ là ngoài khối 12 ra thì các khối khác đều được nghỉ hai ngày cuối tuần. Cô vốn định ở nhà vẽ cho xong bức tranh Chibi anh cảnh sát giao thông, nhưng Tạ Minh Triều đã đích thân điểm danh bảo cô đi cùng, cô đành tạm gác lại.
"Cô Lý, con ra ngoài một lát ạ."
Cô Lý Hân đang lau nhà, Thẩm Khanh đi ngang qua chào một tiếng. Bà hiền hậu cười gật đầu: "Được, đi sớm về sớm nhé con."
Tạ Minh Triều đã đến thư viện thành phố từ sớm, cậu bảo Thẩm Khanh mười giờ đến tìm cậu. Thẩm Khanh vừa đi bộ ra cổng khu chung cư, vừa hậm hực đá mấy hòn sỏi bên đường: "Cái loại người gì không biết, còn bắt mình đến đón nữa chứ?"
Bất thình lình, cô bị ai đó đ.â.m sầm vào, chưa kịp phản ứng đã ngã nhào xuống đất. Thẩm Khanh xuýt xoa ôm lấy bả vai bị đau, nhìn về phía "thủ phạm".
Nhìn cách ăn mặc, đó là một người phụ nữ, dưới chiếc mũ rộng vành, kính râm và khẩu trang đã che chắn gương mặt kín mít. Trần T.ử Uyển vội vàng đỡ cô dậy: "Xin lỗi cháu, cháu có sao không?"
Thẩm Khanh nghe giọng nói này thấy quen thuộc vô cùng, nhưng nhất thời không nhớ ra đã nghe ở đâu. Cô ấn nhẹ vào cái lưng vẫn chưa khỏi hẳn: "Không sao ạ, lần sau cô đi đứng cẩn thận một chút là được."
"Lưng cháu bị thương à?" Trần T.ử Uyển dường như đang trốn tránh ai đó, cứ dáo dác nhìn quanh, nhận thấy động tác của cô cũng chỉ kịp vội vàng lấy giấy b.út từ trong túi ra viết nhanh một dãy số: "Cháu cứ liên hệ vào số này, tiền t.h.u.ố.c men bao nhiêu cứ báo lại là được."
Bà kéo vành mũ thấp xuống, khom người đi nhanh dọc theo mép bồn hoa rồi rời đi. Thẩm Khanh nhìn dãy số trên tờ giấy, thấy quen mắt một cách lạ lùng. Cô lấy điện thoại mở WeChat, thử tìm kiếm dãy số này, kết quả hiện ra là tên của Tạ Minh Triều.
Thẩm Khanh tưởng mình bấm nhầm số, lại đối chiếu kỹ lại mấy lần, đúng thật là Tạ Minh Triều. Cô không nghĩ theo hướng hai người có quan hệ gì với nhau, chỉ lẩm bẩm: "Chắc là cô ấy viết nhầm số rồi."
Dù sao vết thương ở lưng cũng không phải do bà ấy đ.â.m vào. Trên đường đến thư viện, Thẩm Khanh tiện ghé vào hiệu t.h.u.ố.c mua một miếng dán giảm đau, định bụng về sẽ dán.