Tấm Mộc Bài

Chương 5



Ta nhắm mắt lại.

 

Khóc cũng được, cười cũng được.

 

Con đường này là do chính ta tự mình bước lên.

 

Lục phủ nằm ở phía đông thành.

 

Cổng phủ rất lớn, nhưng lại không náo nhiệt như người đời tưởng tượng.

 

Lụa đỏ treo chỉnh tề, khách khứa cũng không quá nhiều.

 

Lục lão thái quân tuổi đã cao, vẫn tự mình ngồi ở chính đường chờ ta.

 

Khi ta được người đỡ xuống khỏi kiệu, cách một tầng khăn voan đỏ, ta nghe thấy một chuỗi tiếng bước chân rất khẽ.

 

Có người trốn sau cột, tiếng vải áo cọ vào nhau sột soạt.

 

Tống cô cô nhẹ giọng gọi:

 

“Thiếu chủ, thiếu phu nhân đến rồi.”

 

Bên kia không đáp.

 

Một lát sau, mới có người nhỏ giọng nói:

 

“Đỏ.”

 

Tống cô cô dịu dàng đáp:

 

“Hôm nay thành hôn, đương nhiên phải mặc đỏ rồi.”

 

Người kia lại nhỏ giọng nói:

 

“Lửa.”

 

Ta bỗng hiểu ra.

 

Chàng sợ nến đỏ.

 

Trong lễ đường, long phượng chúc đang cháy rất sáng.

 

Ánh đỏ lay động, nhìn xa quả thật tựa như ngọn lửa.

 

Lục Vọng Thư sốt cao năm ba tuổi, nghe nói chính là vì một trận hỏa hoạn.

 

Ta dừng bước.

 

Hỉ nương bên cạnh lập tức hoảng hốt.

 

“Thiếu phu nhân?”

 

Ta vén lên một góc khăn voan.

 

Cả sảnh đường đều sững sờ.

 

Ngay cả Tống cô cô cũng kinh ngạc nhìn ta.

 

Ta nhìn về phía những ngọn nến đỏ hai bên chính đường.

 

“Dời bớt một nửa đi.”

 

Mặt hỉ nương trắng bệch.

 

“Như vậy không hợp quy củ.”

 

Ta nói:

 

“Người đã sợ rồi, còn quản quy củ gì nữa.”

 

Lục lão thái quân ngồi trên ghế trên, gậy chống khẽ gõ xuống nền.

 

“Dời.”

 

Hạ nhân lập tức vâng lệnh hành động.

 

Nến đỏ được dời đi một nửa, ánh sáng trong sảnh cũng dịu xuống vài phần.

 

Người sau cột cuối cùng cũng ló ra nửa gương mặt.

 

Lục Vọng Thư mặc một thân hỉ phục đỏ rực, mày mắt đẹp đến mức khiến người ta ngẩn ngơ, nhưng sắc mặt lại trắng đến đáng sợ.

 

Chàng trông gầy hơn lời đồn rất nhiều, tóc được b.úi bằng ngọc quan, dây quan hơi lệch sang một bên.

 

Tay chàng siết c.h.ặ.t cây cột, trông như một con hươu nhỏ đang hoảng sợ giữa rừng sâu.

 

Ta mỉm cười với chàng.

 

“Không sợ.”

 

Chàng nhìn ta.

 

Rất lâu sau, ánh mắt rơi xuống mép tay áo của ta.

 

“Mèo.”

 

Ta hơi ngẩn ra.

 

Chàng vẫn còn nhớ con mèo gỗ kia.

 

Tống cô cô thấp giọng giải thích:

 

“Mấy ngày nay thiếu chủ vẫn luôn nói muốn cưới tỷ tỷ mèo.”

 

Hỉ nương suýt nữa không nhịn được mà bật cười.

 

Ta lại chỉ thấy lòng mình mềm xuống.

 

“Không phải tỷ tỷ mèo.”

 

Ta đi đến trước mặt chàng, đưa tay về phía chàng.

 

“Ta tên là Lâm Tri Vi.”

 

Lục Vọng Thư nhìn chằm chằm bàn tay ta.

 

Chàng không dám chạm vào.

 

Đầu ngón tay giấu trong tay áo co lại rồi thả ra, thả ra rồi lại co lại.

 

Cả sảnh khách khứa đều đang nhìn theo, có người lộ vẻ mỉa mai không giấu.

 

“Lễ này còn bái thế nào đây?”

 

“Thiếu chủ sợ đến mức ấy, đêm động phòng e rằng càng khó coi.”

 

Ta nghe thấy.

 

Lục Vọng Thư cũng nghe thấy.

 

Sắc mặt chàng càng trắng hơn, cả người lại rụt về sau cây cột.

 

Ta xoay người nhìn kẻ vừa nói.

 

Đó là phu nhân nhị phòng của Lục gia.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Nụ cười trên mặt bà ta còn chưa kịp thu lại.

 

Ta nói:

 

“Nếu nhị thẩm chê lễ chậm, có thể về trước.”

 

“Hôm nay thiếu chủ thành hôn, không thiếu một vị trưởng bối đến xem trò cười.”

 

Trong sảnh lập tức yên lặng.

 

Mặt phu nhân nhị phòng đỏ bừng lên.

 

Lục lão thái quân nhìn ta, đáy mắt thoáng hiện chút tán thưởng.

 

Bà trầm giọng nói:

 

“Nếu nhị phòng chê chậm, vậy thì sang thiên sảnh uống trà đi.”

 

Phu nhân nhị phòng không dám nói thêm lời nào nữa.

 

Ta quay lại nhìn Lục Vọng Thư.

 

“Tay ta đặt ở đây.”

 

“Chàng muốn nắm thì nắm.”

 

“Không muốn cũng không sao.”

 

Rất lâu sau, một bàn tay lạnh buốt khẽ đặt lên tay ta.

 

Chỉ là chạm vào rất nhẹ.

 

Tựa như chàng sợ ta cũng sẽ bị bỏng vậy.

 

Ta không nắm c.h.ặ.t t.a.y chàng.

 

Chỉ để chàng tự mình đặt tay lên.

 

Lễ quan lại hô lễ.

 

Nhất bái thiên địa, động tác của chàng chậm hơn nửa nhịp.

 

Nhị bái cao đường, chàng bỗng quên mất nên xoay về phía nào.

 

Ta không thúc giục.

 

Chỉ đỡ chàng từng chút một xoay người lại.

 

Khi phu thê giao bái, chàng cúi đầu nhìn tà váy đỏ của ta.

 

Rất khẽ, rất chậm nói:

 

“Đỏ, không cháy.”

 

Ta cười đáp:

 

“Ừ.”

 

“Màu đỏ hôm nay sẽ không đốt người.”

 

Trong động phòng rất yên tĩnh.

 

Không có người nào đến náo hỉ.

 

Tống cô cô đã sớm đuổi hết những nha hoàn bà t.ử không liên quan ra ngoài.

 

Nến đỏ trong phòng cũng chỉ để lại hai ngọn, còn đặt rất xa giường.

 

Lục Vọng Thư ngồi ở góc giường, lưng dựa vào tường, trong tay siết c.h.ặ.t một con chim gỗ nhỏ.

 

Chàng không nhìn ta.

 

Chỉ cúi đầu nghịch cánh của con chim gỗ ấy.

 

Ta ngồi bên bàn, ăn hết nửa đĩa điểm tâm.

 

Từ sáng đến tối, ta chỉ uống nửa bát cháo trước khi lên kiệu, đã sớm đói đến mềm người rồi.

 

Lục Vọng Thư nghe thấy động tĩnh, lén nhìn ta một cái.

 

Ta đẩy một miếng bánh hạt thông ra mép bàn.

 

“Ăn không?”

 

Chàng nhìn chằm chằm miếng bánh ấy.

 

Nhưng vẫn không nhúc nhích.

 

Ta nói:

 

“Ta không đút chàng đâu.”

 

Chàng ngẩn ra.

 

Ta nói tiếp:

 

“Nếu chàng muốn ăn, thì tự mình đến lấy.”

 

Chàng mím môi.

 

Dường như đang suy nghĩ một chuyện vô cùng quan trọng.

 

Một lúc lâu sau, chàng mới chậm rãi rời khỏi góc giường, đi đến bên bàn, vươn tay lấy một miếng bánh.

 

Ngón tay chàng rất trắng, móng tay được cắt gọn gàng sạch sẽ.

 

Chàng nâng miếng bánh trong lòng bàn tay, ăn từng miếng nhỏ một.

 

Ăn được một nửa, chàng bỗng ngẩng đầu nhìn ta.

 

“Nàng không cười ta.”

 

Ta hỏi:

 

“Vì sao ta phải cười?”

 

“Bọn họ cười.”

 

Chàng nói rất chậm.

 

“Nói ta không biết.”

 

“Nói ta ngốc.”

 

“Nói tân nương sẽ khóc.”

 

Ta đặt chén trà xuống.

 

“Vậy chàng đã thấy ta khóc chưa?”

 

Chàng nghiêm túc nhìn ta.

 

Rồi lắc đầu.

 

“Không khóc.”