Anh dường như chẳng hề bận tâm đến chuyện tôi tỏ tình thất bại năm ấy, vẫn ôn hòa chu đáo không khác mấy hồi cấp ba, chỉ là trầm ổn và chín chắn hơn nhiều.
Sau ba ngày vui vẻ trong ổ nhỏ hạnh phúc của mình, tối ngày thứ tư tôi bất ngờ nhận được cuộc gọi của Lục Dư Chi.
"Em đang ở đâu?"
Giọng anh hơi khàn, trong âm điệu còn phảng phất chút ấm ức.
Nhưng tôi thầm tự nhủ, sự tủi thân ấy chỉ là ảo giác mà thôi.
"Em ở nhà mà, sao thế?"
Tôi thêm thức ăn cho hai boss, rồi lại thêm nước. Giọng điệu vô cùng bình tĩnh, không chút hoảng hốt, dù sao thì tôi thật sự đang ở nhà mà.
"Anh về rồi, trong nhà không có ai cả."
Anh ho mấy tiếng, vì bị nghẹt mũi nên giọng nghe có vẻ nũng nịu, cảm giác càng thêm tủi thân.
"Em đang ở căn hộ của mình, em về ngay đây."
Tôi thầm thở dài, niềm vui ở ổ nhỏ hạnh phúc thật ngắn chẳng tày gang.
Tôi không biết rằng, Lục Dư Chi ở đầu dây bên kia, một mình ngồi trong phòng khách tối om, đã cố gắng diễn đến mức nào để biến cơn cảm nhẹ của mình thành trận cúm nặng trong điện thoại.
Lái xe về đến nhà, tôi mất năm phút để chuẩn bị tâm lý rồi mới mở cửa.
Trong nhà tối đen như mực.
"Anh ấy về phòng rồi à?"
Tôi thầm thắc mắc.
Mò mẫmlần công tắc đèn, "tạch" một tiếng, ánh sáng lan khắp mọi ngóc ngách của phòng khách.
Tôi thấy Lục Dư Chi đang ngồi dựa vào sofa.
Một tay anh che mắt, tay còn lại buông thõng bên cạnh, trông uể oải, yếu ớt.
"Anh có sao không?"
Tôi do dự bước lại gần, khẽ cúi người hỏi.
"Hình như hơi sốt."
Nghe thấy giọng tôi, anh bỏ tay đang che mắt ra, đôi mắt đỏ hoe, ươn ướt nhìn tôi, giọng khàn khàn pha chút nghẹt mũi, nghe sao cũng thấy hơi… nũng nịu.
Thấy tôi vẫn đứng yên, anh thuận thế cầm tay tôi đặt lên trán mình.
Hơi nóng thật.
"Có cần em lái xe đưa anh đến bệnh viện không?"
Tôi kiềm chế cảm giác khác lạ trong lòng, giữ bình tĩnh hỏi.
"Không cần, uống chút t.h.u.ố.c, nghỉ ngơi là được rồi."
Tôi nghe xong gật đầu, quay người đi lấy t.h.u.ố.c cho anh.
"Không vội, anh muốn đi tắm trước."
Anh gần như gọi tôi lại ngay lúc tôi xoay người.
Đồng thời, bên tai vang lên tiếng sột soạt, anh đứng dậy từ sofa.
Tôi vội lùi sang một bên để tránh, nào ngờ anh bước hụt, khẽ loạng choạng rồi nắm lấy tay tôi.
Không kịp phản ứng, tôi bị kéo ngã vào lòng anh.
"Xin lỗi, anh hơi ch.óng mặt, đứng không vững."
Anh khẽ rên, lên tiếng xin lỗi.
"Không sao, để em dìu anh."
Được bao bọc trong hơi thở anh, tôi cảm thấy mặt mình càng lúc càng nóng.
Đỡ anh đến phòng tắm, chắc chắn anh không có vấn đề gì, tôi mới đi lấy quần áo sạch cho anh.
Vừa quay lại phòng tắm, đã thấy anh cởi xong áo sơ mi.
Cơ bụng múi, còn có cả đường nhân ngư rõ nét.
Trời ạ!
Sao lại có người cởi đồ đi tắm mà không đóng cửa thế này!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tôi vội vàng đặt quần áo xuống rồi quay đầu bỏ chạy, hai tay ôm lấy khuôn mặt đang nóng bừng của mình cố gắng hạ nhiệt.
Hoàn toàn không nghe thấy tiếng cười khẽ đầy cưng chiều của anh.
Ước chừng thời gian anh tắm xong, tôi lấy t.h.u.ố.c, rót nước cho anh.
"Thuốc em sắp sẵn rồi, anh uống rồi nghỉ sớm cho khỏe."
Anh bước ra, người còn vương hơi ẩm từ phòng tắm.
"Được."
Anh khàn giọng khẽ đáp.
Lúc tôi tắm xong từ phòng tắm bước ra, thấy anh đang dựa vào đầu giường, mơ màng buồn ngủ.
Trong tay anh còn cầm một chiếc hộp nhung màu xanh đậm.
Thấy tôi đến, anh cố gượng dậy đôi chút, đưa chiếc hộp trong tay cho tôi:
"Quà công tác cho em."
"Cảm ơn anh."
Tôi ngơ ngác nhận lấy, mở ra xem, là một đôi bông tai kim cương tinh xảo.
Hình hoa nhài.
Tôi dựa vào đầu giường cầm máy tính bảng trả lời tin nhắn công việc.
Lục Dư Chi đã nằm xuống chuẩn bị nghỉ ngơi, tôi tắt đèn, chừa lại một ngọn đèn ngủ vàng dịu.
Anh nhích người sang mép giường:
"Anh nằm xa em một chút, kẻo lây cảm cho em."
Giọng khàn yếu ớt lại cố nói ra những lời nghiêm túc, nghe đáng yêu phết.
Tôi cười khẽ, rồi tiếp tục trả lời tin nhắn công việc.
Không lâu sau, tiếng thở đều đặn vang lên bên tai, anh đã ngủ rồi.
Bỗng Lục Dư Chi lật người, tay anh choàng qua eo tôi, đầu cũng thuận thế dựa sát vào, nép bên người tôi.
Tôi cứng người, phút chốc không biết nên phản ứng thế nào.
Cúi đầu nhìn, ánh đèn vàng dịu phủ lên gương mặt say ngủ của anh, những đường nét vốn sắc sảo thường ngày cũng trở nên mềm mại.
Cơ thể vốn đang căng cứng dần thả lỏng, một góc nào đó trong tim tôi cũng mềm nhũn tan chảy.
Không biết anh mơ thấy gì, mà cánh tay đang ôm tôi lại siết c.h.ặ.t hơn, cái đầu xù còn dúi dụi vào eo tôi mấy cái.
Hóa ra lúc ngủ anh lại đáng yêu đến vậy, muốn vuốt ve anh quá.
Nhìn mái tóc rối bù của anh, tôi không nhịn được mà luồn tay vò nhẹ mấy cái.
Cảm giác không tệ, mềm mại, ấm áp, dễ chịu hơn tôi tưởng.
Ánh sáng vàng ấm, mùi hương đặc trưng của anh bao bọc lấy tôi.
Lòng tôi thấp thoáng cảm giác rung động lạ kỳ, tim đập dồn, tựa như viên đá lạnh bị thả vào cốc nước đường ấm, từ từ tan chảy, rồi hòa quyện vào nhau.
Khoảnh khắc ấy, lòng tôi chan chứa hạnh phúc.
Tôi biết mình tiêu rồi — dù cố gắng thế nào, tôi vẫn chẳng thể dứt khỏi tình cảm dành cho anh.
Lục Dự Chi — ba chữ ấy, đã khắc sâu trong lòng tôi.
Tôi đặt máy tính bảng xuống, nhẹ nhàng gỡ tay anh ra, nằm xuống chuẩn bị ngủ.
Chẳng mấy chốc Lục Dư Chi lại vô thức choàng tay lên vai tôi, ôm tôi vào lòng.
Nóng quá, anh bị sốt nên nhiệt độ cơ thể cao hơn bình thường.
Tôi cẩn thận gỡ tay anh ra.
Anh lại càng cố chấp hơn, hai tay vòng siết lấy hai cánh tay tôi, vẫn ôm c.h.ặ.t tôi trong lòng.
Cứ như hai con mèo nhỏ tôi nuôi, bám người kinh khủng.
Một tay còn lần xuống nắm lấy tay tôi, bóp khẽ, rồi nắm c.h.ặ.t.
Anh thật sự đã ngủ rồi sao...
====================