Tôi không khỏi nghi ngờ, nhưng hơi thở đều đặn, ổn định và gương mặt đang ngủ say của anh, tất cả đều chứng tỏ anh đang ngủ rất ngon.
Thôi bỏ đi.
Tôi từ bỏ ý định rút tay ra, cam chịu nhắm mắt lại.
Khi Lục Dư Chi đi làm, tôi sẽ về lại căn hộ nhỏ của mình để bầu bạn với hai chú lợn con.
Chuông điện thoại reo lên, là cuộc gọi của Lục Dư Chi.
"Tối nay có một buổi tiệc rượu, em đi cùng anh. Tan làm anh sẽ về nhà đón em."
"Được ạ."
Tôi đáp hời hợt, mải mê vuốt bộ lông mềm của con mèo cam lớn, gãi nhẹ cằm nó, khiến nó lim dim tận hưởng.
"Meo~"
Con mèo cam nhỏ bên cạnh ghen tị, kêu lên một tiếng đáng thương.
Tôi lại xoa xoa trán nó dỗ dành.
"Em đang ở căn hộ của mình à?"
Giọng Lục Dư Chi vang lên, trầm thấp, mang chút dò xét — đúng kiểu người thông minh như anh.
"...Ừm, đúng vậy."
Mải mê vuốt ve cục cưng nhỏ, quên mất mình còn đang nghe điện thoại.
Sao lại có cảm giác chột dạ như bị bắt quả tang ngoại tình thế này.
Ngượng quá đi mất.
Lúc Lục Dư Chi về đến nhà, tôi đã chuẩn bị xong.
Một chiếc váy dài cúp n.g.ự.c bằng lụa satin màu trắng đơn giản ôm sát người, trang điểm nhẹ, tóc b.úi cao gọn gàng, để tôn đôi hoa tai kim cương hình hoa nhài anh tặng.
Lục Dự Chi thay ra một bộ vest đen — rồi lại mặc vào một bộ vest đen khác.
Tôi nhìn mãi mà chẳng thấy khác gì, chỉ thấy anh cài thêm một chiếc ghim áo hình hoa nhài nơi ve cổ.
Tôi vô thức đưa tay lên sờ đôi bông tai.
Là một bộ sao, hay chỉ là trùng hợp.
Chiếc ghim áo tinh xảo trên người anh tỏa ra khí chất tao nhã, thanh lịch mà xa cách.
Xe dừng ở sảnh tiệc, anh mở cửa, đưa tay đỡ tôi xuống, tôi tự nhiên khoác tay anh.
Khoảnh khắc đó, ký ức mùa hè năm lớp 11 — hai bóng hình vụt qua ngoài cửa xe — bỗng ùa về, khiến lòng tôi khẽ se lại.
"Sao thế em?"
Một thoáng thất thần của tôi đã bị anh tinh ý nhận ra, Lục Dư Chi khẽ hỏi, giọng dịu dàng.
"Không sao đâu. Mình vào đi."
Tôi chấn chỉnh lại tâm trạng, nở nụ cười.
Tôi vốn không thích những buổi xã giao giả tạo như thế này, nhưng cũng không thể phủ nhận tầm quan trọng của chúng.
Tôi hầu như đứng cạnh Lục Dư Chi, phần lớn thời gian đều ngẩn người khi quanh, khi có người hỏi đến thì mỉm cười, đáp vài câu cho có lệ.
Đang lơ đãng thì đột nhiên bị Lục Dư Chi ôm eo, tôi ngẩng đầu nhìn anh khó hiểu, lại ngạc nhiên phát hiện anh đang nheo mắt nhìn chằm chằm người đối diện.
Trong mắt đầy vẻ đề phòng, thậm chí có đôi chút địch ý.
Tôi không hiểu ngẩng đầu nhìn sang... là một chàng trai trẻ mặc vest, trông hơi quen.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Chàng trai trẻ kia cũng cười nhìn tôi, như thể quen biết tôi.
"Thẩm Thanh Mạt, đã lâu không gặp."
Chàng trai trẻ lên tiếng chào hỏi, cười phóng túng, ánh mắt trêu ghẹo.
"Hả?"
Tôi không nhận ra anh ta, đầu óc quay cuồng rà soát xem anh ta là con trai vị giám đốc nào.
...Đã lâu không giao thiệp, suýt thì cháy cả CPU não mà tôi vẫn không nhớ ra nổi.
"Xem ra cậu chủ Phó và vợ tôi đã từng có duyên gặp mặt."
Lục Dư Chi thấy người đến không có ý tốt, liền bình tĩnh lên tiếng, giọng điềm đạm mà lạnh.
"Nào chỉ là một lần gặp mặt, phải không, bé Nhài."
Cách xưng hô quá thân mật, một sự khiêu khích trần trụi, rõ ràng mà trơ trẽn.
Bàn tay Lục Dư Chi đặt trên eo tôi siết lại, kéo tôi sát gần anh hơn chút.
Không khí quanh anh đột nhiên lạnh xuống.
Người đối diện vẫn giả vờ như không thấy, cười càng tươi hơn.
Cảm giác đối đầu lặng lẽ lan ra trong không khí.
...Tôi chợt nhớ ra, cậu chủ Phó mà Lục Dư Chi nói, hình như là "8.12... Sáu múi, gu ăn mặc tốt, t.ửu lượng kém".
Ấn tượng của tôi về anh ta trước đây là một chàng công t.ử ăn chơi sành điệu, ngoài màu đen ra thì màu nào cũng đã từng xuất hiện trên đầu anh ta, con người cũng khá thú vị.
Giờ bỗng nghiêm túc mặc vest, tóc vuốt ngược chỉn chu, ra vẻ người lớn, khó trách tôi không nhận ra.
Còn chưa kịp mừng vì cuối cùng đã nhớ ra, tôi nhận ra mình đang ở giữa trận chiến "bạn trai cũ" khiêu khích chồng chính thức.
"Chồng ơi, đây là bạn học cũ của em hồi ở Anh."
Nhưng mà không nhớ tên.
Nửa câu sau tôi giấu trong bụng không nói ra.
Một tiếng "chồng" của tôi khiến Lục Dư Chi vô cùng hài lòng, cơ thể vốn đang căng cứng cũng thả lỏng ra.
Lực tay nhẹ hơn đôi chút nhưng vẫn ôm eo tôi, thậm chí còn cố tình kéo tôi lại gần hơn, gần đến mức tôi gần như nằm trong vòng tay anh.
"Hy vọng có cơ hội hợp tác với cậu chủ Phó."
Lục Dư Chi cười nói với cậu chủ Phó, giọng không giấu được vẻ lạnh lùng, nghe chẳng có chút nào là mời hợp tác — rõ ràng là tiễn khách.
Vị cậu chủ Phó này tự thấy mình vô duyên, gượng cười chào một câu rồi rời đi.
Lục Dư Chi đã uống chút rượu, nên gọi tài xế đến đón.
Trên đường về nhà, tôi và Lục Dư Chi ngồi ở hàng ghế sau, giữ khoảng cách không xa cũng chẳng gần.
Từ lúc lên xe đến giờ, anh không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa sổ.
Không khí yên ắng đến mức khiến tài xế cũng phải lái xe cẩn thận hơn bình thường.
Tôi chẳng biết nên mở lời thế nào, giữa chúng tôi hầu như chẳng có đề tài chung.
Thế là tôi cúi đầu, mở điện thoại, xử lý tin nhắn công việc còn dang dở.
Bất chợt, tay tôi trống không, điện thoại đã bị Lục Dư Chi giật mất.
Còn chưa kịp ngạc nhiên, anh đã nghiêng người gối đầu lên đùi tôi — động tác liền mạch, tự nhiên đến mức tôi không kịp phản ứng.
Tôi sợ anh ngã, theo phản xạ đưa tay trái đỡ lấy bờ vai anh đang chênh ra ngoài.
====================