Mặc Táng Sinh không thèm quay đầu lại nhìn hắn, vạt áo đen phẳng lặng không một chút lay động.
"Keng."
Hắc Quan sau lưng hắn bất ngờ tự động rung mạnh một cái đáp trả, một luồng sóng âm vô hình đ.á.n.h ngược trở lại luồng thần thức truyền âm kia.
Lục Vô Nhai trên chiến xa bỗng nhiên sắc mặt trắng bệch, l.ồ.ng n.g.ự.c thắt lại, thần hồn đau nhói như bị một thanh b.úa tạ nện mạnh vào, lùi liên tiếp hai bước mới đứng vững.
"Ầm uỳnh!!!"
Khe nứt rực rỡ trên bầu trời đột ngột ngừng phun trào thần quang, thay vào đó là một tiếng nổ lớn chấn động chín tầng trời.
🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.
Một cánh cửa đá khổng lồ, cao tới vạn trượng, mang theo hơi thở hoang sơ cổ xưa từ trên thiên không chầm chậm hạ xuống, nện mạnh xuống mặt đất Đại Hoang khiến đất đá bay mù mịt.
Bề mặt cánh cửa đá khắc họa chi chít những hình vẽ thần ma thượng cổ đang lao vào c.h.é.m g.i.ế.c lẫn nhau một cách tàn khốc, những đường phù văn đỏ rực như có m.á.u tươi thực sự đang chảy tràn bên trong.
Toàn bộ quảng trường vạn người trong nháy mắt im phăng phắc, không một ai dám ho he nửa lời trước cái uy nghiêm nghìn năm của thần linh.
Các vị trưởng lão, hộ đạo giả cấp cao của các đại thế lực Đế tộc và Thánh địa đồng loạt bước ra, hợp lực đ.á.n.h ra vạn đạo linh quang khổng lồ vào tâm trận pháp trên cửa đá.
"Két... Két..."
Cánh cửa đá khổng lồ vạn năm chưa từng mở bấy lâu nay, nay chầm chậm hé ra một khe hở rộng chừng vài trượng.
Ngay trong khoảnh khắc cánh cửa vừa hé mở, một luồng t.ử khí đặc quánh trộn lẫn với thần uy kinh thiên động địa như sóng thần từ bên trong tràn ra ngoài.
"Phốc! Phốc!" Hàng trăm tu sĩ có tu vi yếu ớt đứng ở hàng đầu không chịu nổi luồng áp lực này, đồng loạt phun m.á.u quỳ sụp xuống đất, mặt cắt không còn giọt m.á.u.
Mặc Táng Sinh vẫn sừng sững đứng vững giữa bão gió, nửa đầu tóc bạc bay lộn xộn.
Hắc Quan sau lưng hắn chầm chậm mở ra một cái miệng nhỏ, đem một tia t.ử khí vĩ đại vừa tràn ra ngoài hút sạch vào bên trong.
Một ý niệm hưng phấn, dứt khoát của Thần Quan truyền vào đầu hắn: “Đúng là nơi này.”
Một vị đại trưởng lão của Đế tộc đứng trên không trung, giọng nói như sấm truyền khắp bốn phương:
"Quy tắc vào trủng! Thần Ma Trủng có quy tắc hạn chế của thiên địa, chỉ có những tu sĩ dưới một cảnh giới nhất định mới có thể tiến vào!"
"Hộ đạo giả và các vị lão quái vật quá tuổi tuyệt đối không thể đi theo vào sâu bên trong, nếu cưỡng ép xâm nhập sẽ bị thần lôi của trận pháp oanh sát thành tro bụi!"
"Sinh t.ử, cơ duyên bên trong, tất cả tự dựa vào bản lĩnh của bản thân để định đoạt, sinh t.ử tự chịu!"
Lão liếc mắt nhìn xuống đám đông tán tu, giọng điệu chuyển sang lạnh lùng, đầy vẻ đe dọa: "Tuy nhiên, kẻ nào dám có ý đồ xấu xa, ra tay thương hại đến thiên kiêu của Đế tộc và Thánh địa ta bên trong, ra ngoài sẽ bị truy sát diệt tộc cả đời!"
Lời cảnh báo cuối cùng khiến hàng vạn tán tu bên dưới bất mãn, nhưng đối mặt với thế lực khổng lồ của đối phương, họ chỉ có thể nuốt giận vào trong, không ai dám lên tiếng phản bác.
Mặc Táng Sinh hoàn toàn không để tâm đến những quy tắc hay lời đe dọa chia chác bảo vật của họ.
Hắn chỉ nhẹ nhàng vỗ vào mặt đá của Hắc Quan, trầm giọng hỏi thầm: "Bên trong... có bao nhiêu thứ cần chôn?"
Chiếc Hắc Quan không đưa ra câu trả lời rõ ràng bằng lời nói, nó chỉ phản hồi lại bằng một luồng khí tức đói khát, thèm luồng sâu sắc hơn tất cả những lần trước cộng lại.
"Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt!"
Các vị thiên kiêu của Đế tộc, Thánh địa và Cổ giáo không thèm chờ đợi thêm, đồng loạt kích hoạt bảo vật hộ thân, hóa thành những luồng sáng rực rỡ v.út thẳng vào bên trong khe hở của cánh cửa đá vạn trượng.
Người thì ngự trên chiến xa long phượng, kẻ thì chân đạp kiếm quang ngút trời, khí thế kinh thiên động địa như muốn nuốt chửng toàn bộ cơ duyên bên trong.
Mặc Táng Sinh im lặng bước đi ở đoạn cuối cùng của nhóm tán tu rách rưới, chầm chậm tiến về phía cánh cửa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ngay khi thân ảnh vác quan tài áo đen của hắn vừa bước qua ranh giới của cánh cửa đá khổng lồ, một dị tượng quỷ dị đột ngột xảy ra.
Toàn bộ những đường phù văn đỏ như m.á.u khắc trên bề mặt cánh cửa đá bỗng nhiên khựng lại, ngừng chảy trong vòng một hơi thở.
Những hình khắc thần ma thượng cổ trên mặt đá ghê rợn kia, dường như trong khoảnh khắc đó đều đồng loạt quay đầu lại, dùng những ánh mắt đá vô hồn gắt gao nhìn chằm chằm vào chiếc Hắc Quan sau lưng hắn.
Một vài vị trưởng lão hộ trận đứng ngoài rìa phát hiện ra điểm bất thường này, sắc mặt lộ vẻ kinh ngạc, chưa kịp nhìn kỹ thì luồng d.a.o động không gian đã khép lại.
Thân ảnh của Mặc Táng Sinh hoàn toàn biến mất sau cánh cửa mộ khổng lồ.
Từ sâu bên trong hư không, chiếc Hắc Quan phát ra một tiếng ngân trầm khẽ, như một lời chào hỏi dành cho chiến trường triệu năm trước.
"Bùm!"
Mặc Táng Sinh nện bước chân xuống một vùng đất hoang tàn, xám xịt bên trong Thần Ma Trủng.
Bầu trời nơi này không có mặt trời, không có mây trắng, chỉ có một màu xám xịt âm u kéo dài vô tận, mang theo t.ử khí nồng nặc thấu xương.
Khắp nơi trên mặt đất nứt nẻ là vô số những mảnh binh khí gãy nát, rỉ sét loang lổ của thời cổ đại, cao lớn như những cột nhà.
Những bộ hài cốt khổng lồ vạn trượng của các sinh vật thượng cổ cắm ngập vào các sườn núi đá hoang vu, mang theo sự bi tráng vô lời của một thời đại đã mất.
"Vút! Vút!"
Ở phía đường chân trời xa xăm, thỉnh thoảng lại có những luồng thần quang màu vàng tím bốc lên ngập trời, đó là dấu hiệu của bảo vật hoặc truyền thừa xuất thế.
Những tên tán tu vừa mới tiến vào liền mắt đỏ ngầu vì tham lam, điên cuồng ngự kiếm lao về hướng có thần quang, không một ai muốn đi chung đường với tên vác quan tài xúi quẩy này.
Mặc Táng Sinh không vội vã chạy đua giành giật, hắn cúi người, nhặt lên một mảnh xương khô màu xám rách nát dưới chân lên xem xét.
Hắc Quan sau lưng khẽ truyền đến một ý niệm nhàn nhạt: “Đã c.h.ế.t quá lâu, tàn năng lượng đã tan rã hết, không còn giá trị chôn cất.”
"Ù u u..."
Một trận gió xám mang theo hàn khí thấu xương thình lình quét qua chiến trường cổ xưa hoang vắng.
Ngay khi ngọn gió vừa dứt, chiếc Hắc Quan đá đen sau lưng Mặc Táng Sinh bỗng nhiên run lên một cái vô cùng mạnh mẽ, chấn động kịch liệt.
Phản ứng lần này mạnh mẽ, tàn bạo hơn gấp trăm lần so với lúc nó nhìn thấy Viễn Cổ Địa Long hay ba vị trưởng lão trước đó.
Nó điên cuồng kích động, những sợi xích sắt quấn quanh thân quan tài va đập vào nhau phát ra những tiếng động loảng xoảng dồn dập vang vọng khắp không gian hoang dã.
Mặc Táng Sinh ngẩng phắt đầu lên, đôi mắt đen kịt hướng thẳng về phía khu vực sâu nhất, tối tăm nhất của chiến trường cổ.
Ở nơi tận cùng dải đất xám xịt đó, có một cột sáng khổng lồ màu đen thẫm như mực đang lặng lẽ phóng thẳng lên bầu trời âm u.
Thứ đó hoàn toàn không tỏa ra hào quang rực rỡ của thần cách hay cơ duyên truyền thừa bình thường giống những nơi khác.
Nó giống như một ngọn lửa đen của nấm mồ tối cao, một ngôi mộ vĩ đại của thời đại cũ chưa được đóng nắp hoàn toàn.
Mặc Táng Sinh nắm c.h.ặ.t chuôi Táng Thiên Kiếm, dứt khoát nhấc bước chân đi thẳng về phía cột sáng đen kia.
Cùng lúc đó, ở các hướng khác, đám thiên kiêu của Đế tộc và Quy Khương Thánh Địa cũng phát hiện ra luồng dị tượng kinh thiên này, họ điên cuồng thúc giục chiến xa lao tới, tưởng rằng đó là di sản tối cao của thần linh.
Hai tuyến mục tiêu khác biệt hoàn toàn, một bên đi cướp đoạt trường sinh, một bên đi đưa tang chôn cất, bắt đầu trùng khớp lên cùng một điểm.
Mặc Táng Sinh vác hắc quan chầm chậm bước đi giữa chiến trường cổ hoang vu, bóng lưng gầy guộc khuất dần vào làn sương xám.
Những thiên kiêu, tu sĩ ngoài kia ngửi thấy mùi vị của cơ duyên vạn năm, mùi vị của quyền lực tối thượng.
Chỉ có hắn, kiếm tu cuối cùng của Kiếm Tông... ngửi thấy mùi x.á.c c.h.ế.t của thần linh.