Táng Thần

Chương 19



CHƯƠNG 12: ĐẾ TỬ VÀ QUAN TÀI

Mặc Táng Sinh đi một mình trên vùng đất xám.

Không gian bên trong Thần Ma Trủng rộng lớn vô biên, ngập tràn t.ử khí hoang sơ.

Dưới chân hắn, từng lớp cát bụi xám xịt pha lẫn với những mẩu xương vụn nát của thời đại cũ, mỗi bước chân giẫm lên đều phát ra tiếng răng rắc cô độc.

Phía đường chân trời xa xa, từng luồng thần quang rực rỡ luân phiên bùng lên, nhuộm sáng một góc trời âm u.

Mỗi lần thần quang xuất hiện, đi kèm luôn là những tiếng gào thét và binh khí va chạm điên cuồng của đám tu sĩ.

Hắn tận mắt nhìn thấy một tán tu vừa nhặt được thanh trường thương cổ rỉ sét, chưa kịp cười lên một tiếng đã bị một thanh phi kiếm xuyên tim từ phía sau.

Hắn cũng nhìn thấy đệ t.ử của cùng một tông môn, chỉ vì tranh giành một mảnh xương sườn có khắc tàn văn mà thẳng tay rút kiếm đ.â.m vào n.g.ự.c đồng muội.

Mặc Táng Sinh lướt qua tất cả những cảnh tượng đó, thần sắc phẳng lặng, không hề có ý định dừng lại hay xen vào.

Hắn không đến nơi này để tranh đoạt thứ gọi là cơ duyên trường sinh.

"Keng... Coong..."

Chiếc Hắc Quan đá đen sau lưng thỉnh thoảng lại khẽ rung lên, những sợi xích sắt va vào nhau tạo nên âm thanh âm trầm.

Luồng lực lượng âm hàn từ quan tài đang thầm lặng chỉ dẫn, kéo hắn về nơi có tàn dư ý chí thần linh mạnh nhất của chiến trường cổ này.

"Oanh!!!"

Phía trước cách đó không xa đột nhiên vang lên một tiếng nổ kinh thiên động địa, bụi cát văng cao bạt mạng.

Một ngọn núi đá xám xịt bị một lực lượng vô hình đ.á.n.h vỡ vụn, sụp đổ hoàn toàn.

Từ trong lòng núi sụp lún, một bộ xương khổng lồ cao tới trăm trượng, tỏa ra ánh sáng màu vàng sẫm chầm chậm lộ ra trước ánh mắt vạn người.

Bộ thần cốt này tuy đã trải qua triệu năm, hoàn toàn không còn một chút m.á.u thịt, nhưng uy áp phát ra vẫn khiến hư không xung quanh vặn vẹo.

Trên từng đốt xương cốt to lớn, những đường thần văn cổ đại lập lòe thứ ánh sáng hoàng kim nhàn nhạt, mang theo hơi thở của đấng tối cao.

"Phốc! Phốc!"

Mấy chục tên tu sĩ có tu vi thấp đứng gần đó không chịu nổi thiên uy, lập tức quỳ sụp xuống, sắc mặt trắng bệch.

"Thần cốt! Là bộ thần cốt hoàn chỉnh của một vị Cổ Thần!" Một tiếng hét điên cuồng phá vỡ sự im lặng.

Toàn bộ chiến trường cổ trong nháy mắt rơi vào trạng thái điên cuồng tột độ, mắt ai nấy đều đỏ ngầu vì tham lam.

Hàng vạn bóng người lao v.út đi, điên cuồng áp sát về phía ngọn núi đổ nát.

Chiếc Hắc Quan sau lưng Mặc Táng Sinh bỗng nhiên chấn động mạnh mẽ hơn hẳn, phát ra tiếng reo dồn dập.

"Kiếm trận, phong tỏa cho ta!"

Một vị Kiếm t.ử của cổ giáo ẩn thế vung tay, mấy chục thanh phi kiếm hóa thành một vòng tròn kiếm trận khổng lồ, bá đạo vây kín lấy bộ thần cốt.

"Tránh ra!"

Một nữ tu thiên kiêu của phương bắc Thánh địa khinh miệt quát lớn, gót chân ngọc đạp lên một tòa băng liên khổng lồ, muốn dùng hàn khí để đóng băng luồng thần văn đang lập lòe kia.

Thiếu chủ Yêu tộc rống lên một tiếng, hai tay hóa thành móng vuốt hắc lân sắc lẹm, xé rách màn sương xám, thò thẳng về phía xương tay của Cổ Thần.

Đám tán tu yếu ớt đứng ngoài rìa chưa kịp chạm vào cạnh xương đã bị luồng dư ba của thần thông đ.á.n.h văng xa hàng chục trượng, nôn m.á.u xối xả.

Không một ai nhường nhịn ai, tất cả đều đem hết át chủ bài ra để đồ sát đối phương.

Vạn đạo thần thông, bảo quang rực rỡ chiếu sáng cả bầu trời xám xịt của Thần Ma Trủng.

Có kẻ miệng vừa hét lớn kêu gọi đồng minh cùng chia sẻ cơ duyên, nhưng ngay hơi thở sau đã âm thầm đ.â.m một trảo ngập độc vào t.ử huyệt của bạn đồng hành.

Sự tranh đoạt tàn khốc, tàn nhẫn của người sống khiến luồng thần văn trên bộ cốt khổng lồ bắt đầu kích động, sáng rực lên một cách bất thường.

Một luồng ý chí cổ xưa, chứa đựng sự phẫn nộ và oán niệm của người c.h.ế.t, đang mơ hồ thức tỉnh từ sâu trong bộ xương.

Không khí xung quanh chiến trường càng lúc càng trở nên nguy hiểm, t.ử khí ngập tràn.

"Đoàng!!!"

Đúng lúc đám thiên kiêu đang đ.á.n.h nhau đến mức sứt đầu mẻ trán, một luồng đế uy bạt mạng từ phương xa đột ngột ép tới, chấn động bát phương.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Màn sương xám xịt bị xé rách làm đôi, một cỗ chiến xa khổng lồ màu đen vàng, tỏa ra hào quang hoàng tộc sừng sững xuất hiện trên không trung.

Cỗ chiến xa được kéo bởi chín con dị thú viễn cổ có hình dáng giống như kỳ lân, chân đạp lôi đình đen, gầm rú rung trời.

Mấy chục tên tùy tùng mặc chiến giáp nặng nề, tay cầm trường thương, thần sắc lạnh lùng đứng hộ vệ hai bên xe.

Toàn bộ đám thiên kiêu của Thánh địa, Cổ giáo đang tranh sát bên dưới bỗng chốc khựng lại, đồng loạt dừng tay, sắc mặt đại biến.

"Mộ Thiên Hàn... là Đế t.ử của Hắc Viêm Đại Đế!" Một tên tu sĩ run rẩy thốt lên, trong mắt tràn đầy sự kiêng dè tột độ.

Kẻ vừa xuất hiện chính là con trai ruột của một vị Đại Đế đương thời, thân phận cao quý vô song, đứng đầu thế hệ trẻ ngoài cõi hoang dã.

Hắn từ nhỏ đã được nuôi dưỡng bằng đế huyết thuần khiết và vô số thần d.ư.ợ.c nghịch thiên, nghe nói từ khi tu luyện đến nay chưa từng nếm mùi thất bại trước kẻ cùng cảnh giới.

Chiến xa đen vàng vừa mới đáp xuống, bộ thần cốt trăm trượng phía dưới dường như cũng cảm ứng được luồng đế uy này, khẽ run nhẹ một cái.

Cục diện của cả chiến trường cổ lúc này, trong nháy mắt đã hoàn toàn đổi chủ.

Mộ Thiên Hàn ngồi trên chiến xa cao v.út, thần sắc cao ngạo, hoàn toàn không có ý định bước xuống xe.

Hắn chỉ nhàn nhạt nâng cánh tay phải lên, ngón tay thon dài khẽ b.úng một cái vào hư không.

"Vút!"

Một lá cờ lệnh màu vàng sậm, trên mặt khắc chi chít những đường đế văn cổ xưa bay ra, hóa thành một bức màn ánh sáng khổng lồ trấn áp toàn bộ khu vực.

Vị Kiếm t.ử Cổ giáo lập tức bị luồng uy áp này ép tới mức lùi liên tiếp mười bước, sắc mặt xanh mét, kiếm trận vỡ tan.

Nàng Thánh nữ của Thánh địa cũng run lên, tòa băng liên dưới chân nứt nẻ thành từng mảnh nhỏ, khóe môi rỉ ra một vệt m.á.u đỏ.

🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.

Thiếu chủ Yêu tộc không phục, gầm rú muốn lao lên cướp giật, liền bị hai tên tùy tùng mặc giáp của Đế t.ử vung thương đ.á.n.h bạt văng xa trăm trượng, đập gãy mấy cột đá cổ.

Mộ Thiên Hàn ánh mắt hờ hững nhìn lướt qua đám đông bên dưới, giọng nói lạnh lùng mang theo ý chí bất khả xâm phạm:

“Cơ duyên không thuộc về kẻ nhìn thấy trước.”

Hắn khẽ phất tay, lá cờ lệnh liền hạ xuống, biến thành những sợi xiềng xích ánh sáng trói c.h.ặ.t lấy bộ thần cốt:

“Nó thuộc về kẻ có tư cách giữ lấy.”

Hàng vạn tu sĩ xung quanh c.ắ.n răng chịu đựng, trong lòng vừa tức giận vừa sợ hãi, nhưng không một ai dám đứng ra phản bác trực diện lời của con trai Đại Đế.

Trong khi tất cả ánh mắt của vạn người đều đang đổ dồn về phía chiến xa của Đế t.ử với sự kính sợ, thì ở góc rìa của chiến trường, một bóng người mặc áo đen lại chầm chậm bước đi.

Mặc Táng Sinh vác chiếc quan tài đá đen trên lưng, từng bước một đi qua đống đổ nát.

Hắn không thèm ngước mắt nhìn cỗ chiến xa long phượng sang trọng trên cao, cũng không mảy may quan tâm đến đám thiên kiêu Thánh địa.

Đôi mắt đen kịt của hắn chỉ gắt gao khóa c.h.ặ.t vào bộ thần cốt trăm trượng đang bị những sợi xích đế văn trói buộc kia.

Chiếc Hắc Quan sau lưng càng lúc càng trở nên trầm trọng, luồng khí tức âm hàn truyền vào người hắn mỗi lúc một dày đặc hơn.

Hắn cảm nhận được rất rõ, bộ xương cổ đại kia không nên tiếp tục bị đám người sống dùng vũ lực và lòng tham để cướp giạt, phân thây như vậy.

Vị Cổ Thần này đã c.h.ế.t triệu năm, nhưng phần hài cốt còn sót lại vẫn đang bị người đời quấy nhiễu, cưỡng ép đ.á.n.h thức oán niệm tồn tại từ thời viễn cổ.

Đối với những tu sĩ ngoài kia, đây là món bảo vật vô giá giúp thay đổi tư chất, đột phá cảnh giới.

Nhưng đối với một người giữ mộ như Mặc Táng Sinh, đây chỉ là một bộ hài cốt đáng thương chưa được chôn cất t.ử tế mà thôi.

Hắn giữ vững nhịp bước chân, dứt khoát đi thẳng về phía bộ thần cốt khổng lồ, hành động đi ngược dòng người này lập tức thu hút sự chú ý của đám tùy tùng.

Một tên tùy tùng mặc giáp nặng đứng bên cạnh chiến xa liếc mắt nhìn thấy chiếc Hắc Quan đá đen thô kệch trên lưng Mặc Táng Sinh, cặp mày rậm lập tức nhíu c.h.ặ.t lại.

Hắn cảm thấy giữa lúc Đế t.ử đang làm lễ thu phục thần cốt uy nghiêm bực này, lại có một gã rách rưới vác theo một cỗ quan tài thối nát đi vào, chính là một sự x.úc p.hạ.m tột cùng đối với hoàng tộc.

Xung quanh, một vài tên tu sĩ ở các thành trì lân cận cũng bắt đầu nhận ra lai lịch của hắn, thấp giọng bàn tán xôn xao:

"Nhìn kìa... là tên vác quan tài đen! Hắn chính là tên Táng Thiếu Niên đã một kiếm c.h.é.m đôi Địa Long ở Thành Thiên Hà đấy!"

"Hừ, Đại Hoang hoang dã làm sao có thể sinh ra cường giả, chắc chắn là tin đồn nhảm nhí do đám dân phàm thổi phồng lên thôi." Một tên đệ t.ử Thánh địa khinh miệt phản bác.

Mộ Thiên Hàn ngồi trên chiến xa bỗng nhiên dời ánh mắt cao ngạo xuống, gắt gao khóa c.h.ặ.t vào thân ảnh của Mặc Táng Sinh.

Ánh mắt hắn dừng lại trên những sợi xích sắt rỉ sét của chiếc Hắc Quan lâu hơn một chút, đôi lông mày khẽ nhướn lên.

Vị Đế t.ử này cảm thấy cỗ quan tài đá đen kia mang lại cho hắn một cảm giác vô cùng khó chịu, một luồng hơi ấm âm hàn như đang khiêu khích đến luồng đế uy của cha hắn.