Mùi máu tanh nồng nặc trong tiểu viện như một chất xúc tác tàn nhẫn, kích phát một cuộc chiến thầm lặng ngay bên trong thức hải của nàng. Hoàng ngồi bất động trên bậc thềm đá, nhưng bên trong trí não, một cơn bão đang càn quét khi lần đầu tiên đôi tay này nhuốm máu của đồng loại ở thế giới tu chân. Cảm giác lạnh lẽo khi bóp nát trái tim đối thủ vẫn còn vương vấn trên từng ngón tay, khiến linh hồn của một kẻ từng sống dưới pháp luật hiện đại cảm thấy run rẩy. Thế nhưng, từ sâu trong phong ấn băng giá, một luồng ý chí cổ xưa, ngạo nghễ và vô tình của Tuyết Nguyệt lại trỗi dậy, muốn thôn tính sự yếu mềm đó.
Luồng ý chí ấy như một cơn sóng thần màu bạc, cuồn cuộn muốn tràn ra ngoài để tẩy rửa sự nhân từ còn sót lại trong tâm trí Hoàng.
“Giết kẻ thù là quy luật của vạn cổ, ngươi sao phải dao động?”
Một giọng nói thanh lãnh, xa xăm như vọng về từ hư không vang lên trong đầu nàng, khiến Hoàng phải nghiến răng để giữ vững bản tâm của mình. Hắn không muốn trở thành một cỗ máy giết người vô hồn, nhưng sức mạnh của Tuyết Nguyệt lại quá đỗi cường hãn, không ngừng thúc giục hắn phải triệt hạ tất cả. Sự giằng co giữa một linh hồn mang tư duy nhân văn và một thần tính lạnh lùng khiến cơ thể nàng run lên bần bật, linh lực xám bạc bùng phát không kiểm soát. Đúng lúc sự xung đột đạt đến đỉnh điểm, tiếng bước chân dồn dập của gia chủ Trần Thiên và các trưởng lão đã phá tan bầu không khí đặc quánh sát cơ.
Trần Thiên lao tới như một cơn lốc, nhìn thấy con gái mình ngồi giữa đống xác chết với đôi mắt nửa xám bạc nửa đen láy, tim ông như bị ai bóp nghẹt. Ông không hề quan tâm đến những cái xác hay tu vi kinh người của nàng lúc này, chỉ thấy một đứa trẻ đang lạc lối trong chính sức mạnh của mình. Ông quỳ thụp xuống, đôi bàn tay to lớn và ấm áp bao bọc lấy bờ vai gầy guộc đang run rẩy của nàng, mặc kệ luồng linh lực xám bạc đang ăn mòn lớp hộ thể linh lực trên tay ông.
“Nguyệt Linh! Nhìn cha này! Bình tĩnh lại, mọi chuyện đã qua rồi, con không cô đơn đâu!”
Tiếng gọi ấm áp và đầy tình thương của người cha như một dòng suối mát lành, chảy thẳng vào thức hải đang dậy sóng, giúp linh hồn của Hoàng giành lại quyền kiểm soát. Ánh bạc trong mắt nàng lùi dần, trả lại đôi đồng tử đen láy nhưng chứa đầy sự mệt mỏi và bàng hoàng sau cuộc chiến nội tâm cam go. Nàng tựa đầu vào vai cha, cảm nhận hơi ấm thực tại, trong khi phía sau lưng, các vị trưởng lão nội viện đang đáp xuống với vẻ mặt vô cùng phức tạp. Đám cao tầng này không hề có sự cảm thông, đôi mắt họ chỉ dán chặt vào ba cái xác Trúc Cơ và khí tức đột phá của nàng.
Đại trưởng lão bước tới, ánh mắt lão lạnh lùng và đầy dò xét, uy áp Trúc Cơ đỉnh phong tỏa ra như muốn ép nàng phải khai ra bí mật ngay lập tức.
“Trần Nguyệt Linh, giết sát thủ là công, nhưng tu vi và tà khí này của ngươi từ đâu mà có? Gia tộc cần một lời giải thích thỏa đáng!”
Trần Thiên đứng bật dậy, ông che chắn cho nàng phía sau lưng, ánh mắt ông bùng lên ngọn lửa giận dữ mà bấy lâu nay ông luôn kiềm chế trước các trưởng lão. Ông không cho phép những kẻ này dùng danh nghĩa gia tộc để giày vò đứa con gái vừa từ cõi chết trở về, nhất là khi ông vừa thấy nàng phải đấu tranh khổ sở thế nào. Sự vào cuộc kịp thời của gia chủ đã ngăn cản một cuộc thẩm vấn tàn nhẫn, nhưng sự rạn nứt giữa dòng chính và phe trưởng lão đoàn đã chính thức lộ rõ. Hoàng nhắm mắt lại, nàng hiểu rằng sự bình yên của mười năm tàng phong đã kết thúc, nhường chỗ cho một cuộc chiến quyền lực đẫm máu hơn nhiều.