Thái Sơ Thần Minh Lục

Chương 13: Nguyên tiêu huyền ảo



Sau đêm máu, Hoàng dành nhiều ngày tĩnh lặng để thực sự đối diện với linh hồn Tuyết Nguyệt và thực tại tàn khốc này. Nàng hiểu rằng mình không còn là kẻ đứng ngoài cuộc chơi, mà đã là một phần của quân cờ định mệnh Thiên Huyền Giới. Sự giằng co yếu mềm được thay thế bằng ý chí sắt đá; nàng chấp nhận nhuốm máu để sinh tồn, chấp nhận thân phận Trần Nguyệt Linh để bước lên đỉnh cao. Sự hòa hợp giữa tư duy nhạy bén của Hoàng và thần tính lạnh lùng của Tuyết Nguyệt bắt đầu tạo nên một bản thể mới, thâm trầm hơn bao giờ hết.

​Ngày Tết Nguyên Tiêu đến với thành Huyền Dương trong ánh đèn lồng rực rỡ và không khí náo nhiệt của những buổi hội chợ linh thạch. Lần đầu tiên sau mười năm, nàng xuất hiện trước gương trong bộ váy lụa vân tía thêu chỉ bạc tinh xảo do chính tay cha nàng đặt làm riêng. Ở tuổi mười ba, thiếu nữ ấy đã bắt đầu trổ mã với dáng người mảnh mai, đôi chân thon dài ẩn hiện dưới lớp lụa mềm mại theo từng nhịp bước. Vòng eo thon được thắt lại bằng dải lụa thêu hoa sen trắng, tôn lên những đường nét thanh tú đang dần định hình của một tuyệt thế giai nhân.

​Khuôn mặt nàng là sự kết hợp hoàn hảo giữa nét thuần khiết thiếu nữ và sự lạnh lùng, cao sang của một vị thần không vướng bụi trần. Đôi mắt xám bạc sâu thẳm như chứa cả dải ngân hà, đôi môi đỏ mọng tự nhiên khẽ cong lên một độ cong đầy bí ẩn và quyến rũ. Mái tóc đen dài được búi đơn giản bằng chiếc trâm ngọc trai, để lại vài lọn tóc rủ xuống hai bên gò má trắng sứ, tạo nên vẻ đẹp hư ảo. Khi nàng bước đi trên phố đèn lồng, mọi ánh nhìn từ nam thanh nữ tú đến các tu sĩ đều phải khựng lại, dường như thời gian bỗng chốc ngừng trôi.

​Giữa đám đông, một lão giả mặc đạo bào xanh thẳm, khí tức hòa nhập thiên địa đang lặng lẽ quan sát với ánh mắt kinh ngạc tột độ. Ông là Vân Thiên Tôn Giả, tu sĩ Hóa Thần của Vân Tiên Tông, người đang ẩn mình đi tuần thú để tìm kiếm đệ tử có thể kế thừa y bát. Lão giả không nhận ra đó là “Thánh Cấp”, nhưng linh cảm của một bậc đại năng cho ông biết Đạo Cơ của thiếu nữ này mang hơi thở khởi nguyên. Một thứ năng lượng tinh khiết và áp đảo đến mức khiến tâm cảnh Hóa Thần của ông cũng phải run rẩy một cách vô thức khi lại gần.

​“Khí tức này... không thuộc về phàm trần, chẳng lẽ là thiên tiên hạ phàm sao?”

​Lão giả khẽ thầm thì, nhưng ông không vội ra mặt mà bí mật đi theo nàng về phía đấu trường của Trần gia, nơi trận đại bỉ nội viện sắp bắt đầu. Ông muốn tận mắt chứng kiến thiếu nữ có vẻ đẹp khuynh thành và tư chất dị thường này sẽ thể hiện sức mạnh như thế nào giữa đám đồng trang lứa. Trong khi đó, Nguyệt Linh vẫn bình thản bước đi, nàng biết rõ sau đêm hội này, tên tuổi của nàng sẽ không chỉ gói gọn trong thành Huyền Dương nữa. Trận đại bỉ nội viện sắp tới chính là lúc nàng chính thức dẫm nát mọi sự khinh khi của mười năm qua.