Sau khi trấn áp Tam trưởng lão, chín vị ca ca của Nguyệt Linh thu lại uy áp, đáp xuống sân đấu với vẻ mặt đầy trìu mến. Khí tức của họ lúc này mới thực sự hiển lộ, khiến không gian xung quanh không ngừng vặn vẹo: từ vị ca ca thứ chín ở mức Luyện Hư cho đến vị đại ca dẫn đầu đã chạm ngưỡng Hợp Thể trung kỳ. Với tu vi này, họ chính là những tồn tại đứng trên đỉnh cao của Linh Giới, chỉ một cái phẩy tay cũng đủ khiến cả Thiên Huyền Giới này phải phủ phục. Mọi đệ tử và trưởng lão Trần gia lúc này chỉ biết im lặng, không ai dám thở mạnh trước sự hiện diện của những vị đại năng đến từ thượng giới.
Vị đại ca bước tới trước mặt Gia chủ Trần Thiên và mẫu thân của Nguyệt Linh, ánh mắt hắn dịu lại, lộ rõ sự biết ơn đối với những người đã chăm sóc muội muội mình. Hắn lấy ra một chiếc hộp bằng ngọc thạch vạn năm, bên trong chứa hai viên đan dược tỏa ra thứ hào quang thuần khiết, không hề có chút tạp chất nào. Đây là “Hỗn Nguyên Thăng Thần Đan”, thứ dược liệu cực phẩm ở Linh Giới mà ngay cả những đại môn phái cũng phải thèm khát. Hắn đưa hộp ngọc cho Trần Thiên bằng cả hai tay, giọng nói trầm ấm nhưng mang theo một sức nặng ngàn cân.
“Nhờ có cha mẹ chăm sóc muội muội bấy lâu nay, đây là chút lòng thành của chín anh em chúng con dành cho hai người.”
Hắn giải thích thêm rằng loại đan dược này không hề có tác dụng phụ, giúp tu sĩ đạt đến cảnh giới Hóa Thần đỉnh phong - đỉnh cao nhất của Hạ Giới - một cách vững chắc nhất. Không chỉ dừng lại ở đó, dược lực của nó còn hỗ trợ tôi luyện linh hồn, giúp hai người có thể trực tiếp đột phá lên Luyện Hư để chuẩn bị phi thăng Linh Giới. Trần Thiên và phu nhân sững sờ đón lấy hộp ngọc, cảm nhận dòng dược năng ôn hòa nhưng vô tận đang lan tỏa, hứa hẹn một cuộc hội ngộ không xa tại Linh Giới.
Những vị ca ca còn lại cũng lần lượt bước tới, mỗi người tặng cho muội muội một món bảo vật trấn phái: từ hộ tâm gương, thần kiếm cho đến những pháp bảo phòng ngự nghịch thiên. Nguyệt Linh đứng giữa vòng vây của tình thân, đôi mắt xám bạc lần đầu tiên ngấn lệ khi cảm nhận được sự bảo bọc vô điều kiện sau mười năm cô độc. Nàng hiểu rằng những món quà này không chỉ là vật chất, mà là sự kỳ vọng và tình yêu thương vô bờ bến của các ca ca dành cho mình. Ánh sáng từ những món bảo vật hòa quyện với linh lực xám bạc trong người nàng, tạo nên một cảnh tượng vô cùng huyền ảo.
“Muội muội, Vân Tiên Tông là nơi tốt nhất để muội rèn luyện thiên phú tại Hạ Giới này, hãy cố gắng, chúng ta chờ muội ở Linh Giới.”
Đại ca khẽ xoa đầu nàng, ánh mắt chứa chan niềm tự hào trước khi chín đạo hào quang rực rỡ một lần nữa bùng nổ, đưa họ trở về với Linh Giới xa xăm. Nguyệt Linh đứng lặng nhìn theo những vệt sáng biến mất sau tầng mây, tâm thế nàng lúc này đã hoàn toàn thay đổi, không còn chút vướng bận nào với quá khứ. Nàng quay sang nhìn Vân Thiên Tôn Giả, người vẫn luôn đứng đợi một cách kiên nhẫn và đầy tôn trọng từ nãy đến giờ. Nàng khẽ cúi đầu chào cha mẹ một lần cuối, rồi bước theo vị tôn giả, chính thức rời bỏ thành Huyền Dương nhỏ bé để vươn tới trời cao.
Bánh răng của định mệnh đã chính thức xoay chuyển mạnh mẽ hơn bao giờ hết, khi một truyền nhân với Thánh Cấp Đạo Cơ chính thức nhập môn Vân Tiên Tông. Sự kiện ngày hôm nay sẽ sớm truyền khắp Thiên Huyền Giới, báo hiệu một kỷ nguyên mới sắp sửa bắt đầu với những cuộc tranh hùng đẫm máu. Nguyệt Linh biết rằng, phía trước nàng là những bí mật về Tuyết Nguyệt và những thử thách khắc nghiệt nhất đang chờ đợi sự thức tỉnh của nàng. Một hành trình mới bắt đầu, nơi nàng sẽ không còn là phế vật bị bỏ rơi, mà là nữ thần thống trị cả vạn giới.