Thái Sơ Thần Minh Lục

Chương 16: Vân Tiên Tông - Khởi đầu mới



Rời khỏi thành Huyền Dương, Vân Thiên Tôn Giả phất tay triệu hồi một dải lụa tiên mang theo hơi thở của mây ngàn, đưa nàng bay vút lên chín tầng mây. Phía dưới, bóng dáng Trần phủ và người thân dần nhỏ lại rồi biến mất trong màn sương mờ ảo. Nguyệt Linh đứng ở mũi dải lụa, đôi mắt xám bạc không chút dao động nhìn về phía trước, nơi những dãy núi cao vút tận trời xanh đang hiện ra - đó chính là Vân Tiên Sơn, thánh địa của tông môn mạnh nhất Thiên Huyền Giới. Nơi đây linh khí nồng đậm đến mức hóa thành sương mù, bao phủ lấy những cung điện nguy nga lơ lửng giữa hư không.

​Vân Thiên Tôn Giả nhìn thiếu nữ bên cạnh, trong lòng không khỏi cảm thán trước sự bình tĩnh đến lạ thường của nàng. Thông thường, những đệ tử lần đầu đến tông môn đều sẽ kinh ngạc đến ngây người, nhưng Nguyệt Linh lại như một vị thần đã quen với sự cao sang này từ vạn kiếp trước. Ông khẽ lên tiếng, giọng nói ôn hòa nhưng đầy uy nghiêm.

“Vân Tiên Tông chia làm chín đỉnh, nhưng con là đệ tử thân truyền duy nhất của lão phu, con sẽ ở tại Vân Đỉnh - nơi cao nhất và cũng là nơi có linh khí tinh khiết nhất để ổn định nền tảng.”

​Khi dải lụa tiên hạ cánh xuống đỉnh núi cao nhất, hàng ngàn đệ tử Vân Tiên Tông đã tề tựu đông đủ để chiêm ngưỡng vị đệ tử thân truyền bí ẩn mà Thái thượng trưởng lão đích thân đi đón về. Những tiếng xì rào bàn tán vang lên không ngớt khi họ thấy một thiếu nữ mười ba tuổi với dung mạo khuynh thành, nhưng cảnh giới chỉ mới ở Luyện Khí tầng bảy. Tuy nhiên, khi Nguyệt Linh bước xuống, khí tức của Thánh Cấp Đạo Cơ vô tình chạm nhẹ vào không gian, khiến toàn bộ linh khí trên Vân Đỉnh bỗng nhiên cộng hưởng, tạo thành một vòng xoáy hào quang xung quanh nàng.

​Nàng bước đi giữa sự ngỡ ngàng của đám đông, mỗi bước chân đều nhẹ nhàng như lướt trên mặt nước, nhưng lại mang theo một áp lực vô hình khiến những thiên tài của tông môn phải tự giác nhường lối. Hoàng cảm nhận được sự hiếu kỳ và cả những ánh mắt ganh tị đổ dồn về phía mình, nhưng hắn chỉ thầm nhủ: “Thế giới này rộng lớn hơn Trần gia rất nhiều, và đây mới thực sự là nơi để ta tìm ra chân tướng về Tuyết Nguyệt.” Nàng không quan tâm đến những quy tắc rườm rà, mà chỉ tập trung vào việc cảm nhận sự dao động của phong ấn trong thức hải đang trở nên mãnh liệt hơn dưới tác động của linh khí thượng hạng.

​Tại cung điện chính, Vân Thiên Tôn Giả trao cho nàng chiếc nhẫn trữ vật chứa đựng những bí tịch và tài nguyên quý giá nhất của tông môn, thứ mà ngay cả các trưởng lão khác cũng phải đỏ mắt thèm muốn. Ông dặn dò nàng phải dành thời gian để dung hòa sức mạnh của nhục thân và tiên tu trước khi bắt đầu những bài tập khắc nghiệt hơn. Nàng nhận lấy chiếc nhẫn, khẽ cúi đầu chào sư phụ rồi bước về phía gian phòng dành riêng cho mình, nơi bắt đầu của một hành trình tu luyện cô độc nhưng đầy quyền năng.

​Đêm đầu tiên tại Vân Tiên Tông, Nguyệt Linh ngồi xếp bằng giữa lầu cao, nhìn ánh trăng bạc chiếu rọi xuống những đỉnh núi nhấp nhô. Nàng lấy ra một viên đan dược từ chín vị ca ca tặng, cảm nhận dòng năng lượng Linh Giới đang mời gọi sự thức tỉnh của một linh hồn cổ xưa. Nàng biết, những ngày tháng bình lặng đã thực sự kết thúc, và tại nơi đỉnh cao này, nàng sẽ phải đối mặt với những thử thách vượt xa trí tưởng tượng của một tu sĩ bình thường. Nguyệt Linh nhắm mắt, linh lực xám bạc bắt đầu vận chuyển theo một quỹ đạo hoàn toàn mới, báo hiệu một cuộc lột xác kinh thiên động địa sắp sửa diễn ra.