Thái Sơ Thần Minh Lục

Chương 18: Kẻ ngông cuồng từ thành Tuần Linh



Thiên Huyền Giới, một cõi mênh mông vạn dặm với vô số tông môn và thế gia cát cứ. Trong đó, Vân Tiên Tông sừng sững như một ngọn hải đăng của chính đạo, là nơi khởi nguồn của những huyền thoại tu chân. Nhưng trong suốt mười vạn năm qua, chưa bao giờ cái tên của một tân đệ tử lại có sức công phá mãnh liệt đến thế. Cái tên Nguyệt Linh, chỉ trong một đêm, đã trở thành nỗi ám ảnh và cũng là giấc mộng thần tiên của vạn quân.

​Tiếng vang từ trận chiến áp đảo tại Diễn Võ Trường không chỉ gói gọn sau những bức tường đá của tông môn. Nó như một làn sóng linh lực, theo chân những thương đoàn và tu sĩ du lãng, lan truyền tới khắp các ngõ ngách của Thiên Huyền Giới. Người ta kể về một thiếu nữ mười ba tuổi với đôi mắt xám bạc có thể nhìn thấu vạn cổ, một đôi tay trắng nõn nà nhưng mang sức mạnh khai sơn phá thạch. Và trên hết, người ta rỉ tai nhau về một vẻ đẹp... một vẻ đẹp mà mọi ngôn từ hoa mỹ nhất của nhân gian đều trở nên nghèo nàn khi đứng trước nó.

​Thành Tuần Linh, một nơi phồn hoa đô hội bậc nhất cách thành Huyền Dương mười ngày đường bộ, vốn là địa bàn của Tô gia - thế gia giàu có đến mức người ta bảo rằng linh thạch của họ có thể lát thành một con đường đi thẳng lên tiên giới. Tại phủ đệ tráng lệ của Tô gia, Tô Minh - vị thiếu chủ nổi danh ăn chơi trác táng, kẻ vốn coi nữ nhân như những đóa hoa sớm nở tối tàn - đang lười biếng nằm giữa dàn mỹ nữ.

​Thế nhưng, khi một gã thân tín run rẩy mang bức họa truyền thần của Nguyệt Linh vừa được mua với giá cắt cổ về dâng lên, thời gian tại Tô phủ dường như ngưng đọng. Tô Minh chỉ liếc mắt qua, rồi bỗng nhiên hắn bật dậy, đẩy văng hai vị giai nhân đang quạt cho mình sang một bên. Đôi mắt hắn dán chặt vào bức họa, hơi thở dồn dập như kẻ vừa leo qua vạn bậc thang.

​Trong tranh, Nguyệt Linh đứng đó, tà áo trắng lướt đi giữa màn sương. Đó không còn là vẻ đẹp của nhân gian nữa. Đôi mắt xám bạc ấy lạnh lùng mà sâu thẳm, như chứa đựng cả một bầu trời tinh tú đang vận hành. Sống mũi cao thanh tú, đôi môi mỏng khẽ khép lại mang theo sự kiêu ngạo tột cùng. Tô Minh cảm thấy đầu óc mình nổ tung. Hắn đã từng thấy qua công chúa của các đế quốc, từng sủng ái những hoa khôi lẫy lừng, nhưng đứng trước vẻ đẹp này, tất cả chỉ là những hạt bụi thô kệch.

​"Nữ nhân này... nàng không phải là người! Nàng là tiên, là thần!" - Tô Minh gầm lên, đôi tay run rẩy chạm vào bức họa. "Tại sao đến tận bây giờ ta mới biết đến sự tồn tại của nàng? Ngay lập tức! Chuẩn bị sính lễ lớn nhất trong lịch sử Tô gia! Ta không cần biết nàng là đệ tử của ai, ta muốn nàng phải quỳ dưới chân ta, làm thiếu chủ phu nhân của thành Tuần Linh này!"

​Ngày hôm sau, con đường dẫn đến Vân Tiên Sơn vốn thanh tịnh bỗng trở nên náo nhiệt lạ thường. Một đoàn người dài dằng dặc như con rồng vàng khổng lồ đang uốn lượn. Tô Minh cưỡi trên con Kim Giác Linh Ngựa, loài linh thú quý hiếm có dòng máu rồng, toàn thân khoác lên mình bộ đạo bào dát vàng sáng chói. Phía sau hắn là năm mươi chiếc rương lớn làm từ gỗ sưa đỏ, mỗi chiếc rương đều tỏa ra linh áp mạnh mẽ của những bảo vật bên trong.

​Hắn mang theo tất cả những gì tinh túy nhất của Tô gia: hàng triệu linh thạch thượng phẩm tỏa ra hào quang xanh biếc, những gốc Huyết Sâm ngàn năm đỏ rực như máu, những bộ bảo giáp làm từ vảy giao long có thể chống lại đòn đánh của tu sĩ Trúc Cơ đỉnh phong. Hắn muốn dùng sự giàu sang này để đè bẹp sự kiêu ngạo của một thiếu nữ mười ba tuổi. Hắn tin rằng, trên đời này không có gì mà tiền không mua được, kể cả trái tim của một tiên tử.

​Khi đoàn người dừng lại dưới cổng chính của Vân Tiên Tông, tiếng kèn trống và linh nhạc vang trời. Tô Minh đứng hiên ngang, tay cầm quạt xếp, giọng nói được khuếch đại bằng pháp bảo vang dội khắp chín đỉnh núi:

​"Tô Minh của thành Tuần Linh, mang theo sính lễ mười triệu linh thạch và vạn bảo vật, cung thỉnh Nguyệt Linh tiên tử hạ sơn! Ta muốn cưới nàng làm vợ, chia sẻ vinh hoa cùng Tô gia ta vạn kiếp!"

​Lời vừa dứt, cả Vân Tiên Tông chấn động. Các đệ tử nội môn đang luyện kiếm cũng phải dừng tay, các trưởng lão đang tĩnh tọa cũng phải mở mắt kinh ngạc. Kẻ này là ai mà dám ngang ngược đến thế?

​Tại Vân Đỉnh, nơi cao nhất của tông môn, Nguyệt Linh đang ngồi dưới gốc cổ tùng vạn năm. Gió lạnh của đỉnh núi thổi qua, làm mái tóc đen nhánh của nàng bay lượn như những dải lụa mềm mại. Nàng đang chìm sâu vào cõi tĩnh lặng của thức hải, cảm nhận những khe nứt nhỏ trên phong ấn của Tuyết Nguyệt. Linh hồn Hoàng bên trong nàng đang cố gắng điều hòa sự cộng hưởng giữa linh lực xám bạc và nhục thân Thánh Cấp.

​Bỗng nhiên, tiếng ồn ào từ dưới núi truyền lên như những tiếng ruồi nhặng vo ve bên tai, khiến Nguyệt Linh khẽ cau mày. Đôi lông mày thanh tú như lá liễu nhướn lên, đôi mắt xám bạc từ từ mở ra. Giây phút nàng mở mắt, dường như toàn bộ linh khí trên Vân Đỉnh đều bị ngưng đệ. Ánh sáng từ đôi mắt ấy chiếu rọi, làm cho những viên tinh tú trên bầu trời ban ngày dường như cũng phải lu mờ, hổ thẹn vì không đủ sáng trong bằng một góc nhãn thần của nàng.

​Vẻ đẹp của Nguyệt Linh lúc này đã đạt đến một cảnh giới không thể miêu tả bằng ngôn từ. Làn da nàng trắng mịn hơn cả bạch ngọc tinh khiết nhất, trên khuôn mặt không có một chút tỳ vết, đẹp đến mức hư ảo. Nếu nói các tinh tú là niềm tự hào của bầu trời, thì vẻ đẹp của nàng chính là báu vật của tạo hóa, là sự tinh hoa nhất của trời đất hội tụ lại. Ngay cả hoa cỏ xung quanh nàng dường như cũng đang cố gắng vươn cao hơn để được nàng liếc nhìn một cái.

​Vân Thiên Tôn Giả từ trong đại điện bước ra, nhìn đồ nhi của mình mà không khỏi thầm cảm thán trong lòng. Ông đã sống hơn ngàn năm, đi qua muôn vạn nẻo đường, nhưng chưa bao giờ ông thấy một sinh linh nào có nhan sắc thoát tục và khí chất uy nghiêm đến nhường này.

​"Đồ nhi, kẻ dưới núi kia dường như rất kiên trì. Hắn mang theo cả gia tài để đổi lấy một cái gật đầu của con." - Tôn giả khẽ cười, giọng nói mang theo sự trêu chọc.

​Nguyệt Linh đứng dậy, tà áo trắng lay động theo từng nhịp bước. Nàng không nói lời nào, nhưng khí thế lạnh lẽo tỏa ra xung quanh đã thay cho câu trả lời. Hoàng trong thâm tâm nàng đang cảm thấy cực kỳ khó chịu. Một nam tử hán đại trượng phu như hắn, giờ đây lại bị một gã thiếu gia trăng hoa coi như một món hàng để dạm hỏi? Đây không chỉ là sự xúc phạm với Nguyệt Linh, mà còn là sự chà đạp lên lòng tự tôn của hắn.

​"Mua ta bằng linh thạch? Hắn nghĩ hắn là ai?" - Nguyệt Linh nhàn nhạt thốt lên, giọng nói thanh thoát như tiếng chuông bạc nhưng lại mang theo sát ý vô hình.

​Nàng khẽ nhấc chân, dải lụa tiên từ dưới tay áo bay ra, cuốn lấy cơ thể mảnh mai của nàng rồi lao vút xuống chân núi.

​Tại cổng tông môn, Tô Minh vẫn đang đắc chí nhìn đống rương vàng rực rỡ. Hắn thấy các đệ tử xung quanh đang trầm trồ nhìn sính lễ, lòng thầm nghĩ: "Chỉ là một tiểu nha đầu mười ba tuổi, thấy cảnh tượng này chắc chắn sẽ choáng ngợp. Chỉ cần mang nàng về thành Tuần Linh, ta sẽ bắt nàng phải phục tùng mọi ý muốn của ta."

​Thế nhưng, mộng tưởng của hắn bị dập tắt ngay lập tức. Một đạo ánh sáng trắng bạc từ đỉnh núi lao xuống, mang theo một luồng áp lực nặng nề như thiên thạch giáng thế. Không gian xung quanh cổng núi bỗng chốc trở nên đặc quánh, khiến những con linh ngựa của đoàn sính lễ đồng loạt quỳ rạp xuống đất, run rẩy không thôi.

​Nguyệt Linh đáp xuống mặt đất. Khi sương khói tan đi, vẻ đẹp của nàng hiện ra trước mắt vạn người. Đám tùy tùng của Tô Minh đồng loạt hít vào một hơi khí lạnh, đứng ngây dại như bị đóng đinh tại chỗ. Đôi mắt họ dại ra, tâm trí hoàn toàn bị mê hoặc bởi dung mạo khuynh quốc khuynh thành kia. Ngay cả Tô Minh, kẻ vốn đã tự tin chuẩn bị tâm lý, cũng cảm thấy cổ họng khô khốc, chiếc quạt trên tay rơi xuống đất lúc nào không hay.

​Vẻ đẹp của nàng không phải là thứ vẻ đẹp khiến người ta muốn chiếm hữu ngay lập tức, mà là thứ vẻ đẹp khiến người ta cảm thấy mình hèn mọn, nhơ bẩn, không xứng đáng được đứng chung dưới một bầu trời. Ánh sáng tinh tú trên cao dường như mờ nhạt hẳn đi khi đặt cạnh hào quang tỏa ra từ làn da trắng sứ của nàng.

​"Ngươi... ngươi chính là Nguyệt Linh?" - Tô Minh lắp bắp, sự kiêu ngạo thường ngày đã biến mất phân nửa.

​Nguyệt Linh nhìn đống rương linh thạch trước mặt, ánh mắt không hề có một chút dao động, trái lại còn tràn đầy sự khinh bỉ. Đối với nàng, linh thạch này so với năng lượng mà nàng cần để đột phá thì chẳng khác nào rác rưởi.

​"Mang đống phế thải này biến khỏi tầm mắt của ta." - Nguyệt Linh lạnh lùng nói, giọng nói mang theo kình lực của nhục thân Thánh Cấp khiến những chiếc rương dát vàng khẽ rung lên bần bật.

​Tô Minh thấy mình bị sỉ nhục trước đám đông, cơn tự ái của một kẻ giàu sang bốc lên đầu. Hắn cố trấn tĩnh, lấy lại vẻ mặt ngông cuồng: "Tiên tử! Đừng có rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt! Tô gia ta giàu có nhất vùng, chỉ cần nàng gật đầu, nàng sẽ có tất cả! Nếu nàng từ chối, ta sẽ dùng tiền mua đứt tất cả tài nguyên tu luyện của nàng tại Vân Tiên Tông này!"

​Nguyệt Linh khẽ nhếch môi, một nụ cười lạnh lẽo xuất hiện. Nụ cười ấy đẹp đến mức khiến những kẻ xung quanh ngất ngây, nhưng với Tô Minh, nó lại là điềm báo của tử thần.

​"Mua đứt?"

​Nàng bước tới một bước. Chỉ một bước thôi, nhưng mặt đất đá xanh dưới chân nàng vỡ vụn thành cám. Luồng áp lực nhục thân tương đương Trúc Cơ sơ kỳ nhưng nồng nặc sát khí Khởi Nguyên bùng nổ. Nàng vươn đôi tay trắng nõn ra, nhanh như một tia chớp, tóm lấy cổ áo của Tô Minh rồi nhấc bổng gã đàn ông cao lớn lên không trung.

​"Á! Ngươi... ngươi làm gì? Thả ta ra!" - Tô Minh gào thét, đôi chân vùng vẫy loạn xạ. Đám tùy tùng Trúc Cơ sơ kỳ của hắn định lao tới, nhưng Nguyệt Linh chỉ khẽ liếc mắt nhìn, một luồng sóng xung kích từ nhãn thần bắn ra khiến toàn bộ đám người đó bị hất văng ra xa hàng chục trượng, máu tươi tuôn ra từ miệng.

​Nguyệt Linh nhìn thẳng vào đôi mắt đang trợn trừng vì kinh hãi của Tô Minh: "Ngươi tưởng tiền của ngươi là vạn năng? Trong mắt ta, ngươi và đống rác này chẳng khác gì nhau. Ngươi muốn mua ta? Vậy ta trả cho ngươi một cái giá này!"

​Chát!

​Một tiếng động khô khốc vang lên giữa không gian im lặng. Nguyệt Linh vung tay tát thẳng vào mặt Tô Minh. Cú tát không dùng linh lực, chỉ dùng sức mạnh nhục thân thuần túy, nhưng lực đạo mạnh đến mức khiến toàn bộ hàm răng bên trái của Tô Minh vỡ vụn, gò má hắn nát bấy, cơ thể như một con diều đứt dây bị ném thẳng vào đống rương sính lễ.

​Rầm! Rầm! Rầm!

​Thân hình Tô Minh đè nát những chiếc rương chứa đầy ngọc quý và linh thạch. Hắn nằm giữa đống đổ nát, máu nhuộm đỏ những viên linh thạch xanh biếc, trông nhếch nhác và thảm hại vô cùng.

​Nguyệt Linh bước tới, dẫm chân lên chiếc rương chứa Huyết Sâm vạn năm, biến nó thành bụi phấn trong chớp mắt. Nàng nhìn xuống kẻ đang run rẩy dưới chân mình bằng đôi mắt xám bạc lạnh lẽo hơn cả băng tuyết cực bắc:

​"Tiền bạc của ngươi không mua được sự tôn trọng, càng không mua được mạng sống. Nếu còn để ta thấy ngươi bén mảng đến đây một lần nữa, ta sẽ tới thành Tuần Linh và biến Tô gia của ngươi thành bình địa. Cút!"

​Nàng phất tay, một luồng cuồng phong mạnh mẽ cuốn phăng Tô Minh và đống sính lễ tan tành ra khỏi cổng tông môn. Đám tùy tùng hoảng sợ bò dậy, kéo lê vị thiếu chủ đang mê sảng chạy trốn thục mạng.

​Vạn đệ tử Vân Tiên Tông chứng kiến cảnh tượng đó đều đứng hình. Họ không chỉ kinh hãi trước sức mạnh nhục thân của nàng, mà còn hoàn toàn bị chinh phục bởi khí thế của một vị nữ vương. Vẻ đẹp của nàng lúc này, giữa ánh hoàng hôn đang buông xuống, lộng lẫy và uy nghiêm đến mức khiến người ta chỉ muốn quỳ xuống tôn thờ. Các tinh tú trên trời lúc này bắt đầu hiện rõ, nhưng chúng dường như cũng đang lấp lánh một cách yếu ớt, như đang cúi đầu trước nhan sắc thần thánh của Nguyệt Linh.

​Hoàng, trong thân xác thiếu nữ, hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự rung động của phong ấn vừa nứt thêm một chút. Hắn quay lưng bước lên núi, tà áo trắng vẫn tinh khiết không một hạt bụi. Trong thâm tâm hắn thầm nhủ: "Tiền bạc, danh vọng... tất cả chỉ là hư ảo. Chỉ có sức mạnh tuyệt đối mới có thể bảo vệ được bí mật về Tuyết Nguyệt."