Sự kiện thiếu chủ Tô gia bị đánh "thừa sống thiếu chết" ngay dưới chân núi Vân Tiên không những không khiến Tô Minh từ bỏ, mà ngược lại, nó đã kích phát một loại tâm lý biến thái sâu sắc trong thâm tâm hắn. Đối với một kẻ từ nhỏ đã ngậm thìa vàng, muốn gì được nấy như Tô Minh, sự lạnh lùng và sức mạnh tuyệt đối của Nguyệt Linh giống như một loại độc dược gây nghiện mạnh nhất thế gian. Hắn không còn cảm thấy nhục nhã vì cú tát nảy lửa khiến hàm răng gãy vụn kia, mà lại thấy... phấn khích đến run rẩy. Trong đầu hắn lúc này chỉ còn một suy nghĩ duy nhất: "Nữ nhân này, ta nhất định phải có được. Nếu không thể dùng tiền mua, ta sẽ dùng sự chân thành và cái mặt dày thiên hạ vô địch của mình để chinh phục nàng!"
Chỉ ba ngày sau khi bị đánh đuổi nhếch nhác, Tô Minh đã quay trở lại với một diện mạo hoàn toàn mới. Hắn không đi cùng đoàn tùy tùng rầm rộ hay những rương linh thạch dát vàng làm lóa mắt người thường. Lần này, hắn dùng đến "vũ khí" tối thượng của Tô gia: quan hệ và tiền tệ. Thông qua sự tác động của một vị trưởng lão tại Kiếm Đỉnh vốn có tư giao lâu năm với gia chủ Tô gia, cùng một lượng linh thạch "lót đường" khổng lồ, Tô Minh chính thức trở thành đệ tử ngoại môn của Vân Tiên Tông. Hắn mặc lên bộ đạo phục xám nhạt của môn hạ cấp thấp, nhưng bản tính phù hoa không đổi, hắn lén dùng kim chỉ vàng ròng thêu thêm những đường viền lấp lánh quanh cổ tay, trông chẳng khác nào một con công lòe loẹt lạc giữa bầy quạ.
Mục tiêu của hắn vô cùng rõ ràng: Tiếp cận Vân Đỉnh bằng mọi giá. Tuy nhiên, Vân Đỉnh là thánh địa, là cấm địa của Thái thượng trưởng lão, chỉ có đệ tử thân truyền mới được phép cư ngụ. Không nản lòng, Tô Minh dựng một túp lều làm bằng lụa quý Thiên tằm ngay dưới chân con đường độc đạo dẫn lên đỉnh núi. Mỗi khi bóng dáng Nguyệt Linh lướt qua, hắn lại hớn hở chạy ra, tay cầm quạt xếp đính ngọc, miệng không ngừng tuôn ra những lời sến súa: "Nguyệt Linh muội muội, trăng đêm qua không sáng bằng đôi mắt muội!", "Muội ăn cơm chưa? Ta có mang bào ngư ngàn năm từ biển sâu tới nè!" khiến các đệ tử đi ngang qua đều phải nổi da gà, thậm chí có người còn nôn mửa vì không chịu nổi sự "ngọt lịm" đầy giả tạo này.
Hoàng, linh hồn nam tử đang trú ngụ bên trong thân xác thiếu nữ Nguyệt Linh, đang trải qua những ngày tháng "tra tấn" tinh thần thực sự. Là một nam nhi đại trượng phu, giờ đây lại bị một gã đàn ông khác bám theo tán tỉnh với những mỹ từ "tiểu tâm can", "tiên tử của lòng ta", cảm giác này giống như bị hàng ngàn con kiến độc bò trên sống lưng, ngứa ngáy mà uất ức không sao tả xiết.
"Thần linh ơi, ta thà đối đầu với mười con yêu thú Cấp 3 còn hơn phải nhìn thấy cái bản mặt vàng chóe của gã này thêm một giây nào nữa!" - Hoàng thầm rủa sả trong thức hải. Đôi mắt xám bạc của Nguyệt Linh mỗi khi nhìn thấy Tô Minh đều hiện lên tia sát khí đậm đặc đến mức không gian xung quanh như bị đóng băng. Nàng đã tát hắn, đã đánh hắn, nhưng gã này dường như có một khả năng hồi phục tinh thần kỳ lạ, hễ cứ thấy nàng là lại "sống lại" đầy hăng hái như một con lật đật không biết đau.
Tuy nhiên, rắc rối thực sự không nằm ở gã thiếu gia họ Tô, mà nằm ở chính bên trong cơ thể nàng. Sau khi dùng viên đan dược Linh Giới do các ca ca tặng, sức mạnh của nhục thân và linh lực xám bạc trong người Nguyệt Linh thăng tiến quá nhanh, vượt xa cảnh giới Luyện Khí tầng mười hiện tại. Điều này vô tình tạo ra một sự mất cân bằng nghiêm trọng. Linh lực trong kinh mạch quá mức cường đại bắt đầu va đập hỗn loạn, khiến nàng thường xuyên cảm thấy lồng ngực nóng rực như bị thiêu đốt.
Nàng biết rõ, nếu không tìm được vật phẩm có tính "âm cực" để điều hòa và trấn áp luồng linh lực xám bạc đang bạo tẩu này, cơ thể thiếu nữ mười ba tuổi của nàng sẽ sớm bị xé rách từ bên trong. Qua tra cứu điển tịch bí mật của tông môn, nàng biết được tại Bí Cảnh Linh Viễn - một nơi tử khí trầm tích mười vạn năm - có sinh trưởng một loại thần thảo mang tên U Minh Linh Thảo. Đây chính là thứ duy nhất có thể giúp nàng cân bằng lại trạng thái bạo loạn của linh khí mà không làm ảnh hưởng đến căn cơ.
Sáng sớm hôm đó, Nguyệt Linh tìm đến cung điện chính để gặp Vân Thiên Tôn Giả. Nàng giữ vẻ mặt bình thản, tuyệt nhiên không hé môi về việc phong ấn hay linh hồn Tuyết Nguyệt.
"Sư phụ, con cảm nhận được linh lực xám bạc sau khi đột phá đang có dấu hiệu quá tải, kinh mạch đôi khi bị chèn ép khó chịu. Con muốn nhận nhiệm vụ tiến vào Bí Cảnh Linh Viễn để tìm U Minh Linh Thảo về điều dưỡng cơ thể." - Giọng nàng thanh lãnh, lý do đưa ra vô cùng hợp lý với một thiên tài có tốc độ tu luyện quá nhanh.
Vân Thiên Tôn Giả nhìn đồ nhi cưng, gương mặt già nua hiện lên vẻ nghiêm nghị xen lẫn tán thưởng: "Tốc độ của con quả thực là thiên cổ hiếm thấy, việc linh lực quá tải là chuyện dễ hiểu. Linh Viễn tuy là bí cảnh cấp thấp, nhưng vùng lõi của nó - U Minh Trì - là nơi âm khí cô đặc thành nước, cực kỳ nguy hiểm cho tu sĩ chưa đạt đến Trúc Cơ. Đặc biệt, nơi đó thường có yêu thú Cấp 2 đỉnh phong trấn giữ. Con đi lần này, ta sẽ ban cho con một tấm 'Vân Tiên Hộ Phù', lúc nguy cấp hãy kích hoạt nó để bảo toàn tính mạng."
"Con hiểu, cảm ơn sư phụ đã quan tâm." - Nguyệt Linh nhận lấy hộ phù, trong lòng thầm tính toán. Nàng cần hành động nhanh gọn, bí mật, tránh thu hút sự chú ý của bất kỳ ai.
Thế nhưng, nàng đã quá coi thường mạng lưới thông tin được xây dựng bằng tiền của gã thiếu chủ "tiền đè chết người" họ Tô. Ngay khi Nguyệt Linh vừa rời cổng tông môn, lướt đi như một cơn gió trắng về hướng thung lũng sương mù cách đó ba trăm dặm, Tô Minh đã lập tức nhận được tin báo từ một đệ tử ngoại môn mà hắn đã mua chuộc bằng một nắm linh thạch thượng phẩm.
"Hành động bí mật? Bí cảnh nguy hiểm? Đây chính là cơ hội nghìn năm có một để ta thể hiện bản lĩnh 'anh hùng cứu mỹ nhân'! Nguyệt Linh muội muội, ta tới đây!" - Tô Minh đắc chí cười lớn, lập tức vác theo kho pháp bảo khổng lồ của mình bám theo sau như một cái đuôi không thể cắt rời.
Bí Cảnh Linh Viễn nằm sâu trong một thung lũng sương mù xám xịt, nơi mà ánh mặt trời quanh năm không thể xuyên qua lớp mây dày đặc. Nơi đây vốn là một chiến trường từ thời thượng cổ, quanh năm gió rít gào mang theo oán niệm của những linh hồn tử trận. Càng tiến vào sâu, sương mù càng đặc lại, mang theo vị tanh nồng của mục nát và âm khí lạnh lẽo thấu xương.
Nguyệt Linh di chuyển như một tia chớp bạc giữa màn sương. Vẻ đẹp khuynh quốc khuynh thành của nàng lúc này không hề bị lu mờ bởi sự u ám xung quanh. Ngược lại, làn da trắng sứ tỏa ra một thứ ánh sáng u huyền, khiến nàng trông như một vị trăng thanh khiết lạc vào cõi u minh. Đôi mắt xám bạc không ngừng quét qua xung quanh, cảm nhận từng dao động nhỏ nhất của linh khí để tránh né những ổ yêu thú không cần thiết.
Thế nhưng, sự tĩnh lặng của nàng sớm bị phá vỡ bởi một âm thanh không thể nhầm lẫn. Một tiếng gọi quen thuộc đến mức khiến nàng muốn nổ tung đại não vang lên từ phía sau những bụi cây héo úa.
"Nguyệt Linh muội muội! Đợi ta với! Muội đi vào chỗ nguy hiểm thế này, nếu không có Tô ca ca bảo vệ thì làm sao ta yên tâm cho được? Muội đi nhanh quá, làm ta đuổi theo hụt hơi nè!"
Tô Minh xuất hiện trên lưng một con Tuyệt Địa Mã quý hiếm, trên người khoác đủ loại trang bị sáng loáng lấp lánh linh quang. Hắn nhe răng cười, vẻ mặt vô cùng đắc chí, hoàn toàn phớt lờ khuôn mặt đang dần chuyển sang màu xanh mét vì giận của Nguyệt Linh.
Nguyệt Linh đứng khựng lại, đôi vai khẽ run lên vì kìm nhịn cơn thịnh nộ. Nàng quay đầu lại, ánh mắt sắc lẹm như kiếm quang, tỏa ra uy áp khiến đám cỏ dại dưới chân héo rũ: "Tô Minh! Ngươi rốt cuộc muốn gì? Đây không phải là nơi để ngươi chơi trò thiếu gia đại công tử. Ta cảnh cáo ngươi, nếu còn bám theo, ta sẽ trực tiếp đánh gãy chân ngươi ném cho yêu thú ăn thịt!"
Tô Minh không hề sợ hãi, ngược lại còn mặt dày vô sỉ mà tiến tới: "Muội đánh ta cũng được, miễn là để ta đi cùng bảo vệ muội. Sương mù ở đây độc địa lắm, muội xem, ta có mang theo 'Bách Độc Bất Xâm Đan' mười vạn linh thạch một viên đây, muội dùng một viên đi cho an tâm?"
Nguyệt Linh hừ lạnh một tiếng, không thèm trả lời lấy một lời, nàng vận dụng sức mạnh nhục thân đạp mạnh xuống đất, lao vút đi vào sâu trong rừng rậm với tốc độ kinh hồn, hy vọng sẽ cắt đuôi được gã phiền phức này giữa địa hình hiểm trở.
Càng tiến sâu vào vùng lõi của Linh Viễn, không gian càng trở nên đáng sợ và quỷ dị. Những cây cổ thụ khô héo như những cánh tay quỷ vươn lên từ lòng đất đen kịt, cành lá khẳng khiu quấn quýt lấy nhau thành những mạng lưới u ám. Đôi mắt đỏ ngầu của các loài yêu thú cấp thấp lóe lên trong bóng tối rồi lại biến mất vì kinh sợ khí tức mạnh mẽ tỏa ra từ người thiếu nữ.
"Á! Nguyệt Linh muội muội, cứu ta! Có... có quái vật! Đừng cắn ta, ta có tiền, ta có rất nhiều tiền!"
Tiếng hét thất thanh của Tô Minh vang lên từ phía sau. Nguyệt Linh vốn định mặc kệ, nhưng nàng cảm nhận được áp lực của một đàn yêu thú số lượng lớn đang bao vây hướng đó. Thở dài một tiếng đầy chán ngán, nàng xoay người lao trở lại.
Tại một bãi đất trống, Tô Minh đang bị hàng trăm con Địa Huyết Nhện bao vây. Đây là loại yêu thú cấp 1 đỉnh phong, nọc độc của chúng có thể khiến tu sĩ tê liệt trong chớp mắt. Gã thiếu chủ họ Tô lúc này đang hoảng loạn tột độ, hắn vung vẩy thanh linh kiếm đắt tiền một cách loạn xạ, tạo ra những tia kiếm quang lòe loẹt nhưng thiếu lực. Những chiếc nhẫn bùa chú trên tay hắn liên tục phát nổ, khói lửa mịt mù nhưng không ngăn nổi bầy nhện đang bò lổm ngổm tới gần với tốc độ kinh người.
Nguyệt Linh đáp xuống giữa vòng vây như một vị thần giáng thế, tà áo trắng tung bay giữa đám nhện đen kịt hôi hám. Nàng không cần rút kiếm, chỉ đơn giản là khẽ nắm chặt nắm đấm, một luồng kình lực nhục thân thuần túy bùng nổ mạnh mẽ.
Bùm!
Nàng bước một bước, mặt đất dưới chân nứt toác. Với sức mạnh nhục thân tương đương Trúc Cơ sơ kỳ, mỗi cú đấm của nàng đều mang theo kình lực vạn cân, khiến một con Địa Huyết Nhện nát bấy ngay lập tức mỗi khi chạm phải. Đám nhện cảm nhận được khí tức của một kẻ săn mồi thượng đẳng, chúng bắt đầu run rẩy, lùi bước rồi tản ra chạy trốn vào bóng tối âm u.
Tô Minh ngồi bệt xuống đất, mặt tái mét không còn một giọt máu, nhưng khi nhìn thấy tấm lưng thanh mảnh nhưng sừng sững của Nguyệt Linh che chắn trước mặt, đôi mắt hắn lại chuyển sang sùng bái điên cuồng đến mức đáng sợ.
"Muội cứu ta? Ta biết mà, Nguyệt Linh muội muội ngoài lạnh trong nóng, muội chắc chắn đã bị sự chân thành của ta làm cảm động rồi đúng không?" - Hắn vừa thở hổn hển vừa cố ra vẻ phong độ lãng tử.
Nguyệt Linh quay lại, đôi mắt xám bạc lóe lên tia nhìn sắc lạnh khiến Tô Minh lập tức im bặt, mồ hôi hột chảy dài: "Câm miệng và đi phía sau ta. Nếu ngươi còn gây ra một tiếng động nào làm phiền ta, ta sẽ trực tiếp ném ngươi vào hang nhện cho chúng gặm nhấm."
Tô Minh vội vàng lấy tay bịt chặt miệng, gật đầu liên lịa như gà mổ thóc.
Cả hai tiếp tục hành trình tiến về phía U Minh Trì. Áp lực âm khí lúc này đã đạt đến mức kinh người, khiến hơi thở của Tô Minh trở nên khó khăn. Nguyệt Linh cảm nhận được linh lực xám bạc trong người đang phản ứng dữ dội với môi trường xung quanh. Dù nàng cố giữ bình tĩnh, nhưng những mảnh ký ức mờ ảo lại bắt đầu hiện về trong thức hải: Một nữ tử đứng giữa một biển máu màu tím vô tận, và trên tay nàng là đóa U Minh Linh Thảo vạn năm tỏa sáng lung linh.
"Cái cảm giác này... rốt cuộc là sao?" - Nguyệt Linh thầm nghĩ, lòng bàn tay nàng rịn ra một lớp mồ hôi mỏng. Nàng cảm thấy như mình đã từng đứng ở nơi này, hoặc một nơi rất giống thế này, từ mười vạn năm trước.
Cuối cùng, vượt qua một hẻm núi chật hẹp đầy rẫy chông gai, trước mắt họ hiện ra một hồ nước tĩnh lặng như gương nhưng nước trong hồ lại có màu đen sâu thẳm như mực tàu. Đó chính là U Minh Trì. Giữa mặt hồ, một đóa hoa sáu cánh màu tím sẫm đang tỏa ra luồng hào quang u huyền, lung linh và đầy ma mị - U Minh Linh Thảo!
Thế nhưng, đi kèm với sự xuất hiện của linh thảo chí bảo là một luồng uy áp đáng sợ của một bá chủ. Mặt hồ bỗng chốc sục sôi dữ dội, bọt khí nổi lên sùng sục. Từ dưới đáy hồ đen kịt, một cái đầu khổng lồ đầy vảy đen sắc lẹm và đôi mắt đỏ rực như hai hố lửa trồi lên. Một con U Minh Mãng - yêu thú cấp 2 đỉnh phong, có thực lực ngang ngửa với tu sĩ Trúc Cơ hậu kỳ, chính là kẻ trấn giữ báu vật này!
Con mãng xà khổng lồ gầm lên một tiếng kinh thiên động địa, tạo ra một làn sóng âm thanh chấn động mạnh mẽ khiến Tô Minh văng ngược ra sau, đập đầu vào vách đá rồi ngất lịm đi trong giây lát. Nguyệt Linh đứng vững giữa cơn bão linh lực âm hàn, mái tóc đen tung bay dữ dội trong gió.
Lúc này, khí tức trên người nàng bắt đầu thay đổi hoàn toàn. Linh lực xám bạc bùng cháy dữ dội như ngọn lửa thiêng. Đôi mắt xám bạc bỗng chốc chuyển hẳn sang màu bạc trắng tinh khiết, rực sáng giữa bóng tối âm u của bí cảnh. Nàng không lùi bước mà từ từ bước đi trên mặt nước đen kịt, mỗi bước chân đều tạo ra một đóa hoa sen bằng linh khí xám bạc nở rộ dưới chân.
Trận chiến sinh tử và cuộc lột xác kinh thiên động địa của Nguyệt Linh tại nơi âm giới này chính thức bắt đầu, đánh dấu một bước ngoặt lớn trong hành trình chế ngự sức mạnh và tìm lại bản ngã thực sự của mình.
...