Thái Sơ Thần Minh Lục

Chương 29: Tuyệt diệt vạn thú - một quyền chấn kinh kim đan



Màn sương xám trong Thung Lũng Sương Mù giờ đây bị nhuộm bởi một màu đỏ lòm của máu và lửa. Tiếng gầm rú của bầy thú bị kích động hòa cùng tiếng nổ của linh lực tạo nên một khung cảnh địa ngục trần gian. Khi trận pháp sụp đổ bởi sự phản bội của Hứa Lương, hàng trăm con yêu thú như lũ vỡ bờ tràn vào, nanh vuốt sắc lẹm chỉ còn cách cổ họng của những đệ tử đang bị thương vài gang tấc.

​Tô Minh nghiến răng, thanh kiếm trong tay run rẩy vì phải ngạnh kháng liên tục với những cú húc nghìn cân của Thiết Giáp Heo. "Muội muội! Trận pháp mất rồi, chúng ta không trụ được lâu nữa đâu!" Hắn gầm lên, một đường kiếm xéo qua cổ con thú, nhưng ngay lập tức hai con Hắc Ảnh Lang khác lại chực chờ vồ tới từ phía sau.

​Nguyệt Linh vẫn đứng đó, giữa tâm bão của thú triều. Tà áo trắng của nàng bay phần phật, đôi mắt bạc không hề có một chút dao động trước cái chết đang cận kề. Đối với linh hồn của một vị chúa tể vạn cổ, số lượng yêu thú cấp thấp này chẳng khác nào lũ kiến hôi đang cố gắng lay chuyển ngọn đại sơn.

​"Lùi lại tất cả!"

​Giọng nói của Nguyệt Linh không lớn, nhưng nó mang theo một loại thiên uy khiến bầy thú đang điên cuồng bỗng chốc khựng lại trong một nhịp thở. Nàng chậm rãi nâng bàn tay phải lên, đóa sen bạc nhỏ xíu trong lòng bàn tay bắt đầu xoay tròn với tốc độ kinh hồn. Linh lực xám bạc từ tầng mười hai Luyện Khí cảnh bị nén ép đến mức cực hạn, phát ra những tiếng "tí tách" xé toạc không gian xung quanh.

​"Diệt!"

​Nguyệt Linh nhẹ nhàng ép bàn tay xuống mặt đất.

​OÀNG!

​Một vòng tròn ánh sáng bạc khổng lồ bùng nổ, hóa thành sóng xung kích nghiền nát thú triều trong chớp mắt. Nhưng ngay khi bụi mù còn chưa tan, từ trên đỉnh núi, một luồng kiếm khí xanh thẳm như xé toạc bầu trời, mang theo toàn bộ sức mạnh của một tu sĩ Kim Đan sơ kỳ đang điên cuồng lao xuống.

​"Nguyệt Linh! Chết đi!" Kiếm Vô Trần gầm lên. Hắn đã chờ đợi khoảnh khắc nàng vừa tung chiêu, linh lực chưa kịp thu hồi để tung ra đòn chí mạng.

​Thanh linh kiếm của hắn rực sáng, thi triển cấm thuật "Thiên Kiếm Tuyệt Diệt". Tốc độ của Kim Đan cảnh quá nhanh, lại cộng thêm sự bất ngờ, Nguyệt Linh dù có nhục thân là trúc cơ sơ kỳ và tu vi luyện khí tầng 12 nhưng linh lực hiện tại vẫn chỉ là dạng "khí", không thể xoay chuyển kịp lúc. Nàng chỉ kịp nghiêng người tránh né tim, nhưng lưỡi kiếm mang theo kiếm ý sắc lẹm đã rạch một đường dài trên vai trái nàng.

​XOẸT!

​Máu tươi đỏ thẫm nhuốm hồng tà áo trắng tinh khôi. Nguyệt Linh lùi lại mấy bước, chân dẫm nát phiến đá phía sau. Cảm giác đau đớn kịch liệt từ vết thương do Kim Đan gây ra khiến đôi mắt bạc của nàng bỗng nhiên rực lên một ngọn lửa bạc lạnh lẽo.

​"Ngươi... đả thương được ta?" Nguyệt Linh nhàn nhạt cất lời, giọng nói không có chút sợ hãi mà chỉ tràn đầy một sự uy nghiêm đáng sợ.

​Kiếm Vô Trần thấy mình đã đả thương được đối thủ thì đắc chí cười lớn: "Luyện Khí thì vẫn là Luyện Khí! Dưới cảnh giới của Kim Đan, thì ngươi cũng chỉ là một con sâu kiến có chút sức lực mà thôi!"

​Thế nhưng, nụ cười của hắn không duy trì được lâu. Nguyệt Linh phớt lờ vết thương đang chảy máu, nàng bước tới. Mỗi bước đi, khí thế xám bạc lại tăng vọt lên một tầng cao mới. Nàng bóp chặt nắm đấm, kích hoạt toàn bộ tinh hoa của linh hồn Hoàng.

​"Vậy thì để ta cho ngươi thấy, cái giá của việc làm ta đổ máu."

​Nguyệt Linh lao đi nhanh như một tia chớp bạc. Kiếm Vô Trần hoảng hốt vung kiếm phòng thủ nhưng tốc độ của nàng lúc này đã vượt qua giới hạn nhục thân thông thường. Nàng bỏ qua mọi chiêu thức, dùng đôi tay trần đánh thẳng vào lưỡi kiếm của hắn.

​BÙM!

​Linh kiếm cấp huyền giai thượng phẩm của hắn rung lên bần bật rồi xuất hiện những vết rạn. Nguyệt Linh tiếp tục tung thêm một quyền nữa vào chính giữa ngực hắn. Kiếm Vô Trần phun ra một ngụm máu lớn, cảm giác như bị một ngọn núi khổng lồ tông thẳng vào người. Kim Đan trong đan điền hắn hơi chấn động và có dấu hiệu hơi rạn nứt, tu vi nháy mắt trở nên hỗn loạn.

​Hắn bay ngược ra sau, đâm xuyên qua vách đá. Biết rõ nếu còn ở lại sẽ mất mạng, Kiếm Vô Trần nghiến răng, gương mặt đầy vẻ uất hận và sợ hãi. Hắn lập tức bóp nát một viên Huyết Độn Đan quý giá, hóa thành một luồng huyết quang biến mất khỏi thung lũng trước khi Nguyệt Linh kịp tung ra đòn kết liễu.

​Nguyệt Linh đứng lại, hơi thở có chút dồn dập, máu từ vai vẫn thấm ra áo. Nàng liếc nhìn về phía luồng huyết quang biến mất, rồi lạnh lùng nhìn xuống đống đổ nát bên dưới. Tô Minh và các đệ tử khác vội vàng chạy tới, nhìn vết thương trên vai nàng mà không khỏi bàng hoàng. Một kẻ Kim Đan dùng hết sức bình sinh chỉ có thể gây ra một vết thương ngoài da cho nàng, còn bản thân thì phải bỏ chạy giữ mạng.

​"Sư tỷ! Tỷ không sao chứ?" Tô Minh lo lắng hỏi.

​Nguyệt Linh khẽ lắc đầu, nàng vận linh lực xám bạc bao phủ vết thương, máu lập tức ngừng chảy và miệng vết thương bắt đầu khép lại với tốc độ thần kỳ. Nàng nhặt lấy chiếc lệnh bài mà Kiếm Vô Trần đánh rơi lúc hoảng loạn, nhàn nhạt nói:

​"Đi thôi. Hắn chạy thoát rồi, nhưng danh tiếng của Thiên Kiếm Môn ở đây đã hết."

​Nàng đứng giữa thung lũng đầy xác thú và máu, bóng lưng nhỏ nhắn nhưng mang theo một sự cô độc và cường đại đến cực điểm, khiến cả Huyết Đảo dường như cũng phải run rẩy theo từng nhịp thở của nàng.