OÀNG!
Đạo lôi thứ chín - Thánh Đạo Thiên Phạt - mang theo sắc tím sậm đặc quánh như mực, từ trên chín tầng mây giáng xuống với uy lực diệt thế. Luồng lôi điện này không còn là những tia sét thông thường, mà nó cô đặc thành một cột sáng khổng lồ, trực tiếp xuyên thủng vòm đá của di tích Mỹ Sơn, nện thẳng vào đỉnh đầu Nguyệt Linh.
Toàn bộ Huyết Đảo rung chuyển dữ dội, nước biển xung quanh bị chấn động hất tung cao hàng chục trượng. Đám đệ tử Vân Tiên Tông bên trong Linh Đài chỉ kịp thấy một màu tím chói lòa chiếm trọn tầm mắt, sau đó là một áp lực kinh hoàng khiến tất cả ngất lịm đi ngay lập tức. Chỉ có Tô Minh, với ý chí kiên định, vẫn cố gắng bám chặt vào một cột đá, đôi mắt đỏ ngầu nhìn về phía trung tâm lôi quang.
Ở đó, Nguyệt Linh không hề gục ngã. Ngược lại, nàng đứng thẳng như một thanh kiếm cổ vắt ngang trời đất. Thái Sơ U Hỏa rực cháy quanh thân, phối hợp cùng linh lực vạn cổ điên cuồng nuốt chửng lấy thiên lôi để hoàn tất bước nhảy vọt cuối cùng.
Rắc... Rắc...
Bên trong đan điền nàng, viên linh châu hoàn toàn tan vỡ, hóa thành một tòa Thánh Đạo Cơ mang hình dáng một đóa sen chín cánh tỏa ra ánh sáng vạn cổ rực rỡ. Tại khoảnh khắc này, Nguyệt Linh chính thức phá vỡ xiềng xích phàm trần, đột phá lên Trúc Cơ sơ kỳ. Linh lực trong người nàng bùng nổ, chảy xiết qua các kinh mạch đã được tôi luyện lên mức Trúc Cơ trung kỳ tiệm cận hậu kỳ, mang theo sức mạnh có thể dời non lấp bể.
Bên ngoài cửa hang, Kiếm Vô Trần và Huyết Lệ đang quỳ rạp dưới đất, máu tươi không ngừng tuôn ra từ thất khiếu. Uy áp từ lôi kiếp khiến chúng ngay cả việc nhấc tay lên cũng khó khăn. Thế nhưng, khi đạo lôi cuối cùng vừa dứt, một luồng khí tức còn đáng sợ hơn cả thiên lôi từ trong hang sụt tỏa ra, bao trùm lên toàn bộ thung lũng.
"Xong... xong rồi sao?" Kiếm Vô Trần run rẩy nhìn về phía làn khói bụi mịt mù.
Từ trong đống đổ nát, một bóng người áo trắng chậm rãi bước ra. Mỗi bước chân của nàng chạm xuống đất, mặt đất lại hiện lên những vết nứt hình mạng nhện, linh khí xung quanh bị ép đến mức phát ra những tiếng nổ "lách tách". Nguyệt Linh lúc này, tà áo trắng không một vết bụi, mái tóc bay phất phơ, đôi đồng tử tím đen sâu thẳm nhìn thẳng vào hai kẻ đang cầm bảo khí Địa giai.
"Dùng vật ngoại thân để mưu hại ta?" Giọng nàng thanh lãnh, nhưng mang theo một sức nặng ngàn cân khiến không gian xung quanh vặn vẹo.
Huyết Lệ gầm lên một tiếng đầy sợ hãi, hắn đốt cháy toàn bộ tinh huyết, thúc giục Huyết Sát Chủy phóng ra một luồng huyết quang dài hàng trượng: "Chết đi! Yêu nghiệt!"
Nguyệt Linh không né tránh, nàng chỉ đơn giản là đưa tay phải lên, năm ngón tay mảnh khảnh phủ một lớp hỏa diễm tím đen nhàn nhạt, trực tiếp bắt lấy lưỡi đao Địa giai đang lao tới.
XOẢNG!
Một tiếng động chói tai vang lên. Chiếc Huyết Sát Chủy - món bảo vật Địa giai cực phẩm - lại bị đôi bàn tay trần của một người mới đột phá Trúc Cơ bóp nát vụn như một miếng sành rẻ tiền. Mảnh vỡ bảo khí bắn ngược trở lại, xuyên thủng đan điền của Huyết Lệ khiến hắn chết không nhắm mắt. Với Thánh Đạo Cơ, lực tay của nàng lúc này đã vượt xa mọi quy luật vật lý thông thường.
Kiếm Vô Trần chứng kiến cảnh đó thì hồn siêu phách lạc. Hắn điên cuồng vung Thiên Huyền Kiếm, tạo ra hàng vạn kiếm khí xanh biếc bao phủ lấy Nguyệt Linh.
"Vô dụng thôi."
Nguyệt Linh tiến tới một bước, nắm đấm của nàng trực tiếp xuyên qua rừng kiếm khí, nện thẳng vào thân kiếm Thiên Huyền Kiếm. Một quyền này mang theo sức mạnh của Thánh Đạo Cơ và nhục thân Trúc Cơ trung kỳ, trực tiếp đánh gãy thanh kiếm Địa giai làm đôi, đồng thời lực phản chấn khiến toàn bộ xương cốt của Kiếm Vô Trần vỡ vụn ngay tại chỗ.
Tại Quảng trường Thiên Đài, toàn bộ đại năng và tu sĩ đều đứng hình. Sự im lặng kéo dài đến đáng sợ. Một tu sĩ vừa mới bước vào Trúc Cơ sơ kỳ, nhục thân mạnh mẽ ngang ngửa hậu kỳ, tay không bóp nát hai món bảo khí Địa giai? Đây không còn là thiên tài nữa, đây là một thực thể cấm kỵ vừa giáng lâm nhân gian.
Vân Thiên Tôn Giả cười lớn, tiếng cười vang vọng khắp tầng mây, đầy kiêu hãnh và ngạo nghễ. Lão liếc nhìn hai vị trưởng lão của Thiên Kiếm Môn và Huyết Sát Điện lúc này đang run rẩy như cầy sấy, gương mặt già nua tràn đầy sự khinh bỉ.
"Bảo vật Địa giai của các ngươi... cũng chỉ đến thế mà thôi! Ở trước mặt đồ nhi của ta, tất cả đều là phế phẩm!"
Phía dưới Huyết Đảo, Nguyệt Linh đứng giữa xác chết của những kẻ thiên tài, ánh mắt nàng hướng về phía bầu trời xanh thẳm vừa hé lộ sau làn mây đen.
...