Bên trong lòng di tích Mỹ Sơn, không gian dường như bị bóp nghẹt bởi một áp lực vô hình. Nguyệt Linh ngồi xếp bằng, toàn thân bao phủ trong một kén ánh sáng màu tím bạc kỳ ảo. Thái Sơ U Hỏa cùng luồng truyền thừa trăm vạn năm đang điên cuồng oanh kích vào rào cản cuối cùng của Luyện Khí kỳ.
Trong đan điền của nàng, viên linh châu không ngừng cô đặc, nén chặt đến mức dường như muốn sụp đổ thành một hố đen. Đột ngột, một tiếng nổ trầm đục vang vọng từ sâu trong linh hồn. Xiềng xích của tầng thứ mười hai vỡ vụn, linh lực bùng nổ, đưa nàng bước vào Luyện Khí tầng 13 - một cảnh giới huyền thoại bị lãng quên, nằm ngoài mọi ghi chép của tu tiên giới hiện tại.
Cùng lúc đó, nhục thân nàng trải qua một cuộc lột xác kinh hoàng. Từng thớ cơ, đại mạch đều được rèn giũa dưới ngọn lửa tím đen, trực tiếp nhảy vọt qua ngưỡng cửa Trúc Cơ sơ kỳ, đạt tới Trúc Cơ trung kỳ tiệm cận hậu kỳ. Linh lực xung quanh nàng lúc này cô đặc đến mức hóa thành chất lỏng, mỗi nhịp thở của nàng đều khiến không khí run rẩy, áp lực nặng nề tỏa ra đủ sức đè chết bất kỳ kẻ nào vô ý bước vào phạm vi mười trượng.
Trong khi Nguyệt Linh đang ở bước cuối cùng của sự lột xác, thì bầu trời phía trên Huyết Đảo đột ngột biến sắc. Đám mây đen kịt từ vạn dặm kéo đến, che lấp toàn bộ ánh mặt trời, khiến mặt biển trở nên đen ngòm.
"Cái gì thế kia? Trúc Cơ mà lại có lôi kiếp?" Một tu sĩ trên quảng trường kinh hãi hét lên.
Thông thường, Trúc Cơ chỉ là bước khởi đầu, vốn không có lôi kiếp. Chỉ những kẻ nghịch thiên, tu đến tầng thứ 13 của Luyện Khí như Nguyệt Linh mới kích hoạt được Đạo Cơ Thiên Kiếp. Nhưng đây không phải là Nhất Trọng Thanh Lôi của Phàm Đạo Cơ, cũng không phải Lục Trọng của Thiên Đạo Cơ.
Trên không trung, một vùng Lôi Hải rộng lớn hiện ra, những đạo văn cổ xưa bắt đầu đan xen giữa các tầng mây. Linh khí vạn dặm điên cuồng hội tụ về phía di tích Mỹ Sơn. Đây chính là điềm báo của CỬU TRỌNG THÁNH KIẾP - thứ chỉ xuất hiện khi một vị Thánh Nhân tương lai đang hình thành Thánh Đạo Cơ.
"Đây... đây là cái gì? Tại sao lại có lôi kiếp vào lúc này?" Kiếm Vô Trần run rẩy nhìn lên trời. Hắn là thiên tài Thiên Kiếm Môn, nhưng kiến thức của hắn chỉ dừng lại ở việc tu sĩ đột phá Kim Đan mới dẫn động thiên tượng. Còn cảnh tượng trước mắt - mây đen vạn dặm, lôi điện tím ngắt cuồn cuộn như muốn diệt thế - hoàn toàn nằm ngoài sự hiểu biết của hắn.
Hắn không biết đó là Thánh Đạo Cơ, hắn lại càng không biết Nguyệt Linh đang đạt tới tầng 13 Luyện Khí. Hắn chỉ cảm thấy một nỗi sợ hãi nguyên thủy, một loại uy áp thiên địch khiến linh hồn hắn muốn quỳ xuống phủ phục.
ĐOÀNG!
Đạo lôi thứ nhất - Thanh Thiên Lôi - giáng xuống, trực tiếp đánh tan lớp phòng ngự của hang động. Dư chấn của nó khiến hai thanh bảo khí Địa giai trong tay chúng phát ra tiếng kêu u u đầy sợ hãi. Kiếm Vô Trần và Huyết Lệ bị hất văng ra xa, máu mồm máu mũi tuôn ra vì không chịu nổi thiên uy.
Chúng nhìn vào trong hang, chỉ thấy một bóng dáng mờ ảo đang đứng giữa lôi quang rực trời. Chúng không hiểu chuyện gì đang xảy ra, chỉ biết rằng thứ đang sinh ra bên trong cái hang kia là một sự tồn tại cấm kỵ, một thực thể mà lẽ ra không nên xuất hiện ở hạ giới này.
Trên cao đài, Vân Thiên Tôn Giả đứng bật dậy, đồng tử co rút lại. Với tư cách là một vị Hóa Thần viên mãn, kiến thức của ông sâu rộng hơn đám đệ tử vạn lần, nhưng ngay cả ông cũng chỉ thấy thấp thoáng trong một vài mảnh cổ thư rách nát về hiện tượng "Thiên địa xuất đạo văn" khi có một nghịch thiên chi tài xuất thế.
"Cửu trọng lôi kiếp khi Trúc Cơ... Đồ nhi, con rốt cuộc là ai?" Vân Thiên lẩm bẩm, bàn tay lão run lên vì xúc động. Lão không gọi tên được cảnh giới này, lão chỉ biết mình đang được chứng kiến một huyền thoại sống.
Bên cạnh lão, trưởng lão của Thiên Kiếm Môn và Huyết Sát Điện lúc này mặt cắt không còn giọt máu. Họ không biết "Thánh Đạo Cơ" là gì, nhưng họ cảm nhận được thanh Địa giai bảo kiếm mà họ vừa truyền vào đang run rẩy, dường như muốn thần phục trước luồng linh khí đang phát ra từ trong di tích.
Bên trong Linh Đài, đạo lôi cuối cùng - Thánh Đạo Thiên Phạt - màu tím sậm tích tụ toàn bộ linh khí vạn dặm, mang theo sức mạnh đủ để xóa sổ một tông môn hạng trung, bắt đầu giáng xuống. Nguyệt Linh đứng thẳng người, tà áo trắng phất phơ giữa lôi hải, ánh mắt rực cháy dị hỏa tím đen. Nàng không trốn tránh, mà trực tiếp giơ nắm đấm lên, nghênh đón đạo thiên lôi mạnh nhất để hoàn tất quá trình đúc thành Đạo Cơ hoàn mỹ nhất vạn cổ.