Màn đêm của ngày thứ ba buông xuống Huyết Đảo mang theo cái lạnh thấu xương và mùi máu tanh nồng nặc chưa kịp tan. Ánh trăng đỏ quạch như bị nhúng vào máu, soi rọi bóng hình áo trắng của Nguyệt Linh đang lướt đi giữa rừng già. Theo sau nàng là Tô Minh và đoàn đệ tử Vân Tiên Tông, khí thế lúc này đã hoàn toàn khác hẳn - không còn sự lo âu, chỉ còn lại sự hưng phấn và sùng bái tột độ.
Lúc này, tại một thung lũng khuất gió phía Đông Bắc hòn đảo, Lâm Thanh Tuyền của Thủy Nguyệt Cung và Lôi Chấn của Lôi Đình Điện - hai vị thiên tài cuối cùng trong Ngũ Đại Thiên Tài - đang đứng đối diện nhau. Sắc mặt cả hai vẫn còn tái nhợt, đôi bàn tay nắm chặt linh khí vẫn chưa thôi run rẩy sau khi chứng kiến Thiên Lôi Kiếp kinh hoàng vừa rồi.
"Lôi huynh, huynh cũng thấy rồi đó. Kiếm Vô Trần và Huyết Lệ bị loại một cách tức tưởi, cái tên Nguyệt Linh kia... nàng ta rốt cuộc là yêu nghiệt phương nào?" Lâm Thanh Tuyền cắn môi, giọng nói mang theo sự bất an không thể che giấu.
Lôi Chấn hít một hơi thật sâu, luồng lôi điện tím nhạt lập lòe quanh người hắn cũng trở nên hỗn loạn: "Ta không biết nàng ta mạnh đến mức nào, nhưng Thiên Lôi Kiếp vừa rồi đủ sức xóa sổ một tông môn hạng trung. Nếu chúng ta không liên thủ, e rằng ngày thứ năm sẽ không có cơ hội bước chân vào Vòng Xoáy Truyền Tống để rời khỏi khu vực quỷ quái này."
Cả hai chưa trực tiếp giao thủ với Nguyệt Linh, nhưng bảng xếp hạng trên lệnh bài với con số điểm của nàng đang nhảy vọt từng giây như một lời nhắc nhở tử thần. Họ quyết định phát ra tín hiệu triệu tập, kêu gọi toàn bộ đệ tử các tông môn còn lại trên đảo tập hợp để thực hiện một cuộc phục kích quy mô lớn nhất từ đầu đại hội đến nay.
Bên phía Nguyệt Linh, nàng đột ngột dừng bước, đôi đồng tử bạc rực cháy Thái Sơ U Hỏa nhìn thẳng vào bóng tối phía trước. Thần thức của một tu sĩ Trúc Cơ trung kỳ kết hợp với Thánh Đạo Cơ cho phép nàng bao quát vạn vật trong phạm vi mười dặm.
"Nguyệt Linh muội muội, có chuyện gì sao?" Tô Minh tiến lên phía trước, tay đặt lên chuôi kiếm, cảnh giác nhìn muội muội mình. Hắn cảm nhận được sát khí từ phía trước đang bốc lên ngùn ngụt.
Nguyệt Linh nhếch môi, một nụ cười lạnh lùng và tuyệt mỹ hiện lên: "Họ rốt cuộc cũng không chịu nổi áp lực nữa. Hai vị thiên tài kia đang tập hợp người của họ tại Thung lũng Tử Vong phía trước. Xem ra, họ muốn dùng số lượng để đè bẹp chúng ta."
Tô Minh cau mày: "Thung lũng đó địa hình hiểm trở, dễ vào khó ra. Họ định chơi trò 'vây điểm diệt viện' sao?"
"Vây?" Nguyệt Linh khẽ lắc đầu, mái tóc bạc phất phơ trong gió đêm. "Chỉ là một đám kiến hôi đang co cụm lại chờ bị giẫm bẹp mà thôi. Huynh và các đệ tử hãy ở ngoài vòng chiến, ta muốn đích thân thử xem sức mạnh của Trúc Cơ trung kỳ phối hợp với Tử Diễm sẽ đạt đến mức độ nào."
Tại Quảng trường Thiên Đài bên ngoài, Lưu Ảnh Thạch đang truyền về hình ảnh Nguyệt Linh một mình tiến vào Thung lũng Tử Vong. Toàn bộ tu sĩ Đông Vực nín thở. Thậm chí các thám tử từ Bắc Vực cũng đang âm thầm ghi chép lại từng chi tiết nhỏ nhất về "Tử Diễm Tiên Tử" ở khoảng cách đủ xa để không bị Tôn Giả phát hiện. Họ thấy Nguyệt Linh mỗi bước đi, dưới chân lại nở ra một đóa sen lửa tím đen, thiêu cháy mọi chướng ngại trên đường.
Vân Thiên Tôn Giả ngồi trên cao, đôi mắt Hóa Thần viên mãn nhìn thấu qua lớp sương mù của di tích qua gương lưu ảnh. Lão vuốt râu, khóe môi khẽ cong lên tự hào về đồ nhi của mình.
Trong thung lũng, Lâm Thanh Tuyền và Lôi Chấn đã dàn trận sẵn sàng. Hàng trăm đệ tử tinh nhuệ của bốn tông môn còn lại (trừ Vân Tiên Tông) đều đã vào vị trí, linh khí rực trời, trận pháp phục kích đã khởi động hoàn toàn.
"Đến rồi!" Lôi Chấn gầm lên.
Từ trong sương mù đêm, bóng dáng áo trắng của Nguyệt Linh chậm rãi hiện ra. Nàng đứng đó, một mình đối diện với cả một quân đoàn liên minh. Ánh trăng máu rọi xuống, khiến ngọn lửa tím đen quanh người nàng càng thêm phần quỷ dị và cao quý.
"Trần Nguyệt Linh?" Lâm Thanh Tuyền lớn tiếng hỏi, ánh mắt tràn đầy sự kiêng dè. "Nguyệt Linh, nếu ngươi giao ra lệnh bài và truyền thừa Mỹ Sơn, chúng ta có thể để ngươi rời đi an toàn."
Nguyệt Linh không đáp, nàng chỉ nhẹ nhàng đưa tay lên. Một ngọn lửa tím đen nhỏ bé xuất hiện trên đầu ngón tay, nhưng ngay khi nó xuất hiện, linh khí trong toàn bộ thung lũng dường như bị hút cạn vào tâm điểm ngọn lửa ấy.
"Nói nhảm đủ chưa?"
Nàng khẽ búng tay, ngọn lửa tím đen vọt ra, hóa thành một cơn bão hỏa diễm khổng lồ bao trùm lấy cả thung lũng. Cuộc càn quét của ngày thứ tư chính thức bắt đầu bằng một màn "hỏa thiêu liên quân" chấn động tâm hồn ngay trong đêm tối.