Thái Sơ Thần Minh Lục

Chương 39: Thiên Đan Tạo Hóa - nhất chưởng trấn quân





Cơn bão hỏa diễm màu tím đen vừa bùng phát đã lập tức biến Thung lũng Tử Vong thành một lò bát quái khổng lồ. Sức nóng từ Thái Sơ U Hỏa không thiêu đốt lớp da thịt bên ngoài theo cách thông thường, mà nó trực tiếp thẩm thấu, đốt cháy linh lực nội tại của bất kỳ kẻ nào chạm phải.

​"Trận pháp! Khởi động Tuyệt Linh Trận ngay lập tức!" Lôi Chấn gầm lên, gương mặt vặn vẹo dưới ánh lửa tím.

​Hàng trăm đệ tử liên minh cuống cuồng kết ấn, một màn chắn linh lực khổng lồ bao phủ lấy thung lũng, mưu đồ dùng áp lực của trận pháp để dập tắt ngọn lửa quỷ dị của Nguyệt Linh. Thế nhưng, họ đã quá coi thường sức mạnh của Thành Đạo Cơ.

​Nguyệt Linh đứng giữa biển lửa, tà áo trắng vẫn tinh khôi không vướng một hạt bụi. Nàng không hề có ý định rút vũ khí, đối với nàng, đám người này chưa đủ tư cách để nàng phải dùng đến binh khí. Nàng khẽ nhấc chân, mỗi bước đi như giẫm lên trái tim của đối phương. Tu vi Trúc Cơ trung kỳ bộc phát toàn diện, tạo thành một vòng xoáy linh lực cô đặc đến mức làm không gian xung quanh nàng xuất hiện những vết nứt đen ngòm.

​"Phá."

​Nguyệt Linh khẽ đưa tay phải lên, lòng bàn tay hướng về phía màn chắn trận pháp. Một bàn tay khổng lồ cấu thành từ Tử Diễm, mang theo hơi thở cổ xưa của truyền thừa Mỹ Sơn, từ trên trời giáng xuống.

​RĂNG RẮC!

​Tuyệt Linh Trận - thứ vốn được coi là có thể giam cầm cả Kim Đan cao giai - lại vỡ vụn như một tấm gương mỏng trước uy lực của dị hỏa. Hàng chục đệ tử đang duy trì trận pháp đồng loạt phun máu, bị lực phản chấn hất tung ra xa, ngất lịm ngay tại chỗ.

​"Không thể nào! Nàng ta chỉ dùng tay không?" Lâm Thanh Tuyền kinh hãi lùi lại. Nàng ta vội vàng lấy ra từ trong tay áo một đóa Băng Liên xanh biếc - linh bảo trấn giữ nguyên thần của Thủy Nguyệt Cung, tỏa ra hàn khí vạn năm cố gắng chống chọi lại cái nóng chết người.

​Lôi Chấn cũng không dám giữ sức, hắn gầm lên, toàn thân bao phủ trong những đạo lôi điện màu vàng kim rực rỡ từ thanh Lôi Đình Chùy.

​Nguyệt Linh nhìn hai kẻ đang dốc toàn lực chống cự, ánh mắt nàng vẫn bình thản đến lạnh lùng. Nàng bắt đầu vận hành công pháp Mỹ Sơn, linh lực xám bạc trong người nàng cuộn trào, phối hợp với Tử Diễm tạo thành một áp lực tuyệt đối.

​"Muội muội cẩn thận!" Tô Minh đứng từ xa quan sát, dù biết muội muội mình đang chiếm thế thượng phong nhưng vẫn không khỏi lo lắng trước đòn liều mạng của hai thiên tài kia.

​Nguyệt Linh khẽ gật đầu với Tô Minh, rồi xoay người, một chỉ vung ra.

​Ngón tay nàng vừa cử động, không gian xung quanh dường như đông cứng lại. Thiên Đan Tạo Hóa Quyết vận hành đến cực hạn, Thiên Đan linh lực trong đan điền bùng nổ, rót thẳng vào ngón tay đang tỏa ra hỏa quang tím sẫm.

​"Đan Hỏa Chưởng!"

​Nàng không dùng chiêu thức cầu kỳ, chỉ đơn giản biến chỉ thành chưởng, vỗ mạnh vào hư không. Một luồng đan hỏa mang theo sức nổ kinh thiên bộc phát. Luồng hỏa năng này không lan tỏa mà tập trung thành một điểm, trực tiếp oanh kích lên đòn tấn công của Lâm Thanh Tuyền và Lôi Chấn.

​OÀNG!

​Hàn khí từ Băng Liên và lôi điện từ Lôi Đình Chùy bị hỏa lực bóp nghẹt, rồi nổ tung thành hàng vạn mảnh nhỏ. Chưa dừng lại ở đó, Nguyệt Linh khẽ lật tay, hàng ngàn đạo kiếm khí rực lửa tím đen đột ngột ngưng tụ từ hư không bao vây lấy thung lũng.

​"Tạo Hóa Đan Kiếm!"

​Những đạo kiếm khí đan đạo sắc lẹm lao đi như mưa rào, xuyên thủng mọi lớp hộ thân linh lực của liên quân. Lâm Thanh Tuyền và Lôi Chấn dù đã dùng hết vốn liếng nhưng trước sức mạnh của Trúc Cơ trung kỳ cùng công pháp trấn tông, họ cảm thấy mình bé nhỏ như kiến hôi trước đại dương.

​Chứng kiến cảnh hàng trăm đồng môn ngã xuống, vài tên đệ tử định liều mạng đánh lén từ phía sau. Nguyệt Linh chỉ khẽ hừ lạnh một tiếng, luồng hỏa diễm quanh thân bỗng nhiên bùng phát mạnh mẽ, hóa thành một đóa sen tím khổng lồ bao bọc lấy nàng.

​"Đan Hỏa Hộ Thể!"

​Mọi công kích chạm vào đóa sen đều bị nung chảy thành hư vô. Cùng lúc đó, khí tức của nàng đột nhiên tăng vọt, đan điền rúng động dữ dội giải phóng nguồn năng lượng khổng lồ.

​"Thiên Đan Bạo Khí!"

​Áp lực tăng mạnh khiến mặt đất thung lũng sụp đổ xuống nửa mét. Lâm Thanh Tuyền và Lôi Chấn bị hất văng vào vách đá, toàn bộ xương cốt vỡ vụn, máu tươi nhuộm đỏ cả nền đá lạnh lẽo. Trận pháp bảo hộ của 5 vị Hóa Thần lập tức kích hoạt, bao phủ lấy thân thể tàn phế của họ và cuốn đi trong chớp mắt.

​Bên ngoài Quảng trường Thiên Đài, tất cả đại năng đều chết lặng trước màn trình diễn của "Tử Diễm Tiên Tử". Một mình nàng, dùng tay không và công pháp Mỹ Sơn, đã xóa sổ toàn bộ hy vọng của 4 đại tông môn chỉ trong một nốt nhạc.

​Trong thung lũng, Nguyệt Linh nhẹ nhàng thu hồi hỏa diễm vào cơ thể. Ánh trăng máu rọi xuống tà áo trắng vẫn chưa vương một vết máu, tạo nên một khung cảnh vừa diễm lệ vừa đáng sợ. Nàng đứng đó, lặng lẽ chờ đợi vòng xoáy truyền tống cuối cùng mở ra.

​"Muội muội, muội có sao không?" Tô Minh vội vàng chạy tới, ánh mắt đầy lo lắng.

​Nguyệt Linh quay đầu lại, đôi đồng tử tím đen dần trở lại màu bạc tĩnh lặng, nàng khẽ lắc đầu: "Muội không sao. Ngày mai là ngày cuối cùng rồi, chúng ta chuẩn bị rời đi thôi."

​Vòng xoáy không gian của ngày thứ tư bắt đầu rung động rực sáng, báo hiệu màn đêm dài nhất của Huyết Đảo sắp kết thúc.