Thái Sơ Thần Minh Lục

Chương 4: Thập Niên Tàng Phong



Mười năm trôi qua kể từ ngày cái tên Trần Nguyệt Linh bị đóng dấu “không linh căn”, thành Huyền Dương đã gần như quên mất nàng. Thời gian mài mòn vinh quang và chôn vùi những điều tiếng vào quá khứ. Nhưng bên trong tiểu viện phía tây hẻo lánh của Trần phủ, Hoàng chưa từng lãng phí bất kỳ một ngày nào.

​Kẻ đang tồn tại bên trong hình hài thiếu nữ mảnh mai kia không phải là Nguyệt Linh thực sự, mà là linh hồn của một người đàn ông đến từ thế giới của sắt thép và công nghiệp. Từ năm ba tuổi, nàng đã hoàn toàn chiếm quyền chủ đạo thân thể.

​Ý thức của vị đại năng Tuyết Nguyệt bị phong ấn sâu vào tầng linh hồn tối tăm, như một khối băng vĩnh cửu. Nàng không có ký ức của Tuyết Nguyệt, không biết Thái Sơ, không biết Hư Vô Nguyên Tổ. Hoàng chỉ biết bên trong linh hồn mình có một tầng phong ấn nặng nề.

​Nàng thường ngồi lặng lẽ trong đêm tối, nhìn vào lòng bàn tay nhỏ nhắn của mình mà tự nhủ:

“Vậy tức là ta phải tự mình leo lên thôi.”

​Mười năm qua, nàng không thể tu luyện theo bất kỳ bộ công pháp chính thống nào. Linh khí khi bị hấp thu không tụ lại ở đan điền để tạo thành Khí Hải, mà chúng lại phân tán khắp cơ thể, thấm sâu vào từng thớ thịt.

​Năm tám tuổi, bước ngoặt lớn xảy ra. Trong một lần đọc dược thư tại đan phòng, nàng vô thức chỉ ra sai sót trong một công thức luyện đan cổ mà vị trưởng lão đang lúng túng thực hiện. Lão trưởng lão kinh ngạc trợn trừng nhìn nàng:

“Ngươi… làm sao biết chỗ này phải giảm ba phần hỏa lực?”

​Nàng ngẩn người. Thực sự Hoàng không biết tại sao mình lại nói ra như vậy, chỉ là cảm nhận được cấu trúc linh khí trong lò đang quá tải. Từ hôm đó, nàng bắt đầu lén lút học tập Đan đạo.

​Mười ba tuổi, giữa đêm tĩnh lặng, nàng ngồi bất động trước một lò đan nhỏ. Nàng nhìn chằm chằm vào ngọn lửa đang nhảy múa phản chiếu trong đôi mắt và khẽ lẩm bẩm:

“Thân thể nữ này… độ tinh tế cao hơn mình tưởng thật.”

​Tuy nhiên, linh lực của nàng quá yếu ớt. Lần thứ ba trong đêm lò đan phát ra tiếng nổ nhẹ, khói đen bốc lên nghi ngút khiến nàng phải ho sặc sụa:

“Khó thật đấy…”

​Trong khoảnh khắc bực bội ấy, một cảm giác mơ hồ chợt thoáng qua, giống như nàng đã từng đứng ở một đỉnh cao nào đó nhìn xuống vạn loài. Nhưng ký ức đó lập tức chìm xuống vực sâu.

​“Không cần ký ức của ai cả. Ta tự đi bằng đôi chân này.”

​Nàng hạ hỏa lực xuống mức thấp nhất, điều chỉnh nhịp thở theo một tiết tấu lạ lùng tự chiêm nghiệm. Lần này nàng để linh khí lưu chuyển tự do toàn thân theo từng nhịp đập của trái tim.

​Sau ba canh giờ, lò đan cuối cùng cũng không nổ. Ba viên Tụ Linh Đan xuất hiện. Nàng cầm lên một viên, trên môi nở một nụ cười nhạt:

“Ta có thể làm được.”

​Nàng nuốt viên đan vào bụng. Luyện Khí tầng một thành công một cách thầm lặng. Không ai hay biết sự thay đổi của một phế nhân trong tiểu viện hẻo lánh.