Thái Sơ Thần Minh Lục

Chương 5: Đan Tâm Sơ Thành



Ba tháng sau, nàng đã âm thầm đạt đến cảnh giới Luyện Khí tầng ba vững chãi. Linh lực của nàng vô cùng đặc quánh, mang sức nặng vượt xa cảnh giới thực tế, giống như thép đã được tôi luyện qua hàng nghìn lần áp lực.

​Đêm đó, thành Huyền Dương chìm trong sương mù. Tiểu viện phía tây bỗng xuất hiện một luồng sát khí lạnh lẽo. Đó là một tu sĩ Trúc Cơ sơ kỳ. Nàng lập tức mở mắt, nhịp tim lại bình tĩnh một cách lạ lùng.

​Nàng siết chặt nắm tay mình, những khớp xương kêu răng rắc:

“Vậy thì mình sẽ dùng đầu óc để chơi với ngươi.”

​Nàng lặng lẽ cầm lấy một viên Nghịch Khí Tán - loại dược vật dùng sai cách sẽ trở thành độc dược kìm hãm linh lực. Khi tên sát thủ lướt qua cửa sổ, nàng giả vờ hoảng sợ, co rùm lại vào góc tường tối để đối phương nảy sinh tâm lý khinh địch.

​Tên sát thủ nhìn thấy mục tiêu yếu ớt liền cười nhạt:

“Tiểu thư, theo ta đi thôi.”

​Nàng không đáp lời, chỉ run rẩy làm rơi chiếc lò đan xuống đất khiến một làn khói mỏng tản ra. Tên sát thủ khinh thường không phòng bị. Chỉ sau ba hơi thở, hắn đột nhiên biến sắc. Linh lực của hắn vận hành chậm lại như bị rơi vào bãi lầy.

​Nàng lập tức tận dụng thời cơ lùi sâu vào trận pháp phụ trợ đã bí mật chuẩn bị từ trước. Tên sát thủ kinh hãi gào lên:

“Ngươi… rốt cuộc đã làm gì?”

​Hắn chưa kịp nói hết câu thì trưởng lão tuần tra đã xuất hiện. Một chưởng uy mãnh giáng xuống khiến tên sát thủ bị bắt sống ngay lập tức.

​Khi mọi chuyện lắng xuống, nàng đứng trước gương đồng nhìn bóng dáng thiếu nữ xinh đẹp nhưng ánh mắt lại già dặn vô cùng. Nàng chạm tay vào mặt gương lạnh lẽo, thầm nói với cái phong ấn sâu trong linh hồn:

“Ta không cần ngươi giúp đỡ đâu.”

​Phong ấn vẫn im lìm. Con đường của Hoàng trong thân thể của Trần Nguyệt Linh chính thức bắt đầu. Nàng sẽ leo lên đỉnh cao bằng chính đôi tay của mình, mặc kệ bản thể cũ là ai.