Thái Sơ Thần Minh Lục

Chương 40: Huyết tẩy linh môn - uy áp Hóa Thần



Ngày thứ năm, thời khắc cuối cùng tại Huyết Đảo đã điểm. Toàn bộ hòn đảo chìm trong một sự tĩnh lặng đến rợn người. Những kẻ sống sót sau cuộc càn quét của đêm thứ tư đều đã sớm thu mình lẩn trốn, hoặc đang run rẩy tập trung về phía Thông Thiên Linh Môn - trận pháp dịch chuyển khổng lồ đang dần hiện rõ giữa làn sương mù mờ ảo ở trung tâm hòn đảo để trở về quảng trường.

​Nguyệt Linh dẫn đầu đoàn đệ tử Vân Tiên Tông chậm rãi tiến bước. Tà áo trắng của nàng tung bay trong gió biển, mỗi bước chân đều mang theo áp lực uy nghiêm của kẻ đứng đầu bảng xếp hạng. Tô Minh đi sát bên cạnh muội muội, tay không rời chuôi kiếm. Hắn hiểu rằng, ngay khi bước chân ra khỏi Linh Môn kia, dù chưa phải là kết thúc đại hội, nhưng sóng gió từ các vị trưởng lão Hóa Thần chắc chắn sẽ bủa vây lấy muội muội hắn.

​Tại Quảng trường Thiên Đài, bầu không khí đã căng thẳng đến mức cực hạn. Sát khí cuồn cuộn từ các vị trưởng lão Thiên Kiếm Môn, Huyết Sát Điện, Thủy Nguyệt Cung và Lôi Đình Điện tụ lại, khiến bầu trời vạn dặm bỗng chốc u ám. Kiếm Vô Trần và Huyết Lệ lúc này đã được chữa trị sơ bộ, đang nghiến răng căm hận nhìn chằm chằm vào Linh Môn.

​"Vân Thiên! Đồ nhi của ngươi quá mức tàn độc, dám phế bỏ đạo cơ và hủy diệt bảo khí trấn tông. Chuyện này đại hội kết thúc nhất định phải có một lời giải thích!" Trưởng lão Thiên Kiếm Môn gầm lên.

​Vân Thiên Tôn Giả vẫn thản nhiên: "Phần thi thứ 2 là sinh tử tự chịu, các ngươi đưa bảo khí vào mưu hại người khác không thành thì đừng có kêu ca. Muốn nói chuyện? Đợi sau khi xong Phần thi thứ 3 rồi hãy nói!"

​Vừa dứt lời, Thông Thiên Linh Môn bỗng nhiên rúng động dữ dội. Một luồng hỏa quang màu tím đen đột ngột phun trào, theo sau đó là một bóng người áo trắng thanh cao, thoát tục bước ra giữa làn khói tím.

​Tử Diễm Tiên Tử - Nguyệt Linh giáng lâm!

​Ngay khi gót chân nàng vừa chạm mặt đất quảng trường, bốn vị trưởng lão Hóa Thần của các tông môn thù địch đồng loạt hừ lạnh. Một luồng uy áp Hóa Thần trùng điệp như thiên thạch từ chín tầng mây đánh xuống, trực tiếp nhắm vào tiểu cô nương Trúc Cơ trung kỳ là Nguyệt Linh.

​Mặt đất xung quanh Linh Môn rạn nứt dữ dội, không gian vặn vẹo. Với tu vi hiện tại, Nguyệt Linh dù có Thánh Đạo Cơ cũng cảm thấy lồng ngực thắt lại, máu trong người sôi trào, xương cốt phát ra tiếng kêu răng rắc dưới sức ép khủng khiếp của đại năng cấp cao.

​"Hừ!"

​Một tiếng hừ lạnh vang lên như sấm sét giữa trời quang. Vân Thiên Tôn Giả đột ngột vung ống tay áo lên. Một luồng khí tức Hóa Thần viên mãn bao la như biển cả tràn ra, nhẹ nhàng nhưng bá đạo bao bọc lấy Nguyệt Linh, trực tiếp đánh tan hoàn toàn luồng uy áp ác ý của bốn vị trưởng lão kia.

​"Lũ già các ngươi thật biết giữ thể diện, lại đi dùng uy áp Hóa Thần để trấn áp một đệ tử Trúc Cơ?" Vân Thiên cười lạnh, ánh mắt sắc lẹm quét qua khiến bốn lão quái vật phải thu hồi khí thế, trong lòng kinh hãi trước thực lực thâm hậu của lão.

​Nguyệt Linh lúc này mới có thể hít thở sâu, nàng lau vết máu nơi khóe môi, ánh mắt bạc vẫn lạnh lùng không một chút sợ hãi nhìn về phía đài cao. Nàng biết, sư phụ đã ra tay bảo vệ mình, nhưng trận chiến thực sự phía trước nàng phải tự mình gánh vác.

​"Nguyệt Linh muội muội, muội ổn chứ?" Tô Minh bước ra ngay phía sau, vội vàng đỡ lấy nàng, ánh mắt lo lắng cực độ.

​Nguyệt Linh khẽ gật đầu, ánh mắt hướng lên bảng xếp hạng tổng sắp rực sáng trên bầu trời. Cái tên Nguyệt Linh đứng sừng sững ở vị trí số một, bỏ xa mọi đối thủ.

​"Một canh giờ sau, đấu đài sẽ mở!" Vân Thiên Tôn Giả tuyên bố, giọng nói chứa đựng linh lực chấn động cả kinh đô. "Kẻ nào muốn đòi công đạo, cứ việc lên đài! Đồ nhi của ta sẽ tiếp đón tất cả!"

​Nguyệt Linh khoanh tay đứng đó, ngọn lửa tím đen trong mắt âm trầm cháy. Nàng biết, phần thi thứ 3 này sẽ là nơi bốn tông môn dốc toàn lực để tiêu diệt nàng ngay trên sàn đấu.

​Cùng lúc đó, thám tử của gia tộc Trần gia mang lưu ảnh thạch về và chiếu lên cảnh một mình Nguyệt Linh chiến đấu với hai thiên tài, cùng cảnh thiên lôi kiếp diệt thế. Phụ thân (Tộc trưởng Trần gia) và mẫu thân của Nguyệt Linh chứng kiến cảnh đó thì vui mừng khôn xiết, gương mặt rạng rỡ không giấu nổi vẻ tự hào về đứa con gái bé bỏng của mình.

​Tuy nhiên, niềm vui chưa được bao lâu, cả hai lập tức nhận ra nguy cơ đang bủa vây lấy nàng trước sự phẫn nộ của các tông môn thù địch. Với tu vi mạnh mẽ đạt mức Hóa Thần đỉnh phong, cả hai lập tức liếc nhìn nhau, không nói một lời mà đồng loạt thi triển độn thuật, âm thầm tiến về phía Thiên Đài - nơi Nguyệt Linh đang chuẩn bị bước vào trận chiến sinh tử. Họ sẵn sàng ra tay bất cứ lúc nào để bảo vệ con gái mình trước mưu đồ của đám lão quái vật Đông Vực.

​Bên cạnh đó, các vị trưởng lão Trần gia thì vẫn hoàn toàn khiếp sợ trước uy áp của thiên lôi kiếp từ thiên đạo đánh xuống, đồng thời không thể tin nổi đứa trẻ phế mạch ngày nào lại có thể tu hành thần tốc đến mức kinh người như vậy chỉ trong vòng bảy tháng.