Thái Sơ Thần Minh Lục

Chương 43: Phụ thân oai hùng - kết thúc đại hội



Luồng sát khí từ kẻ lạ mặt Bắc Vực vẫn còn đang tàn phá mặt đất thì một tiếng nổ kinh thiên động địa khác đã bùng phát. Phụ thân Nguyệt Linh - Trần Huyền Phong - đứng sừng sững trên không trung, mái tóc dài bay ngược ra sau, khí thế Hóa Thần đỉnh phong ép tới mức các tu sĩ cấp thấp xung quanh lồng ngực thắt lại, không thể thở nổi.

​Kẻ áo bào thêu long văn bạc kia khẽ biến sắc, hắn vốn tưởng Đông Vực chỉ là vùng đất cằn cỗi với những lão già Hóa Thần sơ kỳ mục nát, không ngờ lại đụng phải một khối thép cứng như vậy. Hắn gầm lên một tiếng, long lực trong người bộc phát, hóa thành một con hắc long quấn quanh cánh tay, lao thẳng về phía Phụ thân nàng.

​"Chút tài mọn mà cũng dám khoe khoang!"

​Trần Huyền Phong lạnh lùng hừ một tiếng. Ông không dùng đến những chiêu thức hoa mỹ, chỉ đơn giản là vung thanh trường kiếm trong tay lên. Một đạo kiếm quang rộng hàng chục trượng, mang theo ý chí bảo vệ con gái bé bỏng, trực tiếp chẻ đôi con hắc long linh lực kia.

​ẦM!

​Dư chấn từ vụ va chạm khiến mảnh vỡ đấu đài bay tứ tán. Kẻ Bắc Vực bị lực kiếm chấn văng ra xa hàng trăm trượng, máu tươi tuôn ra nhuộm đỏ cả long văn trên ngực áo. Hắn nhìn Phụ thân Nguyệt Linh với ánh mắt tràn đầy sự kiêng dè và sợ hãi. Hắn hiểu rằng, nếu còn tiếp tục ở lại, mạng hắn chắc chắn sẽ bỏ lại Đông Vực này.

​"Trần gia... các ngươi hãy đợi đó!" Kẻ lạ mặt bỏ lại một câu đe dọa rồi thi triển độn thuật biến mất vào hư không nhanh như một tia chớp.

​Trần Huyền Phong không đuổi theo, ông đáp xuống cạnh con gái, ánh mắt sắc lẹm quét qua các vị trưởng lão của bốn tông môn thù địch đang ngồi trên đài cao. Chỉ một cái liếc mắt mang theo uy áp đỉnh phong đã khiến những lão già này tim đập chân run, không một ai dám ho một tiếng.

​Sau biến cố chấn động đó, không còn bất kỳ kẻ nào dám lên đài khiêu chiến Nguyệt Linh. Một ngày tiếp theo của phần thi thứ ba diễn ra trong sự im lặng lạ kỳ. Các đệ tử khác chỉ đấu với nhau để tranh giành các vị trí còn lại, vì ngôi vị quán quân đã chính thức thuộc về Tử Diễm Tiên Tử.

​Khi ánh hoàng hôn ngày cuối cùng buông xuống Quảng trường Thiên Đài, bảng xếp hạng mười người đứng đầu đại hội Đông Vực rực rỡ trên bầu trời:

​Nguyệt Linh (Vân Tiên Tông) - Quán quân tuyệt đối. Hạng 2 ​Tô Minh (Vân Tiên Tông). Hạng 3 ​Lâm Thanh Tuyền (Thủy Nguyệt Cung). Hạng 4 ​Lôi Chấn (Lôi Đình Điện). Hạng 5 ...

​Tiếng chuông đồng vang vọng báo hiệu đại hội kết thúc. Vân Thiên Tôn Giả bước lên phía trước, gương mặt rạng rỡ niềm tự hào. Lão vung tay, mười hộp ngọc chứa đựng phần thưởng cực kỳ hậu hĩnh bay đến trước mặt mười người thắng cuộc.

​Nguyệt Linh đứng ở vị trí cao nhất, đón lấy hộp ngọc lớn nhất. Bên trong là một giọt Thiên Linh Thánh Dịch rực rỡ sắc cầu vồng, thứ nước thần giúp tẩy tủy kinh mạch và tăng ba mươi phần trăm tỷ lệ kết thành Kim Đan hoàn mỹ. Bên cạnh đó là một thanh Thiên Giai Thần Kiếm lấp lánh linh quang và quan trọng nhất là tấm Đông Vực Lệnh, tấm vé thông hành cho phép nàng tiến vào Linh Trì tu luyện trước khi di tích Mỹ Sơn mở cửa.

​Lúc này, tại Linh giới xa xôi, qua mặt Thiên Kính lung linh huyền ảo, 9 người anh trai của Nguyệt Linh đang đứng vây quanh, ánh mắt ai nấy đều đỏ hoe, tay siết chặt vì xúc động. Họ nhìn thấy tiểu muội bé nhỏ từng bị cả tộc hắt hủi nay đã tỏa sáng rực rỡ, đứng hiên ngang giữa muôn vàn cường giả.

​"Muội muội của chúng ta... cuối cùng cũng đã trưởng thành rồi." Người anh cả khẽ thốt lên, giọng nói run run.

​Trong khi đó, những trưởng lão và tộc nhân Trần gia từng khinh rẻ nàng chỉ có thể đứng từ xa, cúi đầu nhục nhã, không dám nhìn vào hào quang của nàng. Ngoại trừ Phụ thân, Mẫu thân và 9 người anh luôn yêu thương nàng hết mực, giờ đây cả gia tộc đều nhận ra họ đã đánh mất báu vật lớn nhất đời mình. Nguyệt Linh đón lấy phần thưởng, ánh mắt nàng hướng về phía cha mẹ, rồi dường như cảm nhận được sự dõi theo từ Linh giới, nàng khẽ mỉm cười - một nụ cười thanh thản sau bao ngày giông bão.

Khoảnh khắc mười vị thiên tài nhận lấy phần thưởng, cả Quảng trường Thiên Đài rung chuyển bởi những tràng vỗ tay vang dội. Ánh hào quang từ Đông Vực Linh Châu trên tay Nguyệt Linh tỏa ra sắc xanh dịu nhẹ nhưng ẩn chứa linh khí mênh mông, khiến không ít kẻ dưới đài phải nuốt nước bọt thèm khồng. Nhưng nhìn về phía Phụ thân nàng đang đứng sừng sững như một tòa thiên sơn phía sau, chẳng kẻ nào dám nảy sinh ý đồ bất chính.

​Đại hội kết thúc, đám đông dần tản đi, nhưng dư âm về "Tử Diễm Tiên Tử" một mình cân cả Đông Vực và sức mạnh Hóa Thần đỉnh phong của Gia chủ Trần gia vẫn là chủ đề nóng nhất tại các trà quán, tửu lâu trong kinh thành. Các trưởng lão của Thiên Kiếm Môn và Huyết Sát Điện lẳng lặng rút lui, sắc mặt kẻ nào cũng xám ngoét như tro tàn. Họ hiểu rằng, từ hôm nay, cán cân thế lực tại Đông Vực đã hoàn toàn thay đổi.

​Đêm đó, trong phủ đệ tạm thời tại kinh đô, bầu không khí không còn sự căng thẳng của đấu trường mà thay vào đó là sự ấm áp của gia đình. Trần Huyền Phong ngồi đối diện Nguyệt Linh, gỡ bỏ lớp mặt nạ uy nghiêm của một vị đại năng Hóa Thần đỉnh phong, lúc này ông chỉ là một người cha đang tràn đầy tự hào nhìn đứa con gái cưng.

​"Linh nhi, con làm tốt lắm. Giọt Thiên Linh Thánh Dịch này cực kỳ quan trọng, nó sẽ giúp nền móng của con vững chắc hơn bất cứ thiên tài nào ở Đông Vực này." Trần Huyền Phong khẽ đẩy hộp ngọc về phía nàng, giọng nói trầm ấm đầy yêu thương.

​Mẫu thân nàng, ngồi bên cạnh, nhẹ nhàng nắm lấy tay Nguyệt Linh. Bà nhìn thanh Thiên Giai Thần Kiếm rực sáng, rồi lại nhìn đứa con gái mảnh mai: "Cha mẹ vẫn luôn lo lắng con ở bên ngoài chịu uất ức. Nhưng nhìn thấy con hôm nay, chúng ta biết Linh nhi đã thực sự khôn lớn. Tấm Đông Vực Lệnh này con hãy giữ cho kỹ, Linh Trì là cơ hội ngàn năm có một để con đột phá lên tiểu cảnh nữa."

​Nguyệt Linh nhìn cha mẹ, cảm nhận được luồng linh lực bảo hộ vẫn luôn bao quanh mình kể từ khi trận chiến trên đài kết thúc. Nàng mở hộp ngọc, hương thơm của Thiên Linh Thánh Dịch lan tỏa khắp căn phòng, khiến linh lực trong cơ thể nàng dường như cũng muốn reo hò. Nàng biết, con đường sắp tới tại di tích Mỹ Sơn sẽ còn nguy hiểm hơn gấp bội khi có sự nhúng tay của các thế lực ngoại vực như Long Gia, nhưng nàng không hề sợ hãi.

​Tại Linh giới, qua Thiên Kính, 9 người anh của nàng vẫn chưa rời mắt khỏi hình ảnh muội muội. Họ thấy nàng được cha mẹ chở che, thấy nàng nhận lấy phần thưởng cao quý nhất, lòng họ như trút được gánh nặng nghìn cân. Họ bắt đầu bàn bạc với nhau về việc tìm cách gửi thêm bảo vật xuống Đông Vực thông qua các kẽ hở giới vực để trợ lực cho nàng trong chuyến đi Mỹ Sơn sắp tới.

​"Tiểu muội cứ yên tâm tu luyện. Ở Đông Vực có Phụ thân bảo vệ, ở Linh giới đã có 9 người anh chúng ta lo liệu. Kẻ nào dám cản đường con bé, chúng ta sẽ khiến kẻ đó hối hận vì đã sinh ra trên đời." Người anh thứ ba, nổi tiếng là kẻ bao che khuyết điểm nhất, lạnh lùng tuyên bố.

​Nguyệt Linh ở dưới hạ giới, dù không nghe thấy lời nói đó, nhưng huyết mạch tương liên khiến nàng cảm nhận được một luồng sức mạnh tinh thần mạnh mẽ đang cổ vũ mình. Nàng khẽ siết chặt tấm Đông Vực Lệnh trong tay, đôi mắt bạc lấp lánh ý chí chiến đấu.

​"Phụ thân, mẫu thân, con sẽ vào Linh Trì ngay khi có thể. Mỹ Sơn mở cửa, con nhất định sẽ lấy được thứ cần lấy, không để bất kỳ ai làm hại đến danh dự của gia đình chúng ta." Nguyệt Linh kiên định nói.

​Trần Huyền Phong cười lớn, tiếng cười sảng khoái vang vọng khắp phủ đệ. Ông biết, con gái ông không còn là tiểu cô nương cần được ẵm bồng ngày nào, nàng đã là một vị Tiên Tử sẵn sàng đạp lên mọi chông gai để vươn tới đỉnh cao. Đại hội Đông Vực kết thúc, nhưng huyền thoại về Nguyệt Linh và hành trình chinh phục Mỹ Sơn mới chỉ chính thức bắt đầu. Đêm kinh đô trôi qua trong yên bình, nhưng dưới lớp sóng êm đềm đó, một cơn bão linh lực đang âm thầm tích tụ, chờ ngày bùng nổ tại di tích cổ đại.