Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên chưa kịp xua tan màn sương mù bao phủ kinh thành, Phụ thân Trần Huyền Phong và Mẫu thân Lâm Thanh Diệp đã trở về. Khí thế của hai người lúc này khác hẳn trước kia, sự lạnh lẽo và sát cơ sau màn huyết tẩy trưởng lão đoàn đã được thay thế bằng sự điềm tĩnh, uy nghiêm của những kẻ nắm quyền sinh sát.
Nhìn thấy Nguyệt Linh đứng giữa sân, khí huyết bốc lên hừng hực, làn da ẩn hiện linh quang bạc của nhục thân đạt đến Trúc Cơ hậu kỳ đỉnh phong, Trần Huyền Phong không nén nổi sự kinh ngạc, sau đó là một tràng cười sảng khoái:
"Tốt! Rất tốt! Không hổ là con gái của Huyền Phong ta. Dùng Thiên Linh Thánh Dịch để đúc nhục thân đến mức này, dù là thiên tài ở Thiên Huyền giới cũng khó lòng làm được!"
Lâm Thanh Diệp bước đến nắm lấy tay nàng, ánh mắt dịu dàng đầy tự hào: "Linh nhi, tấm Đông Vực Lệnh trong tay con chính là chìa khóa. Linh Trì chỉ mở cửa trong ba ngày, đây là cơ hội để con củng cố tu vi sau khi đột phá quá nhanh bằng Thánh Dịch."
Không chậm trễ, cả ba bóng hình lập tức hóa thành những luồng sáng, xé toạc tầng mây hướng về phía cấm địa Linh Trì của Đông Vực.
Linh Trì nằm sâu trong lòng một dãy núi cổ xưa, nơi linh khí đậm đặc đến mức hóa thành sương mù dày đặc bao phủ quanh năm. Khi Nguyệt Linh đặt chân đến cửa hang, nàng cảm nhận được một luồng linh lực thuần khiết đang gào thét.
"Con vào đi. Hãy nhớ, Linh Trì chứa đựng linh khí tích tụ vạn năm, với tu vi Trúc Cơ hiện tại của con không thể hấp thụ hết được. Chỉ cần hấp thụ đủ để bình ổn nền móng là được." Trần Huyền Phong trầm giọng dặn dò.
Nguyệt Linh gật đầu, nàng bước vào trung tâm của Linh Trì. Dòng nước xanh biếc tỏa ra hơi lạnh thấu xương. Nàng chậm rãi bước xuống, vận hành Thiên Đan Tạo Hóa Quyết. Nàng hiểu rõ giới hạn cơ thể mình, thay vì tham lam nuốt chửng toàn bộ, nàng chỉ dẫn dắt những sợi linh khí tinh thuần nhất đi vào kinh mạch, dùng chúng như những mũi kim tinh vi để mài dũa lại những chỗ còn thô ráp sau đợt tẩy tủy bằng Thánh Dịch.
Dòng linh khí của Linh Trì vô cùng ôn hòa nhưng lại có sức công phá ngầm rất lớn. Nguyệt Linh kiên nhẫn điều phối, ép chúng cô đặc lại, hòa quyện vào nhục thân Trúc Cơ hậu kỳ đỉnh phong. Sau ba ngày, tu vi linh lực của nàng đã hoàn toàn vững vàng, không còn một chút tạp chất hay dấu hiệu của việc thăng cấp vội vã.
Nàng bước ra khỏi hang, khí chất càng thêm thâm trầm, Tử Vân kiếm đeo trên lưng khẽ rung động theo nhịp thở. Trần Huyền Phong và Lâm Thanh Diệp thấy con gái bước ra với trạng thái hoàn mỹ nhất thì đều gật đầu hài lòng.
"Linh nhi, tu vi đã ổn định, con định tiếp theo sẽ làm gì?" Trần Huyền Phong hỏi.
Nguyệt Linh nhìn về phía chân trời, ánh mắt nhàn nhạt: "Di tích Mỹ Sơn còn 15 năm nữa mới mở cửa, con cần chuẩn bị một số thứ trước khi vào đó lấy cơ duyên. Con muốn trở về Vân Tiên Tông một chuyến."
Lâm Thanh Diệp nghe vậy, khẽ nắm lấy tay nàng, ngập ngừng một lát rồi mới lên tiếng: "Linh nhi, trước khi về tông môn, con có muốn cùng cha mẹ về Trần gia một chuyến không? Có một chuyện... đã đến lúc con cần phải đối mặt."
Thấy Nguyệt Linh im lặng, bà nói tiếp: "Mười năm về trước, Phụ thân con và Diệp Phàm - Gia chủ Diệp gia sau khi say đã lỡ đề ra một ước định. Hai người vốn là bằng hữu sinh tử, nên đã định ra một hôn ước cho con và thiếu chủ Diệp gia. Diệp gia nay đã đánh tiếng muốn sắp xếp để hai đứa gặp mặt, bàn chuyện hôn lễ."
"Mẹ nó, đùa kiểu gì vậy? Mình là đàn ông đích thực, giờ bảo đi làm dâu nhà người ta, hầu hạ một thằng đàn ông khác? Nghĩ thôi đã thấy sởn gai ốc rồi. Nhưng mà... Diệp gia lại là bằng hữu sinh tử của cha, nếu mình đùng đùng nổi giận đòi hủy ước ngay lúc này thì chẳng khác nào tát vào mặt hai vị đại năng, lại còn tạo thêm kẻ thù mạnh trong khi Long gia đang rình rập. Phải bình tĩnh, chuyện này cần một 'kịch bản' từ hôn thật khéo để đôi bên cùng giữ được mặt mũi."
Sự đấu tranh giữa bản ngã nam nhân hiện đại và sự lạnh lùng của một nữ tu thiên tài hiện rõ trong ánh mắt. Sau vài nhịp thở, nàng khôi phục lại vẻ thanh lãnh, nhàn nhạt lên tiếng:
"Được, về Trần gia một chuyến. Con cũng muốn xem vị thiếu chủ Diệp gia kia là người thế nào. Nếu không hợp... con sẽ có cách giải quyết dứt điểm để không làm ảnh hưởng đến quan hệ của hai nhà."
Trần Huyền Phong nghe vậy thì thở phào, ông sợ nhất là Nguyệt Linh nổi khùng rồi làm loạn ngay tại chỗ. "Con hiểu chuyện như vậy là cha mừng rồi. Đi thôi, phi thuyền đã sẵn sàng."
Luồng linh quang từ phi thuyền vụt sáng trên bầu trời, hướng thẳng về phía phủ đệ Trần gia. Nguyệt Linh đứng trên phi thuyền, tà áo trắng tung bay theo gió, gương mặt xinh đẹp tuyệt trần vẫn bình thản, nhưng trong đầu nàng đã bắt đầu phác thảo ra hàng loạt kế hoạch để "thoát xác" khỏi cuộc hôn nhân quái gở này một cách êm đẹp nhất.
Chiếc phi thuyền của Trần gia lao đi vun vút giữa những tầng mây trắng xóa. Gió rít gào bên tai nhưng không làm xao động lấy một sợi tóc của Nguyệt Linh. Nàng ngồi xếp bằng ở khoang sau, thanh Tử Vân kiếm đặt ngang gối, tỏa ra hàn khí nhàn nhạt. Bên ngoài, nàng vẫn là vị Tiên tử lạnh lùng, thoát tục, nhưng sâu bên trong, linh hồn của một nam tử hiện đại đang không ngừng chửi thề.
"Diệp gia thiếu chủ? Cho dù hắn có là thiên tài tuyệt thế, là mỹ nam vạn người mê đi chăng nữa thì liên quan quái gì đến mình? Bảo mình đi kết hôn với một gã đàn ông, chỉ riêng việc tưởng tượng đến cảnh nắm tay hay chung giường thôi cũng đủ để mình muốn rút kiếm chém người rồi. Long Chấn Thiên còn chưa giết được, Mỹ Sơn Linh Châu còn chưa đoạt được, giờ lại lòi ra cái gánh nặng hôn ước này."
Nguyệt Linh thở dài một hơi, ánh mắt nàng hướng về phía xa xăm. Nàng biết, trong thế giới tu tiên này, những hôn ước giữa các đại gia tộc thường mang đậm tính chính trị và liên minh sức mạnh. Diệp gia cũng là một thế lực không nhỏ ở Đông Vực, nếu xử lý không khéo, quan hệ sinh tử giao tình giữa cha nàng và Diệp Phàm sẽ tan thành mây khói. Nàng không muốn vì cái tôi cá nhân mà làm tổn hại đến danh tiếng và vị thế mà cha mẹ nàng vừa mới vất vả khôi phục được.
"Linh nhi, con đang nghĩ gì vậy?" Lâm Thanh Diệp bước đến, ngồi xuống bên cạnh con gái. Bà nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc bạc của nàng, ánh mắt tràn đầy sự lo âu. "Nếu con thực sự không thích, cha mẹ sẽ tìm cách thoái lui. Dù sao thì hạnh phúc của con mới là quan trọng nhất."
Nguyệt Linh khẽ lắc đầu, giọng nói thanh lãnh vang lên: "Mẫu thân yên tâm, con tự có chừng mực. Con chỉ đang nghĩ xem làm thế nào để cả hai nhà đều giữ được mặt mũi. Hôn ước mười năm không phải nói bỏ là bỏ ngay được."
Lâm Thanh Diệp mỉm cười, lòng bà nhẹ nhõm đi phần nào khi thấy con gái đã trưởng thành và chín chắn hơn rất nhiều. Bà không hề biết rằng, "sự chín chắn" đó đến từ một linh hồn lão luyện đã lăn lộn qua bao sóng gió của kiếp trước.
Khi phi thuyền bắt đầu hạ độ cao khi tiến vào vùng không phận của Trần phủ. Từ trên cao nhìn xuống, phủ đệ Trần gia hiện ra vô cùng uy nghiêm và sầm uất. Kể từ sau màn huyết tẩy của Trần Huyền Phong, toàn bộ những kẻ phản trắc đã bị dọn sạch, thay vào đó là những người trung thành và một bầu không khí rực lửa chiến ý.
Dưới sân lớn, một đoàn người mặc trang phục thêu họa tiết mây xanh của Diệp gia đã đứng chờ sẵn. Dẫn đầu là một nam tử trung niên khí thế bất phàm - Diệp Phàm, và người đứng bên cạnh ông ta là một thiếu niên tuấn tú, khí chất kiêu ngạo, ánh mắt luôn hướng về phía bầu trời như đang tìm kiếm điều gì đó.
"Đến rồi." Trần Huyền Phong trầm giọng báo hiệu.
Nguyệt Linh đứng dậy, thu hồi Tử Vân kiếm vào bao. Nàng điều chỉnh lại nhịp thở, dùng linh lực ép khí huyết Trúc Cơ hậu kỳ đỉnh phong của mình xuống mức sâu thẳm nhất, khiến nàng trông giống như một đóa sen trắng thanh cao nhưng đầy xa cách. Nàng thầm nhủ: "Để xem tên thiếu chủ này là loại người nào. Hy vọng hắn là kẻ biết điều, nếu không thì đừng trách ông đây ra tay ác độc."
Khi phi thuyền đáp xuống sân chính của Trần phủ, bầu không khí đã vô cùng náo nhiệt. Một đoàn người khí thế bất phàm đứng chờ sẵn, dẫn đầu là một nam tử trung niên khí độ hiên ngang, chính là Diệp Phàm. Đứng ngay bên cạnh ông ta là một thiếu niên khoảng mười sáu tuổi, dáng người cao ráo, khoác bộ đạo bào thêu vân mây của một tông môn cấp cao Tây Vực.
Thiếu niên kia chính là Diệp Thiên.
Vừa nhìn thấy hắn, Nguyệt Linh đã cảm nhận được một áp lực không hề nhỏ. Tu vi của Diệp Thiên đã đạt đến Trúc Cơ đỉnh phong, hơn nàng một tiểu cảnh giới. Ở tuổi mười sáu mà có tu vi này, lại đến từ Tây Vực, rõ ràng là một thiên tài chân chính. Tuy nhiên, điều làm Nguyệt Linh chú ý hơn chính là ánh mắt của hắn. Ánh mắt đó bình thản, có phần ngạo nghễ, và thấp thoáng một sự quen thuộc mà nàng chưa thể gọi tên.
Nàng không hề biết rằng, sâu bên trong ý thức của Diệp Thiên, một linh hồn già nua mang cấp bậc Tiên Vương đang âm thầm quan sát nàng. Vị Tiên Vương kia khẽ thì thầm trong đầu Diệp Thiên: "Thiên nhi, cô nhóc này không đơn giản. Nhục thân của nàng ta mạnh một cách vô lý, hẳn là Trúc Cơ hậu kỳ đỉnh phong. Linh hồn lại có tầng sương mù che khuất, ngay cả ta cũng không nhìn thấu hoàn toàn. Đây là một đối thủ đáng gờm đấy."
Diệp Thiên khẽ nhếch môi, truyền âm lại đầy tự tin: "Sư phụ yên tâm. Đệ tử thân truyền của tông môn hàng đầu Tây Vực như con mà lại thua một đứa con gái vùng Đông Vực sao? Huống hồ, con còn có ký ức từ thế giới kia, loại thiên tài lạnh lùng này con gặp nhiều rồi. Cứ để con diễn cho nàng ta xem."
Đúng vậy, Diệp Thiên cũng là một kẻ xuyên không từ hiện đại. Hắn từ lâu đã coi mình là "nhân vật chính" của thế giới này khi có cả ký ức lẫn Tiên Vương hỗ trợ.
Bước xuống phi thuyền, Nguyệt Linh đón nhận ánh mắt của mọi người một cách thản nhiên. Diệp Phàm cười lớn bước tới: "Huyền Phong, đây chính là Linh nhi sao? Quả nhiên là tiên tư ngọc sắc, tu vi lại vững chắc như thế này, mười năm chờ đợi của Thiên nhi nhà ta không hề uổng phí!"
Diệp Thiên bước lên một bước, phong thái lịch lãm nhưng ẩn chứa sự ngạo mạn. Hắn khẽ mỉm cười, buông một câu đầy ẩn ý: "Nguyệt Linh muội muội, nghe danh đã lâu, hôm nay thấy được mới biết 'hữu duyên thiên lý năng tương ngộ'. Có lẽ hôn ước này là ý trời sắp đặt cho chúng ta rồi."
Nguyệt Linh nghe câu thơ quen thuộc ấy thì hàng lông mày thanh mảnh khẽ giật một cái. Nội tâm nàng dậy sóng: "Định mệnh, đúng là 'đồng hương' rồi! Lại còn chơi trò văn thơ tán gái kiểu này sao? Thằng nhóc này xem ra cũng là một kẻ xuyên không, lại còn có vẻ rất tự tin vào bản thân. Thú vị rồi đây, một thằng nam xuyên không định cưới một thằng nam xuyên không khác? Nghĩ thôi đã thấy kinh tởm!"
Mặc dù trong lòng đang chửi thề nhưng vẻ mặt nàng vẫn lạnh lùng như băng tuyết. Nàng gật đầu chào hỏi đúng lễ nghĩa nhưng không hề đáp lại câu nói của Diệp Thiên. Sự im lặng đầy xa cách của nàng khiến nụ cười của Diệp Thiên cứng lại trong giây lát. Hắn chưa từng gặp nữ tử nào có thể ngó lơ sự hiện diện của hắn một cách tuyệt đối như vậy.
Trần Huyền Phong sảng khoái vỗ vai Diệp Phàm: "Đi, vào sảnh đàm đạo. Linh nhi, con cũng vào cùng cha mẹ."
Bữa tiệc diễn ra trong không khí trang trọng nhưng đầy sóng ngầm. Nguyệt Linh ngồi đó, thanh Tử Vân kiếm đặt bên cạnh, nàng nhấp từng ngụm trà linh, ánh mắt thi thoảng quét qua Diệp Thiên. Nàng nhận thấy mỗi khi Diệp Thiên nói chuyện, hắn đều vô thức mang theo những thói quen của người hiện đại, điều này càng khẳng định suy đoán của nàng.
Diệp Thiên cũng không ngừng quan sát Nguyệt Linh. Hắn thầm đánh giá: "Đẹp thì đẹp thật, nhưng cái khí chất này khó nhằn đây. Sư phụ nói nàng ta nhục thân mạnh, chắc chắn là có bí mật lớn. Nếu lấy được nàng ta, vừa có mỹ nữ, vừa có thể khám phá bí mật tu luyện của Trần gia, đúng là nhất cử lưỡng tiện."
Hoàng trong thân xác Nguyệt Linh khẽ nhếch môi, một ý nghĩ lóe lên trong đầu: "Muốn cưới tôi? Để xem ông đây vờn cậu như thế nào. Mỹ Sơn còn 15 năm nữa mới mở, 15 năm này rảnh rỗi, tôi sẽ cho cậu biết thế nào là lễ độ. Xuyên không giả thì sao? Tiên tu cao hơn một bậc thì sao? Đừng quên, linh hồn của tôi cũng không phải hạng xoàng đâu."
Nàng đặt chén trà xuống, giọng nói thanh lãnh cắt ngang cuộc trò chuyện của hai người cha: "Phụ thân, Diệp thúc thúc. Về chuyện hôn ước... Nguyệt Linh hiện tại chỉ muốn nhất tâm hướng đạo, 15 năm tới di tích Mỹ Sơn sẽ mở cửa, con không muốn bị chuyện tình cảm làm xao nhãng. Nếu Diệp thiếu chủ thực sự có ý, chi bằng chúng ta lập một ước định?"
Diệp Phàm và Trần Huyền Phong đồng loạt khựng lại. Diệp Thiên nheo mắt, hứng thú hỏi: "Ước định gì? Muội muội cứ nói."
"Rất đơn giản." Nguyệt Linh đứng dậy, Tử Vân kiếm phát ra tiếng ngân nga sắt lạnh. "Trong 15 năm tới, nếu thiếu chủ có thể khiến ta tâm phục khẩu phục trên con đường tu tiên, hôn sự này ta sẽ cân nhắc. Còn nếu không... xin hãy để ta tự quyết định vận mệnh của mình."
Diệp Thiên cười nhạt, sự ngạo mạn của một kẻ xuyên không có "hack" bùng nổ: "Được! 15 năm thì 15 năm. Ta sẽ chứng minh cho muội thấy, Diệp Thiên này mới chính là người xứng đáng nhất đứng cạnh muội."
Trận chiến ngầm giữa hai linh hồn hiện đại trong thân xác tu tiên chính thức bắt đầu dưới mái nhà Trần gia. Nguyệt Linh xoay người bước đi, tà áo trắng lướt đi trong gió. Nàng biết, kịch bản từ hôn này mới chỉ là mở đầu cho một chuỗi những sự kiện chấn động sắp tới.