Sau một ngày chiến đấu căng thẳng và tiêu hao không ít linh lực, Nguyệt Linh chìm sâu vào giấc ngủ định thần. Đây là giấc ngủ bình yên nhất của nàng kể từ khi rời khỏi Trần gia bảy tháng trước, bởi nàng biết bên ngoài gian phòng này là hơi ấm và sự bảo hộ tuyệt đối của Phụ thân và Mẫu thân.
Tuy nhiên, trong lúc nàng đang say ngủ, Trần Huyền Phong và Lâm Thanh Diệp lại không thể thong dong như vậy. Sự lộ diện của họ tại Đại hội đã đánh động đến các lão quái vật trong tộc. Quan trọng hơn, đám trưởng lão Trần gia cần một bài học nhớ đời vì đã dám đối xử tệ bạc với tiểu công chúa của họ.
Lâm Thanh Diệp nhìn con gái đang ngủ say, lòng bà đau thắt lại khi thấy vết máu nhỏ đã khô nơi khóe môi nàng. Bà khẽ vuốt ve gương mặt Nguyệt Linh, truyền vào một luồng linh lực dịu nhẹ nhất để giúp nàng bình ổn kinh mạch. "Linh nhi, mẫu thân xin lỗi vì đã để con một mình gánh chịu bấy lâu nay. Từ nay về sau, ai dám động đến con, ta sẽ khiến kẻ đó hồn phi phách tán."
Trần Huyền Phong đứng bên cạnh, trầm giọng: "Thanh Diệp, chúng ta đi thôi. Phải về chấn chỉnh lại lũ người mù mắt trong tộc. Viên Lưu Ảnh Thạch này sẽ kể cho con bé nghe tất cả."
Sáng hôm sau, Nguyệt Linh tỉnh dậy trong không gian tĩnh lặng. Phụ thân và Mẫu thân đã rời đi, nhưng trên bàn gỗ để lại một viên Lưu Ảnh Thạch đang tỏa ra linh quang ấm áp. Nàng chạm nhẹ, hình ảnh Phụ thân Trần Huyền Phong hiện ra cùng Mẫu thân Lâm Thanh Diệp với ánh mắt đầy lo lắng.
Giọng của Trần Huyền Phong vang lên, kể về bí mật kinh thiên động địa kéo dài suốt 5000 năm:
"Linh nhi, kẻ áo bào long văn hôm qua là thuộc hạ của Long Chấn Thiên - Gia chủ Long gia ở Bắc Vực. Mối thù giữa ta và hắn kết xuống từ 5000 năm trước, tại một Bí cảnh của cường giả Độ Kiếp rơi xuống hạ giới. Năm đó, chính vì sự tranh đoạt tàn khốc và những thủ đoạn đê tiện của hắn mà ta đã bị trúng phải quy tắc của vị cường giả Độ Kiếp đó để lại trong bí cảnh. Luồng lực lượng ấy tàn phá cơ thể, khiến ta mang thương tích âm ỉ suốt mấy ngàn năm không cách nào chữa khỏi."
"Dù sau đó chín người anh của con đã mạo hiểm đưa đan dược từ Linh giới xuống giúp ta phá cảnh đến Hóa Thần đỉnh phong, nhưng vết thương quy tắc đó vẫn như cái dằm đâm sâu vào căn cơ. Chỉ đến khi con mang về loại linh thảo cổ xưa ấy, ta mới thực sự khôi phục hoàn toàn. Long Chấn Thiên vẫn luôn thù ta vì truyền thừa năm xưa, hắn chắc chắn sẽ không dừng lại."
"Cha và mẹ sẽ về gia tộc xử lý đám trưởng lão hèn nhát trước, sau đó sẽ quay lại đưa con vào Linh Trì."
Màn sáng tan biến, Nguyệt Linh đứng lặng im, đôi mắt bạc rực cháy ngọn lửa tím đen lạnh lẽo. Nàng đã hiểu tại sao Phụ thân lại mang theo thương tích dai dẳng như vậy, và tại sao kẻ đứng đầu Bắc Vực lại bám riết không buông. Mối thù nợ máu kéo dài thiên niên kỷ này, cuối cùng cũng đã lộ diện.
"Long Chấn Thiên... ngươi lợi dụng quy tắc Độ Kiếp để hại cha ta. 5000 năm nợ máu này, để Nguyệt Linh ta thay cha mẹ đòi lại!"
Nàng lấy ra giọt Thiên Linh Thánh Dịch và trực tiếp nuốt xuống. Luồng dược lực kinh hoàng ngay lập tức bùng nổ, càn quét khắp kinh mạch. Nguyệt Linh cắn chặt răng chịu đựng nỗi đau xé tâm can, nàng vận hành Thiên Đan Tạo Hóa Quyết đến mức tối đa, cưỡng ép nguồn năng lượng bạo liệt này xông thẳng vào huyết nhục và xương cốt. Nàng muốn dùng cơ hội này để rèn đúc một nhục thân cường đại nhất.
Tiếng xương cốt gãy vụn rồi lại được tái tạo vang lên răng rắc ghê người. Dưới sự gột rửa của dược lực cấp thần thánh từ Thánh Dịch, nhục thân của Nguyệt Linh bắt đầu có sự biến chuyển kinh thiên động địa. Từng thớ cơ bắp trở nên dẻo dai như linh thiết, huyết dịch trong huyết quản sôi trào cuồn cuộn như đại dương gầm thét. Nguồn lực lượng của Thiên Linh Thánh Dịch thẩm thấu vào tận tủy sống, trực tiếp giúp nàng tôi luyện thân thể đạt đến Trúc Cơ hậu kỳ đỉnh phong.
Sau ba canh giờ ròng rã, hơi thở của Nguyệt Linh dần ổn định lại. Toàn thân nàng tỏa ra một mùi hương thanh khiết, làn da mịn màng như ngọc thạch, che giấu bên dưới là một sức mạnh nhục thân bùng nổ. Nàng khẽ nắm tay, cảm nhận sức mạnh vạn quân cuồn cuộn chảy trong huyết quản. Tu vi linh lực của nàng cũng đã vững vàng đứng ở Trúc Cơ hậu kỳ.
Cùng lúc đó, tại phủ đệ Trần gia ở Đông Vực, một bầu không khí chết chóc đang bao trùm. Các vị trưởng lão vốn đang ngồi trong nghị sự đường, hớn hở bàn bạc về việc làm sao để chia chác vinh quang mà Nguyệt Linh vừa mang về tại đại hội, bỗng nhiên cảm thấy một luồng áp lực thiên sập địa nứt giáng xuống.
"PHẦM!"
Cánh cửa nghị sự đường dày nặng bị một luồng khí kình xé nát thành từng mảnh vụn. Trần Huyền Phong bước vào, tà áo bào tung bay, khí thế Hóa Thần đỉnh phong như một ngọn núi khổng lồ đè ép khiến toàn bộ trưởng lão trong phòng đồng loạt khuỵu gối, máu tươi trào ra nơi khóe miệng. Lâm Thanh Diệp đứng bên cạnh ông, đôi mắt hiền từ thường ngày giờ đây chỉ còn lại sát cơ lạnh thấu xương.
"Gia chủ... ngài... ngài đã khôi phục?" Đại trưởng lão run rẩy, mặt không còn một giọt máu.
"Khôi phục?" Trần Huyền Phong cười lạnh, tiếng cười chấn động cả đại sảnh. "Nếu ta không khôi phục, có lẽ các ngươi đã sớm đem con gái ta đi bán đứng cho kẻ khác rồi đúng không? Lũ sâu bọ hèn nhát, dám nhân lúc ta bị thương mà hắt hủi, nhục mạ Linh nhi. Hôm nay, không ai trong các ngươi thoát được!"
Cơn thịnh nộ của một vị cường giả Hóa Thần đỉnh phong bùng nổ. Trần Huyền Phong vung tay, một đạo kiếm khí tung hoành khắp phòng, trực tiếp phế bỏ tu vi của ba vị trưởng lão cầm đầu việc xua đuổi Nguyệt Linh năm xưa. Tiếng la hét thảm thiết vang vọng khắp phủ đệ, nhưng không một ai dám can ngăn. Lâm Thanh Diệp cũng không nương tay, bà vung tay tạo ra những dải linh lực xanh biếc, trói chặt toàn bộ đám tộc nhân từng có lời lẽ xúc phạm con gái mình, giam giữ họ vào ngục tối để chờ ngày Nguyệt Linh tự mình định đoạt.
Sau khi chấn chỉnh gia tộc, cha mẹ Nguyệt Linh bắt đầu chuẩn bị những bảo vật phòng thân tốt nhất. Họ biết Long Chấn Thiên sẽ không bỏ qua cơ hội tại bí cảnh Độ Kiếp lần này - nơi nợ máu bắt đầu. Trong khi đó, Nguyệt Linh ở trong phòng tế luyện thanh Thiên Giai Thần Kiếm mang tên Tử Vân. Nàng cũng lấy ra tấm Đông Vực Lệnh, chuẩn bị tiến vào Linh Trì để tích lũy sức mạnh cuối cùng trước khi hướng tới Di tích Mỹ Sơn tìm kiếm đại cơ duyên.
Phía Linh giới, chín người anh của nàng đã cảm nhận được muội muội hoàn thành tẩy tủy và đúc thành nhục thân Trúc Cơ hậu kỳ đỉnh phong. Họ gửi xuống một đạo Hộ Mệnh Kiếm Ý, hóa thành một vết xăm hình thanh kiếm nhỏ trên cổ tay nàng.
Nguyệt Linh nhìn về hướng Bắc, nơi mây đen đang vần vũ. "Phụ thân, mẫu thân, các anh... hãy đợi Linh nhi trở về."
Nàng bước ra khỏi phòng, đứng giữa sân phủ, đợi cha mẹ quay lại đưa mình tiến vào Linh Trì - bước đệm cuối cùng trước khi chính thức đi đến Di tích Mỹ Sơn, nơi nàng sẽ khiến cả thế giới phải kinh hãi.