Thái Sơ Thần Minh Lục

Chương 55: Huyết chiến vây linh trận



Sát khí trong thung lũng đá vôi bốc cao ngùn ngụt, át cả hơi nóng tỏa ra từ những dòng dung nham dưới lòng đất. Tám đạo huyết quang từ Huyết Sát Vây Linh Trận đan xen vào nhau, tạo thành một cái lồng giam đỏ quạch, liên tục ép chặt lấy không gian xung quanh Nguyệt Linh.

​Ba vị trưởng lão Kim Đan hậu kỳ của Huyết Sát Môn đứng ở ba vị trí trọng yếu, linh lực trong người bọn chúng cuộn trào, không ngừng rót vào trận bàn. Tên cầm đầu, lão già gầy gò có biệt hiệu là Huyết Ưng, cười gằn đầy đắc thắng:

​"Nguyệt Linh, trận pháp này là Địa cấp cực phẩm, được thiết kế riêng để áp chế linh lực đặc thù. Dù linh lực xám bạc của ngươi có quái dị đến đâu, rơi vào đây cũng chỉ có nước bị rút cạn mà thôi!"

​Nguyệt Linh đứng giữa vòng vây, tà áo trắng khẽ bay trước áp lực từ trận pháp. Đôi mắt bạc của nàng lướt qua những sợi xích huyết sắc đang không ngừng vặn xoắn, khóe môi khẽ nhếch lên một đường cong lạnh lẽo. Nàng chẳng hề có ý định phá trận ngay lập tức. Với nàng, cái lồng giam này chính là lớp bảo vệ hoàn hảo nhất để nàng che giấu hành tung khi tiến sát vào khu vực trung tâm của Diệp Thiên.

​"Chỉ bấy nhiêu đây thôi sao?" Nguyệt Linh thản nhiên thốt lên, giọng nói thanh trong nhưng mang theo sự miệt thị tột cùng.

​"Chết đến nơi còn mạnh miệng! Toàn lực khởi động Huyết Sát trảm!"

​Huyết Ưng quát lớn. Ngay lập tức, từ đỉnh trận pháp, một lưỡi đao máu khổng lồ dài hàng chục trượng dần hình thành, mang theo uy áp hủy diệt chém thẳng xuống đỉnh đầu Nguyệt Linh.

​Oành!

​Vụ nổ chấn động cả thung lũng. Bụi mù mịt bốc lên, nhưng bên trong đám khói lửa đó, một bóng trắng đột ngột bứt phá với tốc độ không tưởng. Nguyệt Linh không dùng linh lực để chống đỡ, nàng dùng chính sự cường hãn của nhục thân hậu kỳ và bộ Huyết Lân Giáp bên trong để ngạnh kháng dư chấn, mượn lực đẩy của vụ nổ để lao thẳng về hướng Bắc - nơi Hỏa Linh Mạch đang rực cháy.

​"Cái gì?! Nàng ta muốn kéo theo cả trận pháp chạy trốn?!"

​Đám người Huyết Sát Môn kinh hoàng. Bọn chúng chưa từng thấy ai bị vây trong trận mà lại có thể chủ động lôi kéo cả trận khí di chuyển theo mình như vậy. Nguyệt Linh lúc này giống như một mũi tên bạc, kéo theo cái lồng máu đỏ rực lao đi giữa những vách đá vôi.

​"Đuổi theo! Đừng để nàng ta tiến gần hỏa mạch!"

​Mười mấy đạo huyết quang điên cuồng truy đuổi phía sau. Nguyệt Linh bay qua những thác dung nham, hơi nóng từ hỏa mạch bắt đầu bốc lên dữ dội. Đây chính là lúc nàng chờ đợi.

​Ở phía trước, trong một hang động rực lửa nối liền với long mạch của Mỹ Sơn, Diệp Thiên đang ngồi xếp bằng giữa một hồ nham thạch. Phía trên đầu hắn, một bông hoa lửa rực rỡ - Hỏa Linh Tâm - đang từ từ hạ xuống. Hắn đang ở giai đoạn mấu chốt nhất của việc đột phá lên Kim Đan hậu kỳ. Xung quanh hắn, hàng chục cao thủ Diệp Gia đang canh gác nghiêm ngặt.

​"Sắp thành công rồi... Nguyệt Linh, đợi ta ra ngoài, ta sẽ khiến nàng phải quỳ dưới chân ta!" Diệp Thiên nghiến răng, mồ hôi chảy ròng ròng vì sức nóng.

​Đúng lúc này, một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên từ cửa hang.

​Rầm!

​Một cái lồng máu khổng lồ mang theo luồng linh lực xám bạc bạo liệt đâm sầm vào trận pháp bảo vệ của Diệp Gia. Nguyệt Linh hiện thân giữa đám cháy, tà áo trắng nhuốm chút ánh lửa đỏ rực. Phía sau nàng, ba vị trưởng lão Huyết Sát Môn cũng vừa vặn lao tới, sát khí đằng đằng.

​"Diệp Thiên! Đừng trách ta không báo trước!" Nguyệt Linh khẽ quát, thanh Tử Vân kiếm trên tay nàng đột ngột bùng phát hào quang xám bạc rực rỡ chưa từng có.

​Nàng không phá trận của Huyết Sát Môn hướng ra ngoài, mà nàng hướng toàn bộ sức mạnh của kiếm trận vào bên trong, trực tiếp nhắm thẳng vào vị trí của Diệp Thiên và đóa Hỏa Linh Tâm.

​"Nguyệt Linh?! Ngươi dám phá hỏng đại sự của ta!" Diệp Thiên trợn tròn mắt, gầm lên trong tuyệt vọng.

​Lời gầm thét của Diệp Thiên chưa kịp dứt, bầu trời phía trên hang động hỏa mạch đột ngột bị xé rách bởi một luồng lực lượng đỏ sẫm như máu đặc. Hai luồng áp lực vô hình nhưng nặng nề như vạn quân Thái Sơn giáng xuống, trực tiếp chấn vỡ toàn bộ thạch nhũ trong hang thành bột cám.

​"Con ranh to gan, dám giết trưởng lão và đệ tử của tông ta, nợ máu phải trả bằng máu!"

​Hai giọng nói già nua, khàn đặc đồng thanh vang lên như tiếng sấm nổ bên tai. Từ trong vết nứt không gian, hai lão già mặc huyết bào, gương mặt khô héo như vỏ cây già nhưng đôi mắt rực cháy hỏa quang máu bước ra. Đây chính là Huyết Sát Nhị Lão - những vị đại trưởng lão đạt tới tu vi Nguyên Anh hậu kỳ của Huyết Sát Môn.

​Sự xuất hiện của hai cường giả cấp bậc này khiến toàn bộ chiến trường lặng ngắt. Uy áp của Nguyên Anh hậu kỳ mạnh đến mức khiến đám đệ tử Diệp Gia và Kim Đan của Huyết Sát Môn đều đồng loạt quỳ sụp xuống, lồng ngực thắt lại không thể thở nổi.

​Nguyệt Linh đứng giữa trung tâm của hai luồng uy áp, mái tóc bạc bay loạn xạ. Lần đầu tiên, nàng cảm nhận được tử khí nồng nặc đang bủa vây. Đôi mắt bạc của nàng nheo lại, linh lực xám bạc trong đan điền vận chuyển đến mức bốc cháy.

​"Chết đi!"

​Huyết Sát Đại Trưởng Lão không một lời thừa thãi, lão vung tay ra, không gian vặn vẹo hóa thành một bàn tay máu khổng lồ chứa đựng quy tắc mục rữa. Bàn tay đó đi tới đâu, linh khí thiên địa đều bị nhuộm thành màu đen kịt. Nguyệt Linh gầm lên, thanh Tử Vân kiếm chém ra hàng vạn đạo kiếm khí Thái Cực hòng ngăn cản.

​ẦM!

​Một tiếng nổ chấn động linh hồn. Kiếm khí xám bạc của Nguyệt Linh vốn sắc lẹm nhưng khi chạm vào bàn tay máu của Nguyên Anh hậu kỳ lại vỡ tan như bọt biển. Dư chấn kinh hoàng đánh thẳng vào lồng ngực nàng.

​Phụt!

​Nguyệt Linh phun ra một ngụm máu lớn, cả người bay ngược ra sau, đập sầm vào vách đá rực lửa. Bộ Huyết Lân Giáp Địa cấp bên trong tà áo trắng phát ra tiếng kêu răng rắc ghê người, giúp nàng cản lại 5 phần lực lượng nhưng vẫn không ngăn được chấn động lan vào lục phủ ngũ tạng.

​"Nhục thân khá đấy, nhưng cũng chỉ đến thế thôi!"

​Huyết Sát Nhị Trưởng Lão tiếp lời, lão khẽ chỉ tay về phía trước. Một dải lụa máu dài hàng trăm mét, đỏ lòm và tanh tưởi, uốn lượn như một con mãng xà huyết tế, khóa chặt mọi đường lui của Nguyệt Linh.

​Nguyệt Linh cắn chặt môi đến bật máu để duy trì tỉnh táo. Nàng xoay người giữa không trung, nhục thân hậu kỳ căng ra như dây cung, tung ra một quyền mang theo toàn bộ sức nặng của viên đan xám bạc đánh vào dải lụa máu.

​Uỳnh!

​Cánh tay ngọc ngà của nàng run bần bật, những tia máu đỏ bắt đầu rỉ ra từ lỗ chân lông. Sức mạnh của Nguyên Anh hậu kỳ quá mức biến thái, mỗi một chiêu thức của bọn chúng đều mang theo sự áp chế của quy tắc thiên địa mà một tu sĩ Kim Đan trung kỳ không thể nào lý giải nổi.

​"Hộc... hộc..." Nguyệt Linh chống kiếm đứng dậy giữa vũng máu nham thạch. Tà áo trắng của nàng giờ đây rách nát tả tơi, đẫm máu đỏ thẫm, mái tóc bạc dính bết bụi đất và máu khô. Nàng trông thảm hại vô cùng, nhưng đôi mắt bạc kia lại rực cháy một sự điên cuồng chưa từng có.

​Hai lão già Nguyên Anh hậu kỳ không cho nàng thời gian thở dốc. Bọn chúng liên tục tung ra những đòn công kích hủy diệt. Huyết đao, huyết trảo phối hợp nhịp nhàng, tạo thành một thiên la địa võng nghiền nát mọi sự kháng cự.

​Rắc!

​Một đạo huyết trảo cào rách vai Nguyệt Linh, sâu thấy tận xương tủy. Nàng nghiến răng không thốt lên một tiếng đau đớn nào, Tử Vân kiếm vẫn vung ra những đạo kiếm quang chống trả trong tuyệt vọng.

​"Khốn kiếp! Ép ta đến mức này!" Hoàng trong xác Nguyệt Linh thầm gầm lên. Nàng cảm thấy kinh mạch trong người đã bắt đầu rạn nứt, viên đan xám bạc mờ nhạt đi vì cạn kiệt linh lực.

​Nàng biết, nếu không liều mạng, nơi đây sẽ là mồ chôn của mình. Nàng thò tay vào túi trữ vật, lấy ra viên Vạn Huyết Linh Châu - pháp bảo Địa cấp siêu phẩm mà nàng vừa mới thu được.

​"Muốn ta chết? Các ngươi cũng đừng hòng nguyên vẹn!"

​Nguyệt Linh hét lên một tiếng đau đớn, nàng dùng toàn bộ số linh lực xám bạc cuối cùng cưỡng ép kích nổ nguồn năng lượng khổng lồ tích tụ hàng nghìn năm bên trong viên linh châu.

​OÀNH!!!

​Một quầng sáng đỏ thẫm, chói lòa như một mặt trời nhỏ bùng phát ngay trung tâm thung lũng. Uy lực của một món pháp bảo Địa cấp siêu phẩm tự bạo tương đương với cú đánh toàn lực của một vị cường giả Bán Bộ Hóa Thần. Không gian tầng hai Mỹ Sơn rúng động, mặt đất nứt toác ra những kẽ hở sâu không thấy đáy.

​Hai lão già Nguyên Anh hậu kỳ cũng biến sắc kinh hoàng, vội vàng thu hồi đòn tấn công để kích hoạt pháp bảo hộ thân cực hạn. Dư chấn từ vụ nổ hất văng bọn chúng ra xa hàng trăm mét, nhục thân của chúng cũng bị khí kình xé toạc nhiều chỗ, máu chảy đầm đìa.

​Mượn khoảnh khắc hỗn loạn nghìn năm có một này, Nguyệt Linh vốn đã thoi thóp lại đột ngột bộc phát ra một ý chí sinh tồn kinh người. Nàng nhắm thẳng về phía Diệp Thiên - kẻ đang run rẩy thu phục Hỏa Linh Tâm giữa hồ nham thạch.

​"Diệp Thiên... nợ của chúng ta... hôm nay trả một ít trước!"

​Nguyệt Linh vung thanh Tử Vân kiếm đã sứt mẻ, dồn chút tàn lực cuối cùng vào một đạo kiếm khí xám bạc mang theo quy tắc Thái Cực sắc lẹm. Đạo kiếm khí này mỏng manh nhưng lại mang theo tất cả sự hận thù của 20 năm qua, bay vút đi chém đứt sợi dây liên kết linh hồn giữa Diệp Thiên và đóa hoa hỏa diễm.

​PHẬP!

​"KHÔNG!!!" Diệp Thiên gào lên thảm thiết.

​Hỏa Linh Tâm mất đi sự kìm kẹp, lập tức bùng nổ như một núi lửa hoạt động. Ngọn lửa xanh biếc bốc cao hàng trăm trượng, hỏa độc vạn năm điên cuồng xâm nhập vào đan điền của Diệp Thiên, thiêu đốt hắn từ bên trong.

​Bỏ mặc tiếng gào khóc của Diệp Thiên và sự điên cuồng truy đuổi của hai lão già Nguyên Anh đang bị hỏa diễm vây hãm, Nguyệt Linh hóa thành một vệt sáng bạc mờ nhạt nhất, nương theo dư chấn của vụ nổ pháp bảo lao thẳng vào sâu trong lòng mạch hỏa diễm đang sụp đổ.

​Nàng lảo đảo lướt đi giữa những dòng dung nham cuồn cuộn, ý thức bắt đầu chìm vào bóng tối. Một mũi tên trúng hai đích, dù phải trả một cái giá quá đắt, nhưng Nguyệt Linh đã chính thức dập tắt cơ duyên lớn nhất của Diệp Thiên, để lại cho chúng một chiến trường đẫm máu và lửa.