Thái Sơ Thần Minh Lục

Chương 54: Huyết chú truy tung



Nguyệt Linh lướt đi như một bóng ma bạc giữa những khe nứt của tầng hai Mỹ Sơn. Nàng tìm thấy một hang động nằm sâu dưới lòng một thác dung nham đã cạn, nơi linh khí hỏa hệ cực kỳ bạo liệt nhưng lại vắng bóng người qua lại. Sau khi bố trí một đạo ẩn nấp trận pháp đơn giản, nàng mới chậm rãi lấy túi trữ vật của Huyết Ma Trưởng Lão ra.

​Thần thức của nàng nhẹ nhàng chạm vào lớp cấm chế của túi trữ vật. Tuy chủ nhân đã chết, nhưng bên trong vẫn còn những luồng dao động trận pháp cực kỳ phức tạp. Nguyệt Linh thử dùng linh lực xám bạc để thẩm thấu, nhưng ngay lập tức bị một lực đàn hồi mạnh mẽ đánh bật ra.

​Nàng khẽ cau mày, đôi mắt bạc lướt qua những món đồ đang tỏa sáng lung linh bên trong không gian trữ vật. Có những cuộn thẻ tre cổ xưa mang hơi thở Thiên cấp trung phẩm và những chiếc hộp gỗ mun được quấn xích sắt đen kịt, bên trên dán chi chít bùa chú cấp cao. Đó chắc chắn là những công pháp trấn phái hoặc pháp bảo cốt lõi của Huyết Sát Môn, nhưng chúng đều được bảo vệ bởi những trận pháp phong ấn cực kỳ tinh vi.

​"Không hổ là Nguyên Anh lão quái, cẩn thận đến mức này." Nguyệt Linh thầm nghĩ. Nàng không phải trận sư, nếu cưỡng ép phá trận chỉ sợ sẽ kích hoạt cơ quan tự hủy, khiến bảo vật tan thành mây khói. Nàng quyết định chỉ lấy ra những thứ không có phong ấn, số còn lại sẽ mang về Vân Tiên Tông nhờ các vị trưởng lão Trận Pháp Đường xử lý sau.

​Dù vậy, số tài nguyên "bề nổi" mà nàng lấy ra được cũng đủ khiến bất kỳ tu sĩ Kim Đan nào phải đỏ mắt ghen tị.

​Đầu tiên là thanh Huyết Ma Đao, một món pháp bảo đạt tới Địa cấp thượng phẩm. Lưỡi đao đỏ rực rung động, tỏa ra sát khí nồng nặc đủ để khiến những kẻ tâm chí yếu ớt phải phát điên. Nguyệt Linh nhìn nó với vẻ lạnh lùng, nàng không dùng đao, nhưng thứ kim loại quý hiếm đúc nên thanh đao này lại là nguyên liệu tuyệt hảo. Nàng ném nó sang một bên, định bụng sau này sẽ luyện hóa để nâng cấp Tử Vân kiếm.

​Tiếp đến, nàng lấy ra bộ Huyết Lân Giáp thuộc hàng Địa cấp trung phẩm. Từng phiến vảy huyết long lấp lánh hào quang bền bỉ. Món đồ này không có phong ấn phức tạp, Nguyệt Linh dễ dàng nhỏ máu nhận chủ, mặc vào bên trong tà áo trắng. Với nhục thân hậu kỳ cộng thêm lớp giáp Địa cấp này, phòng ngự của nàng giờ đây đã đạt tới mức biến thái.

​Thứ khiến nàng hài lòng nhất chính là một bình ngọc thạch chứa ba viên Nguyên Anh Đan. Đây là đan dược tu luyện đạt phẩm cấp Thiên cấp hạ phẩm. May mắn là lão già này để chúng ở khu vực dễ lấy để sử dụng hằng ngày nên không có trận pháp khóa chặt. Ngoài ra, nàng còn thu được một lượng lớn Linh Thạch thượng phẩm và vài gốc Huyết Tinh Thảo vạn năm đạt mức Địa cấp thượng phẩm.

​Hoàng trong xác Nguyệt Linh cảm nhận được sự rục rịch của viên đan xám bạc: "Ba viên đan Thiên cấp này chứa đựng linh lực tinh túy của Nguyên Anh kỳ. Dù ta không phải trận sư để mở những bảo vật kia, nhưng chỉ bấy nhiêu đây thôi cũng đủ để đẩy tu vi này lên một tầm cao mới."

​Nguyệt Linh không chần chừ, nàng lấy ra một viên Nguyên Anh Đan, há miệng nuốt chửng. Nguyệt Linh lấy ra một viên Nguyên Anh Đan, há miệng nuốt chửng. Ngay lập tức, một luồng nhiệt lượng cuồng bạo như sông dài vỡ đê tràn vào kinh mạch.

​Uỳnh!

​Tà áo trắng tung bay bần bật. Viên đan xám bạc bắt đầu xoay chuyển điên cuồng, điên cuồng nuốt chửng và đồng hóa luồng linh lực từ viên đan Thiên cấp. Từng sợi linh lực bị quy tắc xám bạc nén ép đến cực hạn, hóa thành những giọt linh dịch tinh khiết nhỏ vào đan điền.

​Thời gian chầm chậm trôi qua, khí tức trên người Nguyệt Linh không ngừng leo thang. Một ngày, hai ngày rồi ba ngày... sự áp chế của tầng hai di tích dường như không còn tác động được đến nàng.

​Bùm!

​Một vòng tròn linh áp xám bạc bùng nổ, chấn nát những khối đá hỏa thạch xung quanh hang động. Nguyệt Linh mở bừng đôi mắt, ánh bạc rực rỡ như xuyên thấu cả không gian đỏ tía của Mỹ Sơn.

​"Kim Đan trung kỳ... cuối cùng cũng đột phá."

​Nàng đứng dậy, thu hồi trận pháp che mắt. Hiện tại, linh lực trung kỳ phối hợp với nhục thân hậu kỳ và bộ giáp Địa cấp, Nguyệt Linh cảm thấy mình như một thanh kiếm sắc bén đã được tôi luyện xong xuôi. Nàng nhìn về hướng trung tâm tầng hai, nơi hỏa quang đang bốc cao ngút trời.

​"Diệp Thiên, cơ duyên ở hỏa mạch đó không dành cho ngươi đâu."

​Bóng hình trắng muốt như một tia chớp bạc xé toạc màn sương mù, hướng về phía đại chiến tại tâm mạch Mỹ Sơn, nơi trận chiến thực sự giữa những thiên tài Địa Bảng sắp bắt đầu.

​Trong khi Nguyệt Linh đang thong dong lướt đi giữa những tầng mây đỏ tía của Mỹ Sơn, nàng không hề hay biết rằng ở thế giới bên ngoài, một trận địa chấn thực sự đã nổ ra.

​Đông Vực - Huyết Sát Môn.

​Trên đỉnh Huyết Nguyệt Sơn, Mệnh Bài Điện vốn là nơi trang nghiêm và lạnh lẽo nhất tông môn. Bỗng nhiên, một tiếng nổ chói tai vang lên khiến tất cả các đệ tử chấp sự đều kinh hoàng ngã quỵ. Trên kệ đá cao nhất, nơi thờ phụng các trưởng lão cốt cán, linh bài của Huyết Ma Trưởng Lão - một vị Nguyên Anh sơ kỳ lão luyện - đã nổ tung thành tro bụi.

​Điều đáng sợ không phải là linh bài vỡ, mà là luồng khí tức xám bạc kỳ quái còn sót lại trên những mảnh vụn, nó lạnh lẽo và tàn khốc đến mức khiến linh khí xung quanh đều bị đóng băng.

​"Không... không thể nào! Huyết Ma Trưởng Lão đã ngã xuống!" Tiếng kêu thất thanh vang vọng khắp đại điện.

​Từ sâu trong cấm địa của Huyết Sát Môn, một luồng uy áp mang tính hủy diệt đột ngột bùng nổ. Mây đen cuộn trào, sấm sét đỏ rực xé toạc bầu trời Đông Vực. Một bóng người cao lớn bước ra từ hư không, mỗi bước đi đều khiến mặt đất rung chuyển. Đó chính là Huyết Sát Tông Chủ - Lục Thiên Hình, một vị cường giả đã bước chân vào Hóa Thần sơ kỳ.

​"Đứa nào?! Đứa nào dám giết trưởng lão của ta, giết chân truyền của ta ngay tại Đông Vực này?!" Giọng nói của Lục Thiên Hình như tiếng sấm nổ bên tai mỗi đệ tử, mang theo sự thịnh nộ không thể kiềm chế.

​Hắn vung tay lên, một mặt gương bằng máu khổng lồ hiện ra giữa không trung. Lục Thiên Hình dùng bí thuật huyết mạch để truy tìm những hơi thở cuối cùng của Huyết Ma Trưởng Lão. Trong gương máu, hình ảnh mờ ảo của một nữ tử tóc bạc mặc trường bào trắng tinh khôi, đứng giữa hẻm núi đầy xác chết hiện ra.

​"Vân Tiên Tông... Nguyệt Linh!" Lục Thiên Hình nghiến răng, sát khí hóa thành thực thể chém nát những tảng đá xung quanh. "Một con nhỏ Kim Đan mà dám đồ sát Nguyên Anh của ta? Vân Thiên lão nhi, ngươi dạy đồ đệ tốt lắm! Để xem lần này ai cứu được nó!"

​Hắn quay sang một đám hộ pháp đang quỳ mọp: "Nghe lệnh! Toàn bộ Nguyên Anh và Kim Đan của Huyết Sát Môn đang ở Mỹ Sơn, lập tức kích hoạt Huyết Chú Truy Tung. Kẻ giết Huyết Ma Trưởng Lão đang mang theo túi trữ vật của lão. Trên chiếc hộp thiếc Thiên cấp trung phẩm có một đạo trận pháp truy tung ẩn giấu mà ngay cả Nguyên Anh cũng khó lòng phát hiện. Hãy bắt sống nó về đây, ta muốn chính tay rút nguyên thần của nó ra luyện đèn!"

Ngay lúc này, bên trong Mỹ Sơn di tích.

​Nguyệt Linh đang bay với tốc độ cực nhanh, hướng thẳng về phía Hỏa Linh Mạch. Nàng vẫn thản nhiên, thần thức tỏa ra bao quát xung quanh nhưng chẳng thấy bất kỳ dấu hiệu bất ổn nào từ chiếc hộp gỗ mun bị phong ấn đang nằm im lìm trong túi trữ vật. Đạo trận pháp truy tung kia được lồng ghép quá tinh vi vào phong ấn Thiên cấp, hoàn toàn đồng hóa với linh khí tự nhiên của chiếc hộp.

​"Hỏa khí ở phía trước ngày càng mạnh, Diệp Thiên chắc chắn đã bắt đầu thu phục Hỏa Linh." Nguyệt Linh thầm nhủ.

​Tuy nhiên, khi nàng vừa lướt qua một thung lũng đá vôi, một cảm giác bất an đột ngột dâng trào. Không phải cảm nhận từ túi trữ vật, mà là từ không gian xung quanh.

​Vút! Vút! Vút!

​Tám đạo huyết quang xé toạc màn sương mù hỏa diễm, bao vây lấy Nguyệt Linh từ tám hướng. Tốc độ của chúng nhanh đến mức bất thường, như thể chúng đã biết trước đường đi của nàng để đón lõng.

​Nguyệt Linh khựng lại giữa không trung, Tử Vân kiếm trên tay phát ra tiếng ngâm cảnh báo. Hiện ra trước mắt nàng là ba vị trưởng lão Huyết Sát Môn sở hữu tu vi Kim Đan hậu kỳ, cùng hàng chục đệ tử tinh anh. Gương mặt tên nào tên nấy đều tràn đầy sự đắc thắng.

​"Nguyệt Linh! Ngươi tưởng giết được Huyết Ma Trưởng Lão là có thể cao chạy xa bay sao?" Tên dẫn đầu, một lão già gầy gò với đôi mắt âm hiểm, cười sằng sặc. "Ngươi quá ngây thơ rồi! Ngươi đang mang theo Huyết Chú Truy Tung của Tông chủ chúng ta, dù ngươi có chui xuống đất cũng không trốn thoát!"

​Nguyệt Linh khẽ nhíu mày. Lúc này nàng mới tập trung thần thức quét lại túi trữ vật một lần nữa, vận dụng toàn bộ lực lượng của viên đan xám bạc để soi xét từng li từng tí. Cuối cùng, nàng mới phát hiện ra một sợi chỉ máu nhỏ li ti, ẩn sâu dưới lớp phong ấn Thiên cấp của chiếc hộp gỗ mun. Nó đang rung động theo nhịp đập của linh khí thiên địa, phát ra tín hiệu mà mắt thường và thần thức thông thường không thể nào thấy được.

​Hoàng trong xác Nguyệt Linh thầm kinh hãi: "Khốn kiếp! Đúng là gừng già càng cay. Trận pháp này đạt tới mức Địa cấp cực phẩm nhưng lại ẩn giấu tinh vi đến mức này. Thảo nào bọn chúng lại tìm thấy ta nhanh như vậy."

​Sự chủ quan trong chốc lát đã khiến nàng rơi vào vòng vây. Nhưng thay vì hoảng loạn, đôi mắt bạc của Nguyệt Linh lại lóe lên một tia sáng lạnh lẽo. Nàng nhìn quanh đám tu sĩ đang bao vây mình, tà áo trắng khẽ bay trong gió nóng.

​"Các ngươi nghĩ chỉ dựa vào mấy tên hậu kỳ này mà giữ được ta?" Nguyệt Linh thản nhiên nói, khí chất của Kim Đan trung kỳ bùng nổ, đối chọi trực diện với áp lực của đám đông.

​"Hừ! Ngươi giết Nguyên Anh bằng mưu hèn kế bẩn, giờ đây đối diện với Huyết Sát Vây Linh Trận của chúng ta, linh lực xám bạc của ngươi sẽ bị phong tỏa hoàn toàn!"

​Nguyệt Linh khẽ nhếch môi. Nàng nhận ra một điều thú vị: hướng mà bọn chúng vây bắt nàng lại chính là con đường ngắn nhất dẫn đến Hỏa Linh Mạch.

​"Nếu đã vậy, ta sẽ mượn tay các ngươi để xông thẳng vào đó."

​Nàng không vứt bỏ chiếc túi trữ vật. Ngược lại, nàng siết chặt thanh kiếm, nhục thân hậu kỳ căng ra như dây cung sắp bắn. Một cuộc thảm sát mới lại chuẩn bị bắt đầu, nhưng lần này, Nguyệt Linh sẽ không chỉ giết người, mà còn muốn dẫn cả đoàn quân truy sát này tới gặp "vị hôn thê" Diệp Thiên của mình.

...