Thái Sơ Thần Minh Lục

Chương 57: Đoạn tuyện hôn ước



Màn sương mù hỏa diễm đỏ tía của tầng hai Mỹ Sơn di tích đột ngột bị xé toạc bởi một luồng khí tức sắc lẹm. Nguyệt Linh bước ra từ hư không, tà áo vải thô sơ mà cô bé A Liên tặng cho nàng khẽ bay trong gió nóng. Sau lưng nàng, thanh kiếm gỗ đơn giản được quấn bằng một sợi dây thừng mảnh, thoạt nhìn như đồ chơi của trẻ con, nhưng lại tỏa ra một luồng kiếm ý khiến không gian xung quanh liên tục xuất hiện những vết rạn nứt li ti.

​Cảm giác lúc này đối với Nguyệt Linh vô cùng huyền diệu. Sau mười ngày đêm rèn đúc trong "Vạn Niên Hỏa Tinh Dịch", mỗi một giọt máu trong người nàng đều như chứa đựng vạn kiếm. Linh lực xám bạc sau khi dung hợp với Vô Thượng Kiếm Thể đã biến hóa thành một thứ năng lượng bạc tím đặc quánh, sắc bén đến mức kinh người.

​Tại trung tâm Hỏa Linh Mạch, cảnh tượng hỗn loạn vẫn chưa hề kết thúc. Huyết Sát Nhị Lão gương mặt vặn vẹo, ánh mắt vằn lên những tia máu hung tàn. Suốt mười ngày qua, bọn chúng đã lật tung từng tấc đất, dẫm nát bao nhiêu vách đá để tìm kiếm tung tích nữ tử tóc bạc, nhưng kết quả chỉ là con số không tròn trĩnh.

​"Khốn kiếp! Chẳng lẽ nó thực sự đã tan xác trong dòng thác dung nham đó?" Huyết Sát Đại Trưởng Lão nghiến răng, bàn tay khô héo bóp nát một khối hỏa thạch cấp Địa.

​Cách đó không xa, Diệp Thiên đang ngồi xếp bằng trên một tảng đá lớn. Gương mặt hắn chằng chịt những vết sẹo do hỏa độc xâm nhập, đôi mắt tràn đầy sự oán độc thấu xương. Cơ duyên đột phá hậu kỳ bị phá hủy, thậm chí đan điền còn bị chấn động mạnh, khiến hắn từ một thiên tài kiêu ngạo trở thành một kẻ tàn phế nửa mùa.

​"Dù có phải lật ngược cả Mỹ Sơn này, ta cũng phải thấy xác nàng ta!" Diệp Thiên gầm lên điên cuồng.

​"Ngươi đang tìm ta sao?"

​Một giọng nói thanh lãnh, bình thản nhưng mang theo sức xuyên thấu linh hồn đột ngột vang lên từ phía trên đỉnh đầu bọn chúng. Toàn bộ tu sĩ có mặt tại thung lũng đồng loạt khựng lại. Giữa không trung rực lửa, một nữ tử với mái tóc bạc rực rỡ như ánh trăng hạ phàm, đang từ từ hạ xuống. Khí chất của nàng lúc này không còn là một Kim Đan trung kỳ thông thường, mà giống như một vị kiếm tiên vừa bước ra từ thời thượng cổ, thanh cao và đầy sát phạt.

​"Nguyệt Linh! Ngươi quả nhiên chưa chết!" Huyết Sát Đại Trưởng Lão mừng rỡ quá đỗi, lập tức vung tay quát lớn: "Bắt lấy nó! Đừng để nó kịp giở trò tự bạo một lần nữa! Lần này ta phải rút gân lột da nó!"

​Ngay lập tức, hàng chục tu sĩ Kim Đan của Huyết Sát Môn và Diệp Gia lao lên như một bầy thiêu thân. Huyết quang, đao mang và hỏa diễm phủ kín cả bầu trời, khóa chặt mọi đường lui của Nguyệt Linh. Nguyệt Linh không lùi, đôi mắt bạc lấp lánh một tia khinh bỉ. Nàng chậm rãi đưa tay ra sau vai, nắm lấy chuôi thanh kiếm gỗ. Một động tác đơn giản đến cực điểm, nhưng ngay khi thanh kiếm gỗ được rút ra, một luồng kiếm ý hạo hãn bỗng chốc đóng băng toàn bộ hỏa khí trong vòng trăm trượng.

​"Vạn Vật Vi Kiếm - Nhất Niệm Trảm!"

​Nguyệt Linh khẽ phất kiếm gỗ. Không có linh lực bùng nổ kinh thiên động địa, chỉ có những sợi tơ bạc tím mảnh như tơ nhện lan tỏa giữa hư không. Những tu sĩ Kim Đan đang lao tới đột ngột khựng lại giữa chừng như bị đóng đinh vào không gian. Gương mặt bọn chúng vẫn giữ nguyên vẻ hung tàn, nhưng ngay giây tiếp theo, một đường chỉ mảnh hiện ra trên cổ tất cả bọn chúng.

​Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt!

​Hàng chục cái đầu rơi xuống đồng loạt, máu tươi phun ra nhuộm đỏ cả một vùng nham thạch. Nguyệt Linh nhấc bổng lên bằng một tay nhấc bổng lên giữa không trung.

​"Nhị đệ... cứu... cứu ta!" Lão già thào thào tuyệt vọng, máu trào ra từ mồm không ngớt. Huyết Sát Nhị Trưởng Lão nhìn thấy cảnh này, mật đắng như muốn vỡ ra. Lão không còn tâm trí đâu mà cứu người, lập tức quay đầu, thi triển "Huyết Độn Bí Thuật" hao tốn thọ nguyên hòng chạy trốn khỏi con quái vật đội lốt thiếu nữ này.

​"Chạy được sao?" Nguyệt Linh liếc nhìn Nhị Trưởng Lão đang trốn chạy, rồi lại liếc nhìn Diệp Thiên đang sợ hãi đến mức ngồi bệt xuống đất. Nàng khẽ vung tay, thanh kiếm gỗ thoát khỏi tay nàng, hóa thành một đạo kiếm quang bạc tím dài hàng nghìn trượng, xuyên thấu hư không theo một quỹ đạo quỷ dị.

​Oành!

​Ở phía xa chân trời, một tiếng nổ lớn vang lên cùng tiếng gào thét thảm thiết của Nhị Trưởng Lão. Lão bị thanh kiếm gỗ đinh chặt vào vách núi vạn trượng, linh hồn và nhục thân bị kiếm ý nghiền nát hoàn toàn thành một bãi máu nhầy nhụa. Nguyệt Linh thong thả đi về phía Diệp Thiên. Mỗi bước chân của nàng chạm đất đều khiến trái tim hắn như bị bóp nghẹt.

​Diệp Thiên nhìn đống thi thể xung quanh, hàm răng nghiến chặt đến mức rỉ máu. Sự sỉ nhục của một thiên tài Top 3 Địa Bảng bị chà đạp đã thổi bùng lên ngọn lửa điên cuồng trong lồng ngực hắn. Hắn đứng phắt dậy, khí tức Kim Đan trung kỳ đỉnh phong bùng nổ dữ dội, nham thạch xung quanh như bị một lực hút vô hình kéo về phía hắn.

​"Thiên nhi, bình tĩnh! Con nhỏ này đã lột xác hoàn toàn, nhục thân của nó hiện tại mạnh hơn cả yêu thú cấp 6! Để ta trợ giúp ngươi một tay!" Giọng nói lão Tiên Vương nổ vang trong chiếc nhẫn cổ. Ngay lập tức, một luồng linh hồn lực vàng kim hạo hãn tràn ngập kinh mạch Diệp Thiên, khiến uy áp của hắn tăng vọt lên mức Bán bộ Nguyên Anh.

​"Nguyệt Linh! 20 năm hôn ước, không phải ngươi muốn hủy là hủy được! Hôm nay Diệp Thiên ta sẽ dùng thanh trọng kiếm này chém nát sự kiêu ngạo của ngươi!"

​Diệp Thiên gầm lên, thanh trọng kiếm Hỏa Vân bùng cháy ngùn ngụt, hóa thành một con hỏa long vĩ đại dài hàng chục trượng. Hắn hóa thành một vệt lửa đỏ rực, tốc độ nhanh đến mức tạo ra những tiếng nổ không khí liên hồi.

​OÀNH!

​Nguyệt Linh vung thanh kiếm gỗ đỡ lấy cú chém sấm sét của Diệp Thiên. Một làn sóng xung kích linh lực hất văng mọi chướng ngại xung quanh. Nguyệt Linh khẽ biến sắc, nhục thân hậu kỳ của nàng rung động kịch liệt, bàn tay cầm kiếm rỉ máu. Diệp Thiên mạnh hơn nàng tưởng rất nhiều, nhất là khi có lão Tiên Vương gia trì quy tắc.

​"Hỏa Long Cửu Trảm - Nhất Trảm Trầm Luân!"

​Diệp Thiên không để Nguyệt Linh kịp thở, hắn liên tục tung ra những đường kiếm nặng nề như núi Thái Sơn. Từng cú va chạm đều khiến lục phủ ngũ tạng của Nguyệt Linh như bị đảo lộn. Nàng liên tục phải lùi lại, đôi chân dẫm nát nham thạch để giữ thăng bằng.

​"Binh! Chát! Oành!"

​Tiếng kim loại va chạm với gỗ nhưng lại vang lên như tiếng thần binh giao chiến. Diệp Thiên chiến đấu vô cùng kinh nghiệm, hắn mượn sự chỉ điểm của Tiên Vương để liên tục đánh vào những điểm yếu trong bộ pháp chưa hoàn thiện của Nguyệt Linh. Một đạo hỏa mang lướt qua vai trái, xé rách lớp da thịt ngọc ngà của nàng, máu tươi phun ra nhuộm đỏ cả tà áo vải thô.

​"Hahaha! Nguyệt Linh, Top 10 Địa Bảng vĩnh viễn không thể chạm tới Top 3! Chết đi cho ta!" Diệp Thiên cuồng cười, trọng kiếm vung ra đạo kiếm mang hỏa diễm vạn trượng: "Nhị Trảm Phần Thiên!"

​Nguyệt Linh nghiến răng, đôi mắt bạc rực sáng sự lạnh lùng. Nàng không lùi nữa. Trong huyết quản nàng, Vô Thượng Kiếm Thể đang gào thét sự hưng phấn trước áp lực sinh tử. Nàng không dùng kiếm gỗ đỡ trực diện, mà xoay người nhẹ nhàng như một chiếc lá giữa cơn bão lửa.

​"Kiếm - Không!"

​Nguyệt Linh đâm ra một kiếm đơn giản, nhưng lại mang theo quy tắc cắt đứt không gian. Mũi kiếm gỗ chạm vào lưỡi trọng kiếm khổng lồ, một tiếng "keng" thanh thúy vang lên. Diệp Thiên kinh hãi nhận ra luồng hỏa diễm của mình đang bị hút ngược vào thanh kiếm gỗ kia.

​Nàng mượn lực xoay người, chân phải tung ra một cú đá mang theo vạn quân lực thẳng vào lồng ngực Diệp Thiên.

​BỤP!

​Diệp Thiên bay ngược ra sau như diều đứt dây, đập nát mấy cột đá lớn mới dừng lại. Hắn phun ra một ngụm máu lớn, nhưng ánh mắt vàng kim càng thêm hung tàn.

​"Thiên nhi, dồn toàn lực vào chiêu cuối! Đừng nương tay, nếu không chúng ta sẽ bại ở đây!" Lão Tiên Vương gào lên.

​Diệp Thiên đứng dậy, mái tóc đen tung bay điên cuồng. Toàn bộ linh khí hỏa hệ của tầng hai Mỹ Sơn dường như bị hắn hút cạn, tụ lại trên mũi trọng kiếm thành một đóa sen lửa vàng kim nhỏ bé nhưng mang theo hơi thở diệt thế.

​"Hỏa Liên Tịnh Thế - Vạn Cổ Giai Tận!"

​Đây là tuyệt chiêu mạnh nhất của Diệp Thiên, được Tiên Vương gia trì quy tắc hủy diệt. Đóa sen lửa bay tới đâu, không gian sụp đổ tới đó, hướng thẳng về phía Nguyệt Linh với tốc độ không thể né tránh.

​Nguyệt Linh đứng đó, mình đầy thương tích, máu tươi nhỏ xuống chân tạo thành những đóa hoa đỏ thẫm trên đá vôi. Nàng nhắm mắt lại, cảm nhận luồng sức mạnh Thái Sơ ẩn giấu trong tủy xương đang sôi sục.

​"Vô Thượng Kiếm Đạo - Nhất Kiếm Đoạn Duyên!"

​Nguyệt Linh phất nhẹ thanh kiếm gỗ. Một đường chỉ bạc tím thanh mảnh xuất hiện giữa không trung. Nó không bùng nổ rầm rộ, mà tĩnh lặng một cách đáng sợ. Khi đường chỉ đó chạm vào đóa sen lửa vàng kim, mọi thứ dường như ngưng đọng lại.

​XOẸT!

​Đóa sen lửa bị chẻ làm hai một cách ngọt lịm, vụ nổ kinh thiên động địa bùng phát hất văng cả hai ra hai hướng khác nhau.

​Nguyệt Linh lồm cồm bò dậy giữa đống đổ nát, xương sườn rạn nứt, tà áo vải đã rách tả tơi. Nàng lảo đảo bước tới chỗ Diệp Thiên. Lúc này, Diệp Thiên nằm bất động trong vũng máu, chiếc nhẫn cổ rạn nứt, lão Tiên Vương đã phải ngủ say để giữ lại chút tàn hồn sau cú va chạm vừa rồi.

​Nguyệt Linh dừng lại cách Diệp Thiên ba bước chân. Mũi kiếm gỗ lạnh lẽo chỉ thẳng vào yết hầu hắn. Nàng nhìn kẻ đã từng là vị hôn thê của mình, ánh mắt đéo còn thù hận, chỉ còn sự lạnh lùng tột độ.

​"Diệp Thiên, ngươi thua rồi. Diệp gia chủ và Trần gia chủ là huynh đệ, nên hôm nay ta không lấy mạng ngươi. Nhưng nhớ kỹ, 20 năm hôn ước, từ nay về sau không còn liên quan!"

​Nàng lấy ra miếng ngọc bội đính ước, dùng kiếm khí nghiền nát thành bột cám ngay trước mặt hắn. Diệp Thiên nhìn những hạt bụi ngọc rơi xuống, trong lòng đau đớn như bị ngàn đao xuyên tâm, nhưng hắn không còn sức để nói nổi một lời. Hắn biết, kể từ giây phút này, nàng đã bay cao đến mức hắn vĩnh viễn không bao giờ chạm tới được nữa.

​Nguyệt Linh xoay người lướt đi, tà áo trắng (vải thô) đẫm máu bay trong gió nóng hầm cập của Mỹ Sơn. Nàng đã xong việc tại tầng hai. Phía trước nàng là cổng truyền tống tầng ba, nơi trận chiến với những kẻ cầm đầu thực sự đang chờ đợi.

​"Mỹ Sơn này, cuối cùng cũng chỉ là bàn đạp cho ta mà thôi."