Thái Sơ Thần Minh Lục

Chương 56: Nơi tách biệt trong lòng dung nham



Bóng trắng của Nguyệt Linh lướt đi giữa những khe nứt của long mạch hỏa diễm, tà áo đẫm máu bay phần phật trong cơn bão lửa. Phía sau nàng, tiếng gầm thét của Huyết Sát Nhị Lão và tiếng nổ tung trời của Hỏa Linh Tâm vẫn chấn động không ngừng, tạo thành một bản nhạc tử thần kinh hoàng.

​Máu tươi không ngừng trào ra từ khóe môi, thấm đỏ cả một mảng ngực áo rách nát. Đòn đánh của Nguyên Anh hậu kỳ quả thực quá mức kinh khủng, dù đã có Huyết Lân Giáp và nhục thân hậu kỳ gánh chịu phần lớn lực lượng, nhưng dư chấn vẫn khiến kinh mạch của nàng rạn nứt như mạng nhện. Viên đan xám bạc trong đan điền lúc này mờ nhạt đến cực điểm, xoay chuyển một cách yếu ớt để duy trì chút sinh cơ cuối cùng.

​"Hộc... hộc..."

​Nguyệt Linh cắn chặt răng, cảm giác đau đớn như hàng nghìn mũi kim nung đỏ đâm xuyên qua tủy xương. Ý thức của nàng bắt đầu mơ hồ, tầm nhìn nhòe đi vì mất máu quá nhiều. Nhưng nàng hiểu rõ, chỉ cần dừng lại một nhịp, lũ chó điên Huyết Sát Môn và đám người Diệp Gia sẽ ngay lập tức ập tới băm nàng thành muôn mảnh.

​Nàng lao thẳng vào một dòng thác dung nham đang đổ xuống vực sâu. Đây là canh bạc cuối cùng. Theo cảm ứng của viên đan xám bạc, dưới đáy thác dung nham này có một luồng khí tức âm hàn cực độ, nghịch lý hoàn toàn với hỏa khí bạo liệt xung quanh. Đó là nơi duy nhất có thể che giấu hơi thở của nàng khỏi sự truy tung của Nguyên Anh hậu kỳ.

​Tùm!

Thân ảnh trắng muốt của Nguyệt Linh chìm nghỉm vào dòng thác dung nham đỏ rực. Hơi nóng cực đại vốn có thể thiêu rụi bất cứ thứ gì, nhưng ngay khi cơ thể nàng chạm vào đáy vực, một luồng dao động không gian kỳ lạ đột ngột bao phủ lấy nàng. Dòng nham thạch xung quanh bị đẩy lùi, để lộ ra một vòng xoáy trận pháp cổ xưa ẩn giấu dưới lớp nham thạch vạn năm.

​Vút!

​Nguyệt Linh cảm thấy toàn thân bị xé toạc ra bởi lực truyền tống không gian. Thương thế quá nặng từ đòn đánh của hai lão quái Nguyên Anh hậu kỳ khiến nàng không còn chút sức lực nào để kháng cự. Máu tươi từ lồng ngực và vai trái vẫn không ngừng tuôn ra, nhuộm đỏ cả một khoảng không gian trận pháp. Ý thức của nàng bắt đầu mờ mịt, tầm nhìn nhòe đi giữa những vệt sáng trắng bạc hỗn loạn.

​"Kết thúc rồi sao..." Đó là suy nghĩ cuối cùng của nàng trước khi bóng tối hoàn toàn nuốt chửng lấy nàng. Nàng vốn là linh hồn xuyên không đầu thai vào Thiên Huyền Giới này đã hai mươi năm, từng bước nỗ lực để sinh tồn, vốn tưởng hôm nay nợ máu chưa trả xong đã phải bỏ mạng.

​...

​Khi Nguyệt Linh từ từ mở mắt, điều đầu tiên nàng cảm nhận được không phải là hơi nóng của núi lửa, mà là một mùi hương thảo mộc thanh khiết trộn lẫn với mùi đất ẩm. Nàng định cử động nhưng lập tức một cơn đau nhói thấu xương tủy từ khắp các khớp xương và kinh mạch lan rộng, khiến nàng phải hít một hơi thật sâu.

​Linh lực trong đan điền hoàn toàn cạn kiệt, viên đan xám bạc tĩnh lặng như một hòn đá ven đường. Nhục thân hậu kỳ tuy đã bắt đầu quá trình tự chữa lành, nhưng vết thương quá sâu từ quy tắc mục rữa của Huyết Sát Nhị Lão vẫn đang âm thầm tàn phá từ bên trong. Nàng cúi xuống nhìn, tà áo trắng rách nát đã được thay bằng một bộ đồ vải thô sơ, những vết thương ghê rợn trên vai và ngực đều được băng bó kỹ lưỡng bằng những loại lá thuốc xanh mướt.

​Nàng cố gắng nhìn xung quanh. Đây là một gian nhà tranh giản dị, vách đất sàn tre, nằm sâu trong một thung lũng tách biệt hoàn toàn với sự đỏ tía bạo liệt của Mỹ Sơn bên ngoài. Bầu trời nơi này xanh trong lạ kỳ, chim hót líu lo, như một cõi đào nguyên nằm giữa lòng địa ngục nham thạch.

​Cách chỗ nàng nằm khoảng mười thước, bên cạnh một bếp lửa nhỏ đang bập bùng, có một cô bé tầm mười ba, mười bốn tuổi đang chăm chú sắc thuốc. Cô bé mặc áo vải màu chàm, mái tóc tết đơn giản, gương mặt bầu bĩnh toát lên vẻ thanh tú, hiền hậu.

​Nguyệt Linh khẽ mấp máy môi, định mở miệng hỏi xem đây là đâu, nhưng cổ họng nàng khô khốc như bị thiêu đốt, không thể phát ra nổi một âm thanh nào. Sự kiệt quệ về linh lực và thể xác khiến nàng ngay cả việc ngồi dậy cũng là một thử thách bất khả thi.

​Nghe thấy tiếng động nhỏ trên giường tre, cô bé giật mình quay lại. Đôi mắt đen láy của cô bé sáng lên khi thấy Nguyệt Linh đã tỉnh. Cô bé vội vàng bỏ chiếc quạt nan xuống, bê một bát nước ấm chạy lại gần, giọng nói lảnh lót như chim sơn ca:

​"Tỷ tỷ, tỷ tỉnh rồi sao? Tỷ đừng cử động, vết thương trên ngực tỷ sâu lắm, nếu nứt ra là không cứu được đâu!"

​Cô bé cẩn thận đỡ đầu Nguyệt Linh lên, đưa bát nước sát vào môi nàng. Nguyệt Linh uống từng ngụm nhỏ, dòng nước mát lạnh thấm vào cổ họng khiến nàng cảm thấy dễ chịu hơn đôi chút.

​Nàng nhìn cô bé bằng ánh mắt đầy nghi hoặc. Làm sao một cô bé yếu ớt, không có nửa điểm tu vi này lại có thể sống ở một nơi tách biệt trong lòng di tích Mỹ Sơn đầy rẫy hung hiểm? Và quan trọng nhất, làm sao cô bé có thể cứu nàng ra khỏi dòng nham thạch kia?

​Cô bé dường như hiểu được thắc mắc trong mắt Nguyệt Linh, khẽ cười bảo: "Tỷ tỷ chắc đang thắc mắc tại sao mình lại ở đây đúng không? Ông nội muội nhặt được tỷ ở bìa rừng Hỏa Linh cách đây ba ngày. Lúc đó tỷ trông thảm lắm, máu chảy đầy người, ông bảo nếu không có nhục thân mạnh mẽ thì tỷ đã chết từ lâu rồi."

​Nguyệt Linh khẽ nhíu mày. Ông nội? Một kẻ có thể nhặt được nàng giữa bão hỏa linh và mang về đây chắc chắn không phải tu sĩ tầm thường.

​Đúng lúc này, từ bên ngoài gian nhà tranh, một ông lão lưng hơi còng, tay xách một giỏ linh dược vừa bước vào. Ông lão mặc áo vải sờn cũ, nhưng mỗi bước đi của ông đều như hòa vào quy tắc của thiên địa, thanh thản và thâm trầm đến cực điểm. Khi nhìn thấy Nguyệt Linh đã tỉnh, ông lão khẽ vuốt râu mỉm cười, đôi mắt già nua như thấu thị mọi bí mật của nàng:

​"Tỉnh rồi sao? Linh lực xám bạc và nhục thân hậu kỳ... Tiểu nha đầu, ngươi rốt cuộc đã làm gì mà khiến hai lão quái Nguyên Anh hậu kỳ phải liều mạng truy sát đến mức tự bạo cả pháp bảo Địa cấp siêu phẩm thế kia?"

​Nguyệt Linh rùng mình. Ông lão này... chỉ nhìn qua đã biết hết mọi bí mật của nàng. Đây mới chính là biến số lớn nhất mà nàng gặp phải kể từ khi bước chân vào Mỹ Sơn.

​Ánh mắt Nguyệt Linh dán chặt vào ông lão, trong lòng dâng lên một nỗi bất an tột độ. Trong trạng thái linh lực cạn kiệt, ngay cả một đứa trẻ cũng có thể giết chết nàng, huống chi là một nhân vật bí ẩn có thể nhìn thấu tu vi và những gì nàng đã trải qua chỉ bằng một cái liếc mắt. Tuy nhiên, sự thanh thản tỏa ra từ ông lão lại khiến sát cơ bản năng trong nàng dịu lại.

​Ông lão đặt giỏ linh dược xuống cạnh bếp, ra hiệu cho cô bé: "A Liên, đi sắc bát thuốc 'Uẩn Linh Thảo' vừa hái về đi. Vết thương của nha đầu này không chỉ ở da thịt, mà quy tắc Huyết Hà của lũ tà đạo kia đang gặm nhấm tận tủy xương, thuốc thường không ép ra được."

​Cô bé tên A Liên ngoan ngoãn gật đầu, bưng giỏ thuốc đi ra phía sau nhà. Gian phòng chỉ còn lại Nguyệt Linh và ông lão bí ẩn. Ông tiến lại gần, bàn tay khô héo nhưng ấm áp đặt lên cổ tay nàng. Một luồng khí tức kỳ lạ, không phải linh lực, cũng không phải hồn lực, mà giống như một hơi thở của chính thiên địa, nhẹ nhàng len lỏi vào kinh mạch nàng.

​Nguyệt Linh cảm thấy toàn thân run rẩy. Đi đến đâu, luồng khí đó hóa giải sự mục rữa đen kịch của Huyết Sát Nhị Lão đến đó. Cơn đau nhức nhối đeo bám nàng suốt mấy ngày qua bỗng chốc tan biến, thay vào đó là một cảm giác ngứa ngáy của sự tái sinh.

​"Đừng chống cự," Ông lão trầm giọng, đôi mắt già nua đột nhiên rực sáng một tia hào quang rúng động. "Ngươi sở hữu một thứ mà ngay cả bản thân ngươi cũng chưa nhận ra. Ngươi vốn là sinh linh của Giới này, nhưng nhục thân này từ khi sinh ra đã bị phong ấn một tầng thể chất cực kỳ khủng khiếp. Trận tử chiến vừa rồi đã vô tình làm rạn nứt phong ấn đó, nếu không khai thông và thức tỉnh ngay, sức mạnh bị kìm nén bấy lâu sẽ khiến ngươi nổ xác mà chết."

​Nguyệt Linh chấn động. Nàng vốn tưởng nhục thân mình chỉ là tư chất thiên tài bình thường, không ngờ lại mang bí mật kinh thiên đến vậy.

​"A Liên, mang bồn 'Vạn Niên Hỏa Tinh Dịch' ra đây!"

Cô bé vội vã bưng một cái chậu đá xám xịt, bên trong chứa một loại chất lỏng đỏ rực nhưng không hề tỏa ra hơi nóng, ngược lại còn mang theo một sự tĩnh lặng đến đáng sợ. Ông lão nhấc Nguyệt Linh lên bằng một lực lượng vô hình, đặt nàng ngồi vào trong chậu đá.

​Oành!

​Ngay khi tiếp xúc với chất lỏng đỏ rực, Nguyệt Linh cảm thấy như có hàng vạn con kiến lửa đang chui tạt vào lỗ chân lông, đâm thẳng vào kinh mạch. Nàng muốn hét lên nhưng cổ họng vẫn chưa thể phát thanh. Mồ hôi vã ra như tắm, nhưng kỳ lạ thay, máu đen độc hại bắt đầu bị ép ra khỏi các lỗ chân lông, nhỏ xuống chậu dịch.

​"Nha đầu, nhẫn nhịn! Ta sẽ giúp ngươi thức tỉnh Vô Thượng Kiếm Thể!"

​Ông lão bắt đầu kết ấn. Từng đạo phù văn cổ xưa hiện ra giữa hư không, đâm xuyên vào các huyệt đạo lớn. Nguyệt Linh gào lên thảm thiết, thanh âm vang vọng khắp thung lũng. Sâu trong cột sống, một đạo kiếm mang màu bạc tím rực rỡ bắt đầu hiện hình, uốn lượn như con rồng thiêng tỉnh giấc.

​Trong lúc Nguyệt Linh đang chìm trong đau đớn tột cùng, ông lão nhìn chằm chằm vào những đạo vân văn mờ ảo đang hiện ra trên xương cốt nàng. Đôi mắt lão đột ngột co rụt lại, môi run rẩy kịch liệt. Lão nhận ra, Vô Thượng Kiếm Thể chỉ là lớp vỏ bọc ngụy trang bên ngoài, thực chất sâu thẳm bên trong nhục thân này chính là Thái Sơ Thần Nguyên Thể - loại thể chất đứng đầu vạn cổ, cấm kỵ của cả trời đất.

​Ông lão định mở miệng thốt lên tên gọi của nó, nhưng ngay lập tức, bầu trời thung lũng đang xanh trong bỗng nổ ra một tiếng sấm đen kịt. Một luồng uy áp diệt thế từ hư không khóa chặt lấy linh hồn lão.

​Lão kinh hãi nuốt ngược lời nói vào trong. Lão hiểu rõ, nếu lão dám tiết lộ thiên cơ này, dám nói ra bốn chữ đó, thiên đạo sẽ ngay lập tức giáng xuống đại phạt, khiến chính lão bị bạo thể mà chết ngay lập tức vì tu vi của lão hiện tại không thể gánh nổi nhân quả to lớn này. Lão nhìn Nguyệt Linh với ánh mắt đầy phức tạp, thầm nghĩ: "Nha đầu, ta không thể nói sự thật cho ngươi biết. Nếu ta nói ra, ta sẽ nổ tan xác, mà ngươi cũng sẽ bị thiên đạo xóa sổ. Thôi thì cứ để ngươi tưởng mình mang Vô Thượng Kiếm Thể là tốt nhất."

​Quá trình ngâm thuốc và khai thông kéo dài ròng rã mười ngày đêm. Nguyệt Linh trải qua cảm giác xương cốt bị nghiền nát rồi đúc lại hàng nghìn lần. Mỗi lần nàng sắp tan vỡ, ông lão lại rót vào một luồng khí tức bảo vệ tâm mạch. Máu đen hôi thối do hỏa độc và tạp chất bị ép sạch ra ngoài, thay vào đó là một lớp da thịt trắng ngần, tỏa ra kiếm mang sắc lẹm.

​Đến ngày thứ mười một, cột sáng bạc tím phóng thẳng lên trời, chấn động cả Mỹ Sơn di tích. Nguyệt Linh bước ra khỏi bồn đá, khí chất đã hoàn toàn lột xác. Nàng cảm thấy nhục thân mình nhẹ bẫng, tu vi Kim Đan trung kỳ nhưng sức mạnh đã đủ để nghiền nát Nguyên Anh sơ kỳ một cách dễ dàng.

​Nàng quỳ sụp xuống đất, dập đầu ba cái: "Đa tạ tiền bối cứu mạng và ban ơn thức tỉnh thể chất!"

​Ông lão lau mồ hôi trên trán, gương mặt già đi trông thấy vì vừa phải gồng mình chống lại sự phản phệ của thiên đạo khi định tiết lộ bí mật. Ông lão phất tay, một thanh kiếm gỗ đơn giản hiện ra: "Vô Thượng Kiếm Thể của ngươi đã thức tỉnh một phần. Dùng kiếm gỗ này để che giấu khí tức. Đi đi, Mỹ Sơn này... sắp phải chịu sự càn quét của ngươi rồi."

​Nguyệt Linh nhận kiếm, cảm nhận được kiếm ý vô biên bên trong. A Liên đưa cho nàng bọc linh quả, đôi mắt đỏ hoe: "Tỷ tỷ nhớ bảo trọng nhé!"

​Nguyệt Linh hóa thành một vệt sáng bạc tím mờ ảo, hướng về phía trận pháp lối ra. Nàng mang theo sự thức tỉnh của một vị thần tương lai, lòng thù hận đối với Huyết Sát Môn đã đạt đến đỉnh điểm.

​"Lần này, ta sẽ khiến các ngươi biết thế nào là tuyệt vọng thực sự!"