Sự kiện sát thủ bị bắt sống không được công bố rộng rãi ra bên ngoài nhằm giữ gìn thể diện cho một gia tộc tu tiên đứng đầu thành Huyền Dương. Tuy nhiên, bên trong nội bộ Trần gia, một cơn sóng ngầm dữ dội đã bắt đầu trỗi dậy, len lỏi qua từng ngách nhỏ của phủ đệ.
Sáng sớm hôm sau, khi màn sương mù vẫn còn bao phủ những mái ngói rêu phong, Hoàng - trong hình hài Trần Nguyệt Linh - nhận được lệnh triệu tập khẩn cấp đến đại điện. Nàng chậm rãi sửa soạn, chọn một bộ y phục màu xanh nhạt thanh nhã, mái tóc đen được búi đơn giản bằng một thanh trâm gỗ. Dù mang linh hồn nam nhân, nhưng mười năm sống trong thân xác này đã rèn cho nàng một phong thái điềm tĩnh và nhẹ nhàng đến lạ kỳ.
Tại Thiên Huyền Giới này, con đường tu tiên vốn dĩ vô cùng nghiêm cẩn. Từ thuở sơ khai, tu sĩ phải trải qua Luyện Khí kỳ gồm mười ba tầng đầy gian nan: từ việc hấp thu linh khí nhập thể, khai mở kinh mạch, cho đến khi tạo được Khí Hải ở đan điền. Những kẻ thiên tài đạt tới tầng mười trở lên mới có thể khiến linh lực sinh ra linh tính, chuẩn bị cho bước ngoặt Trúc Cơ - nơi định đoạt vận mệnh bằng việc xây dựng Đạo Cơ theo bốn cấp bậc: Phàm, Linh, Thiên, hoặc Thánh. Cao hơn nữa là Kim Đan ngưng tụ pháp tắc, Nguyên Anh thần hồn hóa hình và Hóa Thần điều động thiên địa. Kẻ nào vượt qua được Lục Đạo Thiên Kiếp mới có thể phi thăng Linh Giới.
Nàng bước vào đại điện với dáng vẻ bình thản. Những ánh mắt trong điện nhìn về phía nàng đủ loại cảm xúc: nghi ngờ, dò xét, và không ít kẻ lộ rõ sự khinh miệt dành cho một kẻ vốn bị coi là “phế vật” suốt mười năm qua. Gia chủ Trần Thiên ngồi trên vị trí cao nhất, uy nghiêm như một ngọn núi lớn, đôi mắt ông hiện rõ sự trầm tư.
“Nguyệt Linh, hãy thuật lại chính xác những gì đã xảy ra đêm qua.”
Nàng không quỳ, chỉ hơi cúi đầu hành lễ, giọng nói trong trẻo như tiếng chuông ngân vang lên giữa điện thờ:
“Báo cáo gia chủ, đêm qua có kẻ đột nhập tiểu viện. Con nhận thấy bản thân tu vi thấp kém, không thể đối đầu trực diện nên đã dùng dược hương để làm rối loạn linh lực của đối phương, cầm cự đến khi các trưởng lão xuất hiện.”
Trần Hùng, một trưởng lão có tính cách nóng nảy, lập tức đập bàn đứng phắt dậy:
“Dược hương? Một đứa trẻ không linh căn như ngươi lấy đâu ra dược vật có thể khống chế tu sĩ Trúc Cơ? Đừng nói là ngươi đang che giấu tà thuật bí mật nào đó!”
Nàng nhìn thẳng vào mắt vị trưởng lão kia, ánh mắt không chút dao động:
“Thưa trưởng lão, dược vật đó là do con tự phối chế từ những thảo dược bình thường. Nếu là tà thuật, linh lực của con đã sớm vẩn đục, không thể giữ được sự thanh khiết như hiện tại.”
Trưởng lão đan phòng, Trần lão, nãy giờ vẫn im lặng quan sát, đột nhiên lên tiếng:
“Ngươi nói ngươi biết luyện đan? Luyện đan tại giới này phân định rạch ròi theo bốn cấp: Hoàng, Huyền, Địa, Thiên. Mỗi cấp lại có bốn phẩm: Hạ, Trung, Thượng và Cực phẩm. Muốn thành đan phải có hỏa căn dẫn dắt. Ngươi làm thế nào?”
Nàng bình thản trả lời:
“Con không dùng linh hỏa thô bạo, con dùng sự thấu hiểu về dược tính. Mỗi loại cỏ cây đều có linh tính, chỉ cần biết cách khơi gợi và dung hòa, dược dịch sẽ tự động kết tinh. Con gọi đó là Đan tâm.”
Gia chủ Trần Thiên ra hiệu cho đại điện im lặng. Ông chậm rãi hỏi về tu vi hiện tại của nàng. Nàng khẽ vận hành luồng khí xám bạc, để nó lưu chuyển qua các kinh mạch:
“Luyện Khí tầng ba.”
Sự im lặng bao trùm đại điện. Một kẻ bị coi là phế thể mười năm lại âm thầm đột phá tầng ba? Gia chủ mang Linh Căn Thạch ra kiểm chứng. Khi nàng đặt tay lên, một luồng ánh sáng màu xám bạc lạnh lẽo lan tỏa, khiến viên đá phát ra tiếng kêu răng rắc.
“Linh căn dị dạng... chưa từng được ghi nhận.”
Trần Thiên thốt lên.
Cuối cùng, gia chủ quyết định chuyển Nguyệt Linh vào nội viện. Tuy nhiên, nàng phải chứng minh giá trị tại đại hội đan sư gia tộc sau ba tháng nữa. Nàng cúi đầu nhận lệnh, trong lòng thầm hiểu cánh cửa dẫn đến đỉnh cao của Thiên Huyền Giới đã bắt đầu hé mở.
-
Trở về tiểu viện phía Tây lần cuối, Nguyệt Linh ngồi trước cái lò đan cũ kỹ cấp Hoàng phẩm. Đêm nay, nàng muốn thử luyện Ngưng Mạch Đan - một loại đan dược cấp Hoàng cấp Thượng phẩm. Với những tu sĩ thông thường, loại đan này vô cùng khó luyện vì dược tính xung khắc mạnh mẽ, nhưng nó lại là chìa khóa để gia cố kinh mạch vững chắc như bàn thạch.
Nàng bắt đầu nhóm hỏa. Đôi bàn tay thiếu nữ thon dài lướt qua thảo dược, mỗi cử động đều mang theo một loại đạo vận tự nhiên. Nàng bỏ dược liệu vào lò không theo quy trình sách vở mà theo cảm quan về linh tính.
“Cỏ Lam Diệp mang tính thủy, hoa Hỏa Liên mang tính hỏa. Nếu dùng lực ép chúng lại sẽ chỉ gây nổ lò. Ta phải dùng linh lực xám bạc làm trung gian để chúng tự tìm thấy nhau.”
Mồ hôi chảy ròng ròng trên gương mặt thanh tú, nhưng ánh mắt nàng vẫn giữ được sự tĩnh lặng tuyệt đối. Đây chính là trạng thái Thiên nhân hợp nhất. Nàng không bắt dược tính phục tùng, mà đang dùng sự dịu dàng của linh lực xám bạc để dẫn dắt chúng hòa làm một.
Sự Giằng Co Của Linh Hồn
Ngay khi dược dịch bắt đầu kết tinh, một cơn đau buốt óc đột ngột ập tới. Trong không gian thức hải rộng lớn, hình bóng của Tuyết Nguyệt - vị đại năng mặc bạch y - bỗng trở nên rực rỡ một cách bất thường.
“Ngươi đang đi lệch khỏi quỹ đạo của ta. Hãy buông bỏ sự cố chấp phàm trần này.”
Một giọng nói vô cảm vang lên.
Linh hồn Trần Đức Hoàng đứng vững giữa thức hải, đối diện với cái bóng vĩ đại đó. Nàng cười nhạt, khí chất nam nhân bộc phát đầy mạnh mẽ:
“Chính đạo của nàng đã khiến nàng phải luân hồi. Ta sẽ dùng Đan đạo này để chứng minh: dù là linh hồn phàm nhân hay đại năng, chỉ cần có ý chí, đều có thể nghịch thiên mà lên!”
Quân cờ đen trên bàn cờ thức hải tỏa sáng rực rỡ, ép luồng hào quang trắng phải lùi lại. Nàng giành lại quyền làm chủ hoàn toàn cơ thể. Ngay trong khoảnh khắc ý chí bùng nổ đó, dược dịch trong lò cũng chịu tác động của linh hồn, đột ngột co rút rồi ngưng tụ thành những viên đan tròn trịa.
Khởi Đầu Mới
Một tiếng ngân vang lảnh lót phát ra từ lò luyện. Nắp lò mở ra, tỏa ra làn khói bạc huyền ảo. Ba viên đan dược tròn trịa, bóng loáng như ngọc trai xám hiện ra. Đây chính là Ngưng Mạch Đan phẩm chất Cực phẩm.
Nàng thu lại đan dược, cảm nhận cơ thể mình đã hoàn toàn lột xác dù tu vi vẫn giữ ở mức cũ nhưng kinh mạch đã trở nên bền bỉ vô song. Nàng nhìn căn phòng cũ nát lần cuối, rồi bước ra ngoài dưới ánh trăng tròn.
Từ một phế vật, giờ đây nàng đã mang trong mình tâm thế của một đan sư kỳ tài. Phía trước nàng không chỉ là nội viện Trần gia, mà còn là con đường chinh phục đỉnh cao nhất của Thiên Huyền Giới.
“Nội viện... ta đến đây.”
Nàng khẽ nói, tà áo xanh bay trong gió đêm, mang theo khí chất của một tiên tử sắp sửa làm chấn động cả thế gian.