Thái Sơ Thần Minh Lục

Chương 67: Vạn lý tầm dược



Bầu trời Đông Vực bị bao phủ bởi những tầng mây xám xịt, tuyết rơi mỗi lúc một dày, che lấp cả những lối mòn dẫn vào mật thất sâu nhất của Trần phủ. Trong không gian đặc quánh mùi dược hương đắng ngắt xen lẫn hơi lạnh thấu xương của linh thạch vạn năm, Cổ Vô Song vẫn không rời khỏi lò đan tím, đôi mắt lão đỏ quạch, tơ máu chằng chịt vì phải liên tục điều phối hỏa hậu để duy trì sự sống mỏng manh cho Nguyệt Linh. Lão già Đan sư cấp 9 vốn tính tình quái gở, lúc này lại trầm mặc lạ thường, mỗi một lần kết ấn đều mang theo sự thận trọng đến cực độ, bởi lão biết chỉ cần một sai sót nhỏ, nhục thân của Nguyệt Linh sẽ lập tức hóa thành tro bụi dưới dược lực bạo liệt.

​Lâm Thanh Diệp ngồi bên giường bệnh, tay bà nắm chặt lấy bàn tay gầy gò, lạnh lẽo của con gái. Ba tháng ròng rã trôi qua kể từ đại chiến thung lũng Tử Vong, Nguyệt Linh vẫn nằm đó như một bức tượng ngọc nứt vỡ, hơi thở yếu đến mức không thể làm lay động một sợi tơ đặt trước mũi. Kinh mạch nàng sau trận chiến đã hoàn toàn khô héo, Kim Đan rạn nứt không còn khả năng tự hấp thụ linh khí thiên địa, mọi sự sống đều được duy trì bằng việc các vị Hóa Thần thay phiên nhau truyền chân nguyên vào bảo vệ tâm mạch.

​"Linh nhi, con phải cố gắng... đừng bỏ nương mà đi..."

​Lâm Thanh Diệp thì thầm, nước mắt lại rơi xuống tấm chăn lụa thêu hoa lan. Ngay lúc đó, cửa mật thất bị đẩy mạnh, Trần Huyền Phong bước vào. Áo bào của một vị gia chủ oai phong nay đã tả tơi, trên vai ông là một vết cào sâu hoắm của đại yêu Hóa Thần vẫn còn đang rỉ ra thứ máu đen kịt của kịch độc, nhưng ánh mắt ông lại rực lên một tia hy vọng đến điên cuồng. Trong tay ông là một khối linh thạch rực sáng, bên trong phong ấn một luồng khí tức bạo liệt đỏ thẫm.

​"Thanh Diệp, ta mang về được Bản Nguyên Chi Linh của Thiên Huyết Thứu rồi. Con thú ấy đã bị ta chém bay đầu tại đỉnh núi Tây Vực sau ba ngày đêm vây khốn."

​Trần Huyền Phong giọng nói khàn đặc, mỗi lời nói đều mang theo hơi thở mệt mỏi rã rời. Ông không nói cho vợ biết mình đã phải đối đầu với một con đại yêu Hóa Thần sơ kỳ có tốc độ khủng khiếp nhất Tây Vực, và để giữ chân nó, ông đã phải dùng đến cấm thuật tổn thọ mười năm để bộc phát sức mạnh. Đối với ông, mười năm thọ nguyên hay vết thương thối rữa này chẳng là gì so với việc cứu mạng con gái.

​Cổ Vô Song nghe thấy tiếng động, không quay đầu lại mà quát lớn bằng giọng khàn đặc đầy áp lực:

​"Đem Bản Nguyên tới đây! Đừng có lảm nhảm nữa! Thần hồn con bé đang bắt đầu tiêu tán vì không có gốc rễ chống đỡ, nhanh lên!"

​Trần Huyền Phong không màng tới vết thương đang bốc khói đen trên vai, lập tức đưa khối linh thạch vào lòng lò dược. Ngay khi Bản Nguyên Chi Linh chạm vào ngọn lửa tím, một tiếng chim Thứu thét gào tuyệt vọng vang vọng khắp mật thất, chấn động cả những vách đá vôi kiên cố, rồi dần dần tan biến thành luồng năng lượng đỏ thẫm tinh thuần nhất. Cổ lão đầu bắt ấn liên tục, mồ hôi chảy ròng ròng xuống cằm, lão điều khiển luồng năng lượng ấy đi vào các huyệt đạo lớn trên nhục thân Nguyệt Linh, bắt đầu quá trình "mồi sinh" cho đan điền đã nguội lạnh.

​Cùng lúc đó, tại khu rừng cấm đầy chướng khí chết chóc ở Tây Vực, Vân Thiên Tôn giả đang đứng giữa một rừng xác chết. Xung quanh ông là tàn dư của Hỏa Ma Cung, những kẻ đã cả gan dùng Thiên Cấp Thượng Phẩm Hóa Cốt Linh Chi để bày bẫy ám sát ông nhằm đoạt lấy bí mật Mỹ Sơn. Trên tay ông, đóa Linh Chi rực rỡ sắc vàng đang tỏa ra hào quang thần thánh, nhưng vạt áo của vị Tôn giả này cũng đã thấm đẫm máu tươi, sắc mặt xanh xao vì thi triển độn thuật quá độ.

​"Lũ sâu bọ... dám ngăn cản đường cứu đồ nhi ta, chết vạn lần không đủ đền tội."

​Vân Thiên Tôn giả lạnh lùng hừ một tiếng, bàn tay khẽ bóp nát hư không, nghiền nát những linh hồn oán hận còn lảng vảng xung quanh. Ông không dừng lại một giây nào để trị thương, lập tức thi triển đại thần thông xé toạc không gian, hướng về Đông Vực. Với ông, Nguyệt Linh là đồ đệ duy nhất có thể kế thừa y bát của Vân Tiên Tông, là niềm hy vọng lớn nhất mà ông từng thấy trong suốt vạn năm tu đạo.

​Trong mật thất Trần gia, không khí bỗng chốc trở nên hỗn loạn cực độ. Khi luồng Bản Nguyên Chi Linh vừa đi vào đan điền, Kim Đan rạn nứt của Nguyệt Linh bỗng phát ra tiếng "rắc" khô khốc, vang lên rõ mồn một trong không gian tĩnh mịch. Dược lực bạo liệt của đại yêu Hóa Thần quá mức mạnh mẽ đối với một nhục thân đang mục nát như củi khô. Máu tươi bắt đầu rỉ ra từ lỗ chân lông của Nguyệt Linh, nhục thân nàng bắt đầu run rẩy dữ dội.

​"Không ổn! Nhục thân con bé không chịu nổi dược tính cường hãn này! Kinh mạch chưa nối mà chân nguyên đã bạo phát, con bé sẽ nổ tung mất!"

​Cổ Vô Song thét lên, sắc mặt tái nhợt như giấy trắng.

​​"Vân Thiên đâu? Sao lão già đó vẫn chưa về? Ta cần Vạn Năm Thanh Linh Thúy để điều hòa dược tính, nếu không nhục thân con bé sẽ nổ tung mất!"

​Lâm Thanh Diệp hoảng sợ tột độ, bà định lao tới dùng linh lực thủy hệ của mình để che chở cho Nguyệt Linh nhưng bị Trần Huyền Phong dùng cánh tay rớm máu giữ chặt lại.

​"Nàng đừng động vào! Linh lực của chúng ta lúc này chính là thuốc độc đối với con bé! Một khi tạp chất linh lực của chúng ta lọt vào đan điền đang vỡ vụn, con bé sẽ vĩnh viễn không thể tu luyện lại được! Phải chờ Vân Thiên tiền bối!"

​Ngay lúc ngàn cân treo sợi tóc, khi nhục thân Nguyệt Linh bắt đầu xuất hiện những vết nứt rỉ máu, một luồng hào quang vàng rực xé toạc trận pháp bảo vệ của mật thất, làm đổ sập cả một góc tường đá. Vân Thiên Tôn giả đáp xuống, gương mặt ông xanh xao vì kiệt sức nhưng đôi mắt lại sáng quắc như sao đêm. Ông ném mạnh một đóa Linh Chi và một hũ ngọc chứa chất lỏng xanh biếc vào tay Cổ Vô Song.

​"Ta về rồi! Tiếp dược ngay!"

​Cổ Vô Song không dám chậm trễ nửa nhịp, lập tức ném Vạn Năm Thanh Linh Thúy vào lò đan đang sôi sục. Một luồng linh lực xanh ngọc bích ôn hòa nhưng đầy sức sống bùng phát, bao phủ lấy cơ thể Nguyệt Linh. Quá trình này không hề nhanh chóng hay dễ dàng như mọi người tưởng tượng. Mỗi khi một đoạn kinh mạch được nối lại bằng sức mạnh của Thanh Linh Thúy, Nguyệt Linh lại rùng mình một cách vô thức, máu tươi ứa ra từ khóe mắt và tai do sự xung đột mãnh liệt của các luồng linh lực Thiên cấp đang tìm cách dung hợp.

​Ròng rã bảy ngày bảy đêm tiếp theo, mật thất Trần gia luôn trong tình trạng căng thẳng tột độ, không khí đặc quánh như có thể đông cứng lại. Trần Huyền Phong và Vân Thiên Tôn giả dù kiệt lực vẫn thay phiên nhau canh giữ bốn góc, linh lực trong người họ đều đã cạn kiệt đến mức đáng báo động sau hành trình tầm dược vạn dặm. Lâm Thanh Diệp chỉ có thể đứng từ xa, tay siết chặt tà áo, lòng đau như cắt mỗi khi nghe thấy tiếng rên rỉ vô thức đầy đau đớn của con gái trong giấc nồng sâu thẳm. Cổ Vô Song thì gần như đã kiệt sức hoàn toàn, lão phải liên tục cắn vào đầu lưỡi để lấy cơn đau giữ cho mình tỉnh táo điều khiển lò đan, không để hỏa hậu lệch đi dù chỉ một li.

​"Linh diệp hóa hình, cốt nhục tái sinh!"

​Cổ lão hét lớn, tung ra chiêu thức cuối cùng. Toàn bộ dược lực trong lò đan hóa thành hàng ngàn sợi chỉ xanh li ti, xuyên thấu qua lớp da của Nguyệt Linh, len lỏi vào từng đoạn kinh mạch, từng thớ thịt. Quá trình vá lại Kim Đan diễn ra vô cùng chậm chạp. Dưới tác động của Cửu Chuyển Tục Mệnh Thảo, những mảnh vỡ của Kim Đan bắt đầu khép lại, nhưng chúng chỉ mới được "dán" lại bằng một lớp keo linh lực mỏng manh, chưa thể tự mình vận hành hay tích trữ linh khí.

​Vào rạng sáng ngày thứ tám, khi tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ đá mật thất, lò đan phát ra một tiếng nổ trầm đục báo hiệu sự kết thúc. Luồng dược hương nồng đậm đến mức hóa thành sương mù dày đặc bao phủ cả Trần phủ, khiến hàng vạn đệ tử bên ngoài khi hít vào đều cảm thấy tinh thần sảng khoái, tu vi có dấu hiệu buông lỏng. Nguyệt Linh lúc này vẫn chưa tỉnh lại, nàng nằm đó im lìm nhưng sắc mặt đã không còn tái nhợt như xác chết mà dần hiện lên một chút hồng nhuận nhàn nhạt như nụ hoa đào chớm nở. Những vết nứt sâu hoắm trên da thịt đã hoàn toàn khép miệng, để lại một lớp da trắng mịn tỏa ra linh quang mờ ảo của dược tính Thiên cấp.

​Cổ Vô Song ngã nhào ra đất, ngửa mặt lên trời thở hổn hển như cá mắc cạn:

​"Tạm thời... giữ được mạng. Nhưng con bé vẫn chưa thể tỉnh lại ngay đâu. Kim Đan chỉ mới được gia cố sơ bộ, kinh mạch còn yếu hơn cả sợi tóc. Cần ít nhất ba tháng, thậm chí là một năm để nó thực sự ổn định và có thể sử dụng linh lực trở lại. Từ nay về sau, con bé chẳng khác gì một phàm nhân yếu ớt, nếu không có linh dược cung cấp liên tục, Kim Đan sẽ lại vỡ tan."

​Trần Huyền Phong nhìn con gái vẫn đang chìm sâu trong giấc ngủ li bì, lòng đau thắt lại nhưng cũng nhẹ nhõm phần nào. Ông hiểu, cái giá của việc "nghịch thiên" giết Hóa Thần là quá đắt. Nguyệt Linh tuy đã thoát khỏi cửa tử, nhưng con đường để nàng đứng dậy cầm kiếm một lần nữa, để nàng trở lại đỉnh cao thiên tài ngày xưa vẫn còn là một hành trình dài dằng dặc và đầy gian truân phía trước.

​"Chỉ cần còn sống là tốt rồi... chỉ cần còn sống là còn hy vọng." Trần Huyền Phong khàn giọng nói, ánh mắt nhìn về phía chân trời xa xăm.

​Trong thức hải trắng xóa và tĩnh lặng của Nguyệt Linh, hai nhành cây nhỏ bé giờ đây đã có chút thay đổi mờ nhạt. Chúng đã âm thầm hấp thụ một phần nhỏ dược lực từ Thanh Linh Thúy và Bản Nguyên của Thiên Huyết Thứu, mọc ra một nụ mầm bé xíu như hạt đậu xanh ở đầu ngọn. Chúng vẫn đứng đó im lìm, không tỏa ra thần thông, không nói chuyện, nhưng dường như đang âm thầm cùng nàng chịu đựng quá trình hồi phục đầy đau đớn và cô độc này. Chúng như những kẻ gác cổng trung thành, giữ cho linh hồn nàng không bị lạc lối trong bóng tối vĩnh hằng của cái chết.

​Bên ngoài thung lũng Tử Vong, mặc dù Long gia đã bị diệt, nhưng tin tức về việc Nguyệt Linh trọng thương sắp chết và Trần gia dốc toàn lực tìm dược liệu đã làm chấn động toàn bộ giới tu tiên hạ giới. Oán hận từ các thế lực liên minh với Long gia, và cả sự thèm khát đối với truyền thừa Mỹ Sơn đang nằm trong tay một kẻ "phế nhân" như Nguyệt Linh bắt đầu dâng cao. Những cơn sóng ngầm đang cuộn trào dưới vẻ yên bình giả tạo của Đông Vực. Một mùa đông dài đằng đẵng và đầy rẫy sát cơ đang chờ đợi Trần gia phía trước.