Dưới ánh trăng bạc lạnh lẽo của vùng Đông Vực, sân sau Trần phủ chìm trong một bầu không khí trang nghiêm tột độ. Nguyệt Linh vẫn đang dính chặt đôi bàn tay nhỏ bé vào thành lò đan đá nguội lạnh. Lúc này, bộ võ phục màu tím sẫm trên người nàng đã hoàn toàn ướt đẫm mồ hôi, lớp vải mỏng dán chặt vào tấm lưng gầy gò đang run rẩy kịch liệt theo từng nhịp thở dốc. Cơn đau từ lòng bàn tay truyền về đại não không còn là cảm giác nóng rát thông thường, mà nó giống như hàng vạn mũi kim nung đỏ đang đâm xuyên qua da thịt, nghiền nát từng đốt xương ngón tay của nàng.
Bên trong lò đan bằng đá cổ xưa, mười tám loại linh thảo quý hiếm cùng phần tinh túy nhất của Tuyết Liên ngàn năm đang điên cuồng chống cự. Những loại thảo mộc này vốn dĩ mang trong mình linh tính của thiên địa, chúng không cam tâm bị một nhục thân không có lấy một tia linh lực phàm trần thuần hóa. Một luồng dược năng bạo liệt màu xanh thẫm từ bên trong lò bùng phát, va đập liên hồi vào thành lò đá, tạo ra những tiếng "ầm ầm" đục ngầu như tiếng sấm đêm hè. Gân xanh trên trán Nguyệt Linh nổi lên cuồn cuộn, đôi môi nàng bị cắn đến mức bật máu, từng giọt máu tươi đỏ thẫm chảy dọc xuống cằm.
"Giữ vững tâm trí cho ta! Coi nhục thân muội là vật chứa, coi ý chí muội là ngọn lửa duy nhất!"
Trần Lạc Vũ đứng cách đó ba bước chân, thanh âm của hắn trầm bổng nhưng mang theo một loại uy lực trấn tâm kinh người. Hắn không hề ra tay trợ giúp, đôi mắt thâm trầm chỉ lạnh lùng quan sát sự biến chuyển của nhục thân muội muội.
"Đừng dùng sức mạnh thô bạo của cơ bắp, hãy dùng ý chí của 'phế nhân' để giao tiếp với linh tính của chúng. Ép chúng phải hòa tan bằng chính sức nóng của dòng máu Hợp Thể đang cuộn trào trong huyết quản muội. Linh nhi, nếu muội không làm chủ được lò đan này trước khi trăng lặn, dược tính phản phệ sẽ biến thành kịch độc cắn trả, thiêu cháy toàn bộ phế phủ của muội ngay lập tức!"
Nguyệt Linh rên lên một tiếng đau đớn xé lòng, cảm giác như xương cốt hai cánh tay nàng đang bị nung chảy trong dung nham nóng rực. Nhưng ngay trong khoảnh khắc cực hạn của nỗi đau, nàng bỗng nhớ lại những ngày tháng nằm liệt trên giường băng, nhớ lại ánh mắt khinh khi của kẻ thù tại thung lũng Tử Vong. Một luồng ý chí ngoan cường bùng phát, nàng bắt đầu điều phối nhịp đập trái tim, ép dòng máu mang tinh huyết của Thất ca chảy xiết hơn bao giờ hết. Tiếng máu chảy trong huyết quản nàng lúc này gầm rú như thác lũ, tạo ra một ma sát kinh khủng, sinh ra luồng nhiệt lượng nội tại khổng lồ.
Nàng hóa ý chí thành những sợi tơ mỏng manh nhưng dẻo dai như thần thiết, luồn lách qua từng kẽ hở của dược năng bạo liệt, quấn chặt lấy từng phiến lá dược, từng giọt dịch thảo mộc. Nàng không dùng lực để ép, mà dùng sự chân thành của ý chí để thuyết phục linh tính thảo mộc phải phục tùng. Nàng đang thực hành đúng chân lý của Đan Đạo thượng giới: "Dùng Thân Làm Lò".
"Oanh!"
Một tiếng nổ trầm đục vang lên ngay bên trong lòng lò đá, khiến mặt đất dưới chân Nguyệt Linh nứt toác. Một luồng dược dịch bạc tím nhàn nhạt bắt đầu phun trào, nhưng thay vì thoát ra ngoài, nó lại bị luồng khí huyết mãnh liệt của Nguyệt Linh hút trọn vào lòng bàn tay thông qua các huyệt đạo lớn. Dược dịch thẩm thấu qua lỗ chân lông, chạy dọc theo kinh mạch mới được đắp nặn lại, thấm sâu vào tận tủy xương để tái cấu trúc lại nhục thân từ bên trong.
Lò đan đá cổ xưa sau khi trút hết tinh hoa bỗng rạn nứt thành hàng vạn mảnh vụn, rơi rụng lả tả dưới chân Nguyệt Linh. Nàng lảo đảo lùi lại ba bước, đôi chân bỗng nhiên mềm nhũn khiến nàng suýt chút nữa là khuỵu ngã ngay tại chỗ. Cơn đau qua đi để lại một sự mệt mỏi rã rời chưa từng thấy, từng thớ thịt đều biểu tình, cảm giác như toàn bộ sinh lực trong người đã bị rút cạn để hoàn thành quá trình trui rèn vừa rồi. Mắt nàng hoa lên, trước mặt tối sầm lại trong giây lát, hơi thở đứt quãng và nặng nề như mang theo cả nghìn cân sắt.
Trần Lạc Vũ bước tới, bàn tay thon dài đỡ lấy bả vai mảnh dẻ đang run rẩy của muội muội. Hắn truyền vào một luồng linh lực ôn hòa để giúp nàng giữ vững thăng bằng, nhưng giọng nói vẫn nghiêm nghị:
"Nhục thân tầng một đã vững, nhưng muội đừng vội thả lỏng. Hãy điều chỉnh lại nhịp thở, ép dược lực còn sót lại thấm sâu vào tạng phủ. Có khách quý từ bốn phương đang đứng ngoài kia, đừng để họ thấy vẻ suy kiệt này của muội. Phải đứng thẳng lên, đây là lúc muội dùng khí thế của mình để định đoạt sự phục tùng của chúng."
Nguyệt Linh nghiến răng, dùng chút sức lực cuối cùng để đứng thẳng dậy. Nàng cảm thấy cơ thể mình nặng nề vô cùng, mỗi lần nhấc chân là một lần đấu tranh của ý chí, nhưng nàng vẫn cố gắng bước từng bước chậm rãi ra phía cổng phủ.
Bên ngoài ranh giới mười dặm của Trần phủ, bầu trời đêm vốn dĩ yên tĩnh nay hoàn toàn bị xé toạc bởi hàng nghìn đạo linh quang rực rỡ. Tin tức về việc ba vị Hóa Thần trung kỳ bị tiêu diệt chỉ trong một cái búng tay, cùng với sự hồi sinh đầy bí ẩn của Nguyệt Linh đã khiến giới tu tiên Thiên Huyền Giới rúng động đến mức chưa từng có trong vạn năm qua.
Lúc này, mười hai đại tông môn kiếm đạo của Bắc Vực, mười hai đại gia tộc của Nam Vực và mười hai thế lực khét tiếng của Tây Vực đều đã tề tựu đông đủ. Nhưng kỳ lạ nhất là không một ai dám phi hành trực tiếp vào cổng chính hay dù chỉ là bước chân qua ranh giới mười dặm mà Trần Lạc Vũ đã vạch ra. Tất cả các đại năng Hóa Thần, Nguyên Anh đều đáp xuống đất từ xa, quỳ rạp trên mặt tuyết lạnh giá, đầu không dám ngẩng lên nhìn về hướng Trần phủ.
Đi đầu đoàn người là Vân Thiên Tôn giả cùng mười hai vị trưởng lão của Vân Tiên Tông. Sự hiện diện của họ không còn mang tư cách là người bảo hộ Nguyệt Linh, mà đại diện cho sự phủ phục của toàn bộ giới tu tiên Đông Vực trước uy thế của Thất ca.
"Bắc Vực mười hai tông môn kiếm đạo, bái kiến Thần nhân, kính mừng Nguyệt Linh tiên tử tái sinh!" Thanh âm của Kiếm Tông chi chủ Bắc Vực vang lên, mang theo sự run rẩy không thể che giấu.
"Nam Vực mười hai đại gia tộc, kính dâng chí bảo ngàn năm tạ lỗi vì sự dòm ngó ngu muội trước đây!" Một vị gia chủ khác hô vang, trán dập sát xuống nền tuyết lạnh.
Thanh âm của hàng ngàn tu sĩ từ bốn phương tám hướng hòa quyện vào nhau, vang vọng khắp núi rừng Đông Vực. Những vị đại năng vốn đứng trên đỉnh cao giới diện, nắm giữ vận mệnh của hàng vạn người, nay lại quỳ rạp như những kẻ phàm trần để cầu xin một lời tha thứ.
Cánh cổng lớn bằng gỗ lim già của Trần phủ chậm rãi mở ra. Nguyệt Linh bước ra, thanh kiếm gỗ tím bạc vẫn đeo ngang hông. Dù gương mặt nàng tái nhợt vì kiệt sức, mái tóc bết lại vì mồ hôi và mùi dược hương nồng đậm còn vương trên bộ đồ võ phục lấm lem, nhưng khí chất tỏa ra từ nàng lại khiến không gian xung quanh khẽ rung động một cách kỳ lạ.
Nàng cảm thấy mỗi bước đi như dẫm lên dao nhọn vì cơ bắp đã đạt đến giới hạn, nhưng nàng vẫn giữ cho sống lưng thẳng tắp. Đôi mắt tím bạc của nàng không có vẻ gì là của một người vừa kiệt quệ, mà trái lại nó lạnh lùng và sắc sảo như muốn xuyên thấu tâm hồn của hàng ngàn người đang quỳ dưới kia.
Trần Lạc Vũ bước ra ngay phía sau muội muội, uy áp Hợp Thể Đỉnh Phong của hắn tỏa ra như một ngọn núi khổng lồ đè nặng lên vai hàng ngàn tu sĩ phía dưới, ép họ phải dập đầu sâu hơn nữa.
"Muội thấy không?" Lạc Vũ khẽ nói nhỏ bên tai Nguyệt Linh. "Hôm nay họ quỳ vì ta. Nhưng Linh nhi, muội hãy nhìn cho kỹ vẻ mặt của chúng. Sự phục tùng này chỉ kéo dài chừng nào ta còn ở đây. Muội đang mệt, ta biết, nhưng hãy dùng chính sự mệt mỏi này làm động lực. Chỉ khi muội tự mình đứng trên đỉnh cao, muội mới không bao giờ phải trải qua cảm giác kiệt quệ mà vẫn phải gồng mình thế này nữa."
Nguyệt Linh đứng sừng sững trước cổng phủ, đôi mắt nhìn chằm chằm vào mười hai vị tông chủ Bắc Vực. Nàng thấy sự sợ hãi trong mắt họ, và nàng cũng cảm nhận được nhục thân mình đang khẽ rung động để hấp thụ những tàn dư cuối cùng của dược lực.
Kiếm Tông chi chủ của Bắc Vực run rẩy đưa hai tay nâng chiếc hộp ngọc chứa "Hàn Thiên Kiếm Tâm" - chí bảo trấn tông của họ:
"Kính dâng tiên tử! Chúng tôi có mắt không thấy thái sơn, đã lỡ có những hành động dòm ngó di tích, xâm phạm đến Trần gia. Mong tiên tử rộng lòng tha thứ!"
Nguyệt Linh nhìn mười hai rương báu vật chất cao như núi. Nàng không nói một lời dư thừa, dù cổ họng nàng lúc này khô khốc và đau rát. Giọng nói nàng thanh lãnh vang vọng:
"Lễ vật để lại. Người có thể lui. Trần gia ta xưa nay chưa từng ức hiếp ai, nhưng cũng không để ai ức hiếp. Chúng ta không cần sự phục tùng vì sợ hãi, chúng ta cần sự công bằng của thiên hạ. Kẻ nào còn nuôi ý định dòm ngó, hãy chuẩn bị sẵn quan tài cho cả tông môn dòng tộc mình."
Dứt lời, nàng quay lưng bước vào trong, không thèm nhìn lại đoàn người đang quỳ rạp lấy một lần. Khi cánh cổng phủ vừa khép lại, toàn bộ sức lực của Nguyệt Linh bỗng chốc tan biến. Nàng lảo đảo ngã về phía trước, may mắn được Trần Lạc Vũ nhanh tay đỡ lấy.
Hắn bế thốc muội muội lên, nhìn gương mặt nàng đã hoàn toàn trắng bệch, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên thái dương vì sự kiệt sức đến tận cùng sau khi đã phải gồng mình trấn áp quần hùng. Hắn khẽ thở dài, nhưng trong mắt lại là một sự hài lòng vô hạn. Hắn đưa nàng về mật thất, nơi Lâm Thanh Diệp đang lo lắng chờ đợi với bát thuốc bổ nóng hổi. Đêm đó, Nguyệt Linh chìm vào giấc ngủ sâu trong trạng thái nhục thân bắt đầu chuyển hóa mạnh mẽ dưới sự tác động của dược dịch vạn năm đã thấm sâu vào tận tủy xương.