Thái Sơ Thần Minh Lục

Chương 73: Kiếm tâm sơ thành



Sau đêm trấn áp quần hùng bằng uy thế của Thất ca, Nguyệt Linh rơi vào trạng thái hôn mê sâu suốt ba ngày ba đêm. Đây là lúc nhục thân "Thần Tiên Chi Thể" của nàng tự điều phối, hấp thụ toàn bộ dược dịch vạn năm vào sâu trong tủy cốt để hàn gắn những tổn thương cuối cùng. Trong giấc ngủ triền miên, nàng không thấy bóng tối bao trùm, mà chỉ thấy mình lạc vào một không gian tĩnh lặng tuyệt đối, nơi thanh kiếm gỗ tím bạc lơ lửng giữa hư không, phát ra những nhịp đập trầm đục đồng nhất với nhịp tim của chính mình. Mỗi nhịp đập ấy đều như đang nhắc nhở nàng về một sự khởi đầu mới, một sự tái sinh từ đống tro tàn của quá khứ.

​Sáng ngày thứ tư, khi tia nắng đầu xuân đầu tiên xuyên qua kẽ đá mật thất, Nguyệt Linh khẽ nheo mắt rồi từ từ mở ra. Nàng cảm thấy cơ thể mình nhẹ bẫng như một làn khói, nhưng bên trong từng thớ thịt, từng sợi gân lại ẩn chứa một sức bật kinh người. Mỗi cái nhấc tay, mỗi bước đi xuống giường đều mang theo một sự chuẩn xác và linh hoạt đến mức chính nàng cũng phải ngạc nhiên. Nàng bước ra khỏi giường, khoác lên mình bộ võ phục gọn gàng màu tím sẫm, buộc chặt cổ tay cổ chân rồi tiến thẳng ra sân sau.

​Trần Lạc Vũ đã đứng đó từ bao giờ, bóng lưng hắn sừng sững như một ngọn núi cổ đại giữa màn sương sớm. Hắn quay lại nhìn thần thái của muội muội, thấy đôi mắt tím bạc của nàng không còn sự dao động hay u uất, mà trở nên tĩnh lặng và thâm trầm như mặt hồ mùa thu, hắn khẽ gật đầu một cách hài lòng:

​"Tỉnh rồi thì bắt đầu ngay đi. Nhục thân tầng một đã định hình vững chắc, giờ là lúc muội phải làm chủ hoàn toàn Kiếm Ý tầng thứ nhất: Kiếm Tâm. Đừng có mơ mộng đến những tầng cao xa hay cái gọi là Kiếm Thế lúc này. Hiện tại muội chỉ cần làm một việc duy nhất cho ta: Hiểu rõ trái tim của thanh kiếm gỗ trong tay muội, biến nó thành một phần máu thịt thực thụ."

​Hắn dẫn nàng đến một thác nước khổng lồ nằm sâu trong dãy núi phía sau Trần phủ. Dòng nước từ độ cao trăm trượng đổ xuống ầm ầm như nộ long vờn mây, tung bọt trắng xóa che phủ cả một vùng trời. Sức nặng của dòng chảy này vô cùng kinh khủng, có thể nghiền nát những tảng đá xanh cứng nhất thành bột mịn chỉ trong chớp mắt.

​"Đứng dưới đó cho ta." Lạc Vũ lạnh lùng chỉ tay vào vị trí chính giữa dòng thác đang đổ xuống dữ dội nhất. "Không được dùng linh lực vì muội vốn chẳng còn, cũng không được dùng sức mạnh thô bạo của cơ bắp để chống cự một cách ngu ngốc. Hãy dùng cái 'Kiếm Tâm' muội vừa chạm tới để cảm nhận quỹ đạo của nước. Khi nào muội có thể đứng đó vung kiếm múa may mà không làm bắn một giọt nước nào lên người, lúc đó muội mới thực sự thành thục tầng một của Kiếm Ý."

​Nguyệt Linh không một chút do dự, nàng cầm chặt thanh kiếm gỗ tím bạc, từng bước tiến vào lòng thác. Ngay khi bước chân đầu tiên chạm vào dòng nước, áp lực kinh khủng của thác đổ khiến nàng khuỵu xuống, mặt nước dưới chân bắn tung tóe. Nước lạnh buốt như kim châm thấm qua lớp võ phục, áp lực nghìn cân như muốn bóp nát xương vai và lồng ngực mảnh dẻ của nàng. Nguyệt Linh nghiến răng, nàng không gồng mình chống lại sức nước theo cách thông thường, mà bắt đầu nhắm mắt lại, điều chỉnh nhịp thở hòa cùng tiếng gầm của thác.

​Nàng bắt đầu lắng nghe. Trong tiếng vang dội của thác nước, nàng tìm kiếm nhịp đập thầm lặng của thanh kiếm gỗ. Nàng không còn thấy mình đang đứng dưới thác dữ, mà thấy mình là một phần của dòng chảy tự nhiên. Thanh kiếm gỗ trong tay nàng khẽ rung động nhẹ nhàng, một luồng ý vị thanh khiết lan tỏa từ chuôi kiếm, bao bọc lấy nhục thân nàng trong một lớp màng vô hình.

​Trần Lạc Vũ đứng trên bờ đá, ánh mắt sắc lẹm như chim ưng quan sát từng cử động nhỏ nhất của muội muội. Hắn nhặt những chiếc lá mai khô dưới chân, liên tục búng mạnh vào giữa dòng thác, nhắm thẳng vào các điểm yếu trên người Nguyệt Linh với tốc độ cực nhanh.

​"Vút! Vút! Vút!"

​Những chiếc lá xé toạc màn nước dày đặc lao tới. Nguyệt Linh vẫn nhắm nghiền đôi mắt, nhưng thanh kiếm gỗ trong tay nàng đột nhiên chuyển động theo những quỹ đạo không thể lường trước. Không phải là những đường kiếm mang theo kình lực mạnh mẽ, mà là những cú gạt, những đường lướt nhẹ nhàng và tinh tế vô cùng. Mỗi lần mũi kiếm gỗ chạm vào lá mai, một luồng ý cảnh mờ ảo tỏa ra, khiến chiếc lá bị hất văng đi mà không làm xao động dù chỉ một giọt nước xung quanh.

​"Cạch! Cạch! Cạch!"

​Từng chiếc lá bị đánh rơi rụng xuống dòng suối dưới chân. Nguyệt Linh cảm nhận được "Kiếm Tâm" của mình đang ngày càng rõ nét, rực rỡ hơn bao giờ hết. Nàng nhận ra kiếm không phải là vật vô tri, nó chính là phần kéo dài của linh hồn mình. Khi tâm nàng đạt đến độ tĩnh lặng tuyệt đối, thanh kiếm sẽ trở nên minh mẫn và sắc sảo. Đây chính là bản chất cốt lõi của tầng thứ nhất trong hệ thống Kiếm Ý mà Thất ca truyền dạy.

​Trong khi Nguyệt Linh đang dốc hết tâm sức khổ luyện dưới dòng thác đổ, thì mười hai đại tông môn kiếm đạo và mười hai đại gia tộc thương hội vẫn chưa hề rời khỏi Đông Vực. Họ dựng trại bên ngoài ranh giới mười dặm của Trần phủ, tạo thành một vòng vây cung kính và bảo vệ một cách tự giác. Mỗi ngày, họ đều cử những đệ tử ưu tú nhất mang theo linh dược bồi bổ, những loại thịt yêu thú cấp cao và thực phẩm quý hiếm nhất đặt ở cổng phủ một cách lặng lẽ.

​Tại lều chính của Kiếm Tông Bắc Vực, Tông chủ Kiếm Tông đang ngồi đối ẩm cùng Vân Thiên Tôn giả. Vị Hóa Thần đỉnh phong của phương Bắc nhìn về phía rặng núi sau Trần phủ, nơi hơi nước từ thác nước bay lên mờ ảo, rồi thở dài đầy cảm thán:

​"Vân Thiên đạo hữu, đồ nhi của ông thực sự là một cái mầm non đáng sợ. Ta đứng từ xa dùng thần niệm cảm nhận, thấy đạo Kiếm Ý phát ra từ phía sau núi tuy còn non trẻ nhưng lại thuần túy đến mức rùng mình. Đó là thứ Kiếm Tâm mà những kẻ như chúng ta phải mất cả đời, trải qua ngàn trận chiến mới chạm tới được, vậy mà nàng ta chỉ mất có vài tuần sau khi phế bỏ toàn bộ tu vi phàm trần để tìm thấy. Đúng là trong họa có phúc, phá đi rồi mới lập lại được đại đạo."

​Vân Thiên Tôn giả khẽ vuốt chòm râu bạc, mỉm cười đầy hãnh diện nhưng trong ánh mắt cũng mang theo sự kính trọng vô bờ bến khi nhắc đến Thất ca:

​"Đó là nhờ phúc đức của con bé khi có được sự chỉ điểm trực tiếp từ vị Thần nhân kia. Nguyệt Linh đang đi trên một con đường hoàn toàn khác biệt với chúng ta. Con đường không phụ thuộc vào linh lực phàm trần, chỉ dùng Ý của Kiếm Đạo và sự bền bỉ của Đan Đạo để tôi luyện nhục thân. Ta cũng không ngờ rằng, việc phế đi Kim Đan lại chính là lúc con bé thực sự chạm tới ngưỡng cửa của đỉnh cao nhất."

​Mười hai đại gia tộc Nam Vực như Mộ Dung, Nam Cung cũng không dám lơ là dù chỉ một khắc. Họ luân phiên cử cao thủ canh gác ranh giới mười dặm, không để bất kỳ kẻ nào từ Tây Vực hay những tàn dư còn sót lại của Long gia có cơ hội bén mảng tới quấy rối quá trình tu luyện của Nguyệt Linh. Trần gia lúc này, dù về mặt danh nghĩa chỉ có một vị cường giả thực thụ và một vị "phế nhân" đang hồi phục, nhưng cái uy thế tỏa ra lại đủ sức trấn áp toàn bộ quần hùng Thiên Huyền Giới, khiến vạn dân phục tùng.

​Trở lại dòng thác dữ, Nguyệt Linh đã đứng bất động trong tư thế vung kiếm suốt mười canh giờ liên tục. Khi mặt trời bắt đầu ngả bóng về phía Tây, nhuộm đỏ cả một vùng trời bằng ánh hoàng hôn thê lương, nàng đột ngột mở bừng mắt. Một tia sáng tím bạc sắc lẹm như điện xẹt từ đôi mắt nàng phóng ra, xé toạc màn nước đang đổ xuống. Nàng vung kiếm, một đường kiếm giản đơn đến mức thô sơ nhưng lại mang theo một sự đồng điệu tuyệt đối giữa tâm linh và nhục thân.

​Dòng thác đổ xuống bỗng nhiên bị rẽ làm đôi trong một nhịp thở, để lộ ra khoảng không gian hoàn toàn khô ráo bao quanh Nguyệt Linh như có một bức tường vô hình ngăn cách. Nhưng ngay sau đòn đánh vắt kiệt từng chút tinh thần lực và sức lực của nhục thân tầng một đó, Nguyệt Linh bỗng thấy trời đất quay cuồng dữ dội. Sức ép nghìn cân của dòng thác bấy lâu nay và việc duy trì Kiếm Tâm ở cường độ cực hạn đã khiến cơ thể mới hồi phục của nàng đạt đến giới hạn chịu đựng cuối cùng.

​Nàng lảo đảo lùi lại một bước, đôi chân nhỏ bé bỗng chốc mềm nhũn không còn chút sức lực, thanh kiếm gỗ tím bạc tuột khỏi bàn tay đang run rẩy. Khi cơ thể Nguyệt Linh sắp đổ rạp xuống dòng suối lạnh giá phía sau, một bóng người màu xanh nhạt nhanh như một tia chớp đã xuất hiện ngay tức khắc.

​Trần Lạc Vũ vươn tay ra, nhẹ nhàng nhưng vô cùng vững chãi đỡ trọn lấy muội muội vào lòng mình. Hắn cảm nhận được cơ thể nàng đang run rẩy kịch liệt, hơi thở dồn dập, nóng hổi và dường như lồng ngực đang thắt lại vì kiệt sức. Ánh mắt vốn dĩ lạnh lùng và khắt khe của hắn bỗng chốc mềm lại, lộ rõ sự xót xa thầm kín mà hắn hằng giấu kín sau vẻ ngoài nghiêm nghị.

​Hắn một tay nhặt thanh kiếm gỗ lên, tay kia bế thốc Nguyệt Linh lên một cách nhẹ nhàng. Hắn không nói lời trách mắng nào, mà lập tức truyền một luồng linh lực ôn hòa nhất vào lưng nàng để xoa dịu các bó cơ đang co thắt dữ dội, giúp nàng ổn định lại nhịp tim đang đập loạn nhịp.

​"Linh nhi, muội đã làm rất tốt, vượt xa kỳ vọng của ta." Hắn khẽ nói, giọng điệu dù vẫn trầm thấp nhưng đã mang theo hơi ấm của tình thâm. "Nhưng hãy nhớ kỹ lời ta, Kiếm Tâm là đạo của tâm, không phải thứ có thể ép buộc bằng sự liều mạng mù quáng. Muội đã mệt lắm rồi, chúng ta về thôi."

​Nguyệt Linh mệt mỏi tựa đầu vào lồng ngực vững chãi của Thất ca, mùi dược hương thanh khiết quen thuộc tỏa ra từ người hắn khiến nàng cảm thấy bình yên và an tâm đến lạ thường. Nàng thào thào với chút sức tàn: "Thất ca... muội... muội có làm huynh phải thất vọng về một phế nhân như muội không?"

​Lạc Vũ cúi xuống nhìn gương mặt tái nhợt nhưng đầy kiêu hãnh và ngoan cường của muội muội, khẽ thở dài một tiếng dài đầy cảm thông:

​"Ngốc ạ. Muội đã đi nhanh hơn ta tưởng rất nhiều, bước qua tầng một của Kiếm Ý chỉ trong vài ngày là điều ngay cả thiên tài thượng giới cũng khó làm được. Ngày mai, sau khi muội nghỉ ngơi đủ, chúng ta sẽ bắt đầu trui rèn nhục thân tầng hai để chuẩn bị cho tầng thứ hai của Kiếm Đạo. Muội hãy nhớ kỹ, tầng sau sẽ khó hơn gấp bội, sự đau đớn sẽ tăng theo cấp số nhân để đổi lại sức mạnh chân chính. Nhưng hôm nay, hãy để nhục thân này được thư giãn hoàn toàn. Nếu muội gục ngã vì kiệt sức, thì cái Kiếm Tâm này cũng chỉ là một giấc mộng hão huyền không hơn không kém."

​Hắn bế nàng bước đi từng bước vững chãi rời khỏi thung lũng đá, bỏ lại sau lưng tiếng thác nước vẫn gầm gào trong bóng chiều tà. Bóng dáng hai huynh muội đổ dài trên lối mòn về Trần phủ, một người là cường giả bá đạo trấn áp giới diện, một người là thiên tài đang từng bước hồi sinh rực rỡ từ đống tro tàn. Dưới sự bảo bọc thầm lặng nhưng cứng rắn của Thất ca, Nguyệt Linh biết rằng hành trình chinh phục Kiếm Đạo và Đan Đạo phía trước dù có tàn khốc và gian nan đến đâu, nàng cũng sẽ không bao giờ phải cô độc trên con đường của chính mình.