Bầu trời kinh thành bước vào những ngày nắng gắt của tháng thứ hai, nhưng không khí tại quảng trường Trần gia lại lạnh lẽo thấu xương. Sương mù từ Vong Tâm Trận lúc này không còn là màu đen tuyền mà chuyển sang một sắc hồng nhạt đầy ma mị, lẩn khuất vào từng lỗ chân lông của những ứng viên còn trụ lại.
Sau một tháng đầu tiên gạt bỏ những kẻ tham sống sợ chết và dã tâm lộ liễu, số lượng người trên sân đã giảm đi gần một nửa. Những kẻ còn lại, ai nấy đều mang khuôn mặt hốc hác, hơi thở yếu ớt nhưng thần niệm lại đang bị kéo vào một tầng ảo cảnh sâu hơn, tàn khốc hơn: Sắc dục và Quyền lực.
Trong ảo cảnh của mình, Trần Minh thấy mình không còn là một thiếu niên nhánh phụ bị khinh rẻ. Hắn lúc này đã là chủ nhân của Thiên Huyền Giới, ngồi trên long tọa được khảm bằng linh thạch cực phẩm. Phía dưới, hàng vạn tu sĩ quỳ lạy, hô vang danh tự của hắn.
Đột nhiên, một dàn mỹ nữ tuyệt thế, khí chất thoát tục như tiên nữ giáng trần, lướt thướt tiến vào điện. Họ vây quanh hắn, hơi thở thơm ngát phả vào mặt, đôi tay mềm mại lướt trên vai hắn, thì thầm những lời đường mật về một cuộc đời hưởng lạc vĩnh hằng.
"Trần Minh... tu luyện làm gì cho cực khổ? Chỉ cần gật đầu, vạn năm vinh hoa này đều thuộc về chàng..."
Ở thực tại, Nguyệt Linh ngồi trên bảo tọa lơ lửng, đôi mắt tím thẫm vẫn lạnh lùng như băng tuyết. Nàng nhìn thấy Trần Dật - một tài năng có tu vi Kim Đan hậu kỳ - lúc này khóe miệng đang chảy dài nước dãi, đôi tay không tự chủ được mà ôm lấy hư không, mặt hiện lên vẻ dâm đãng cực độ.
"Đạo tâm bất kiên, ham hố sắc dục."
Nguyệt Linh khẽ búng tay. Một tia sét tím từ U Lôi Kiếm giáng xuống.
Oanh!
Trần Dật bị đánh văng ra khỏi trận pháp, toàn thân co giật. Hắn mở mắt ra, nhìn thấy ánh mắt khinh bỉ của Nữ đế, lập tức xấu hổ đến mức muốn tìm cái lỗ để chui xuống. Nàng không nói một lời, chỉ cần một ánh mắt, Chấp Pháp đệ tử đã tiến tới kéo hắn ra khỏi quảng trường, xóa tên khỏi gia phả tranh đoạt.
Cùng lúc đó, Nguyệt Linh chia ra một phần tâm trí để quan sát mật thất.
Bên trong mật thất, linh khí đã cô đặc đến mức bắt đầu hóa thành những sợi tơ vàng quấn chặt lấy nhục thân của Trần Huyền Phong và mẫu thân. Sau một tháng được Nguyệt Linh dùng Thái Sơ U Hỏa nung nấu, Nguyên Anh của hai người đã bắt đầu có dấu hiệu rạn nứt - đây không phải là tổn thương, mà là dấu hiệu của sự "Phá Toái Hư Không" bên trong nội thể.
Sắc mặt Trần Huyền Phong lúc đỏ lúc trắng, hơi nóng tỏa ra khiến không gian xung quanh vặn vẹo. Mẫu thân nàng thì ngược lại, khí tức lạnh lẽo như băng giá nghìn năm. Hai thái cực âm dương này đang bị Nguyệt Linh cưỡng ép dung hợp để tạo ra quy tắc Luyện Hư.
Nguyệt Linh đứng giữa hai người, đôi bàn tay ngọc ngà kết ấn liên tục. Nàng lầm bẩm:
"Phụ thân, mẫu thân, hãy giữ vững bản tâm. Vạn vật là hư ảo, chỉ có thần niệm là trường tồn!"
Nàng phất tay, ném thêm mười viên linh thạch cực phẩm vào trận nhãn. Một tiếng nổ trầm hùng vang lên trong tâm linh hai người. Nhờ có sự dẫn dắt của Nguyệt Linh, quá trình chuyển hóa vốn dĩ đau đớn đến xé rách linh hồn đã trở nên êm dịu hơn rất nhiều.
Quay lại quảng trường, tháng thứ hai đã đi được một nửa.
Trần Minh trong ảo cảnh lúc này đang đối mặt với thử thách quyền lực. Một vị lão giả thần bí xuất hiện, đưa cho hắn một bản khế ước: "Chỉ cần ngươi ký tên, ta sẽ giúp ngươi tiêu diệt tất cả các nhánh phụ của Trần gia, để nhánh của ngươi độc chiếm thiên hạ."
Trần Minh nhìn bản khế ước, rồi lại nhìn về phía những "tộc nhân" đang bị hành hình trong ảo ảnh. Hắn khẽ mỉm cười, một nụ cười đầy sự khinh miệt.
"Gia tộc là máu mủ, không phải là công cụ để tranh quyền đoạt lợi. Nếu vì cái ghế Tộc trưởng mà phải đạp lên xác huynh đệ, thì cái ghế đó cũng chỉ là một đống gỗ mục mà thôi!"
Hắn phất tay, toàn bộ cung điện hoa lệ, mỹ nữ và quyền lực tan biến như bọt xà phòng. Trần Minh ngồi xếp bằng giữa hư vô, bắt đầu tụng đọc Trần Gia Tổ Huấn.
Nguyệt Linh nhìn thấy cảnh này qua gương soi thần niệm, khóe môi khẽ cong lên.
"Kẻ này... có chút ý vị."
Tuy nhiên, cuộc vui mới chỉ bắt đầu. Tháng thứ hai vẫn còn dài, và những cám dỗ thâm sâu nhất, đen tối nhất của lòng người vẫn đang chờ chực ở phía trước. Trong khi đó, bên trong mật thất, phụ mẫu nàng đã bước vào giai đoạn then chốt nhất của việc rèn đúc Hư Thân. Một Trần gia hùng mạnh đang dần thành hình dưới bàn tay nhào nặn của vị Nữ đế trẻ tuổi.
Giữa lúc quảng trường Trần phủ đang chìm trong sự tĩnh lặng đến rợn người của vòng thi thứ hai, Nguyệt Linh khẽ nhắm mắt, thần niệm của nàng một lần nữa xuyên qua các lớp đại trận, tiến vào sâu trong mật thất tối đen.
Bên trong, không gian dường như đã bị bóp méo hoàn toàn. Một vòng xoáy linh khí khổng lồ đang xoay quanh Trần Huyền Phong và mẫu thân, tạo ra những tiếng rít gào như tiếng rồng ngâm hổ gầm. Đây đã là giai đoạn cuối của tháng thứ hai trong quá trình xung kích, và áp lực thiên đạo bắt đầu giáng xuống nhục thân của hai người.
Sắc mặt mẫu thân Nguyệt Linh trắng bệch, một luồng sương lạnh bao phủ lấy đôi lông mày đang nhíu chặt. Nguyên Anh trong đan điền bà đang run rẩy, chuẩn bị cho quá trình "Hư hóa". Chỉ cần một chút sơ sẩy, linh lực bạo tẩu sẽ khiến bà nổ tung ngay lập tức.
"Phụ thân, mẫu thân, đạo là không, hư là thực. Đừng chống lại luồng khí tức đó, hãy để nó đồng hóa!"
Nguyệt Linh trầm giọng, bàn tay nàng khẽ đưa lên, mười ngón tay thon dài như múa trong hư không. Nàng không trực tiếp can thiệp bằng sức mạnh, mà dùng Thái Sơ U Hỏa để đốt cháy những tạp niệm cuối cùng đang ngăn cản họ bước vào cảnh giới Luyện Hư. Những làn khói đen kịt trào ra từ lỗ chân lông của hai người, đó là những tạp chất của đạo cơ cũ kỹ đang bị đào thải.
Trong khoảnh khắc đó, linh hải của hai người mở rộng ra vô tận, bắt đầu cảm nhận được sự hiện diện mờ ảo của quy tắc Linh giới đang vẫy gọi từ phía bên kia cánh cổng thăng thiên.
Cùng lúc đó, tại quảng trường, tháng thứ hai của cuộc thi tuyển đã đi vào những ngày tàn khốc nhất.
Ảo cảnh "Vong Tâm Giới" lúc này đã biến hóa đến mức cực độ của sự đen tối. Sau khi vượt qua cám dỗ về quyền lực, những người còn lại phải đối mặt với thử thách "Thân Tộc Tương Tàn".
Trong ảo cảnh của Trần Hổ, hắn thấy mình đang cầm đao, đối diện với người thê tử yêu quý nhất. Một giọng nói vang vọng từ chín tầng trời: "Giết nàng, ngươi sẽ có được tâm đạo hoàn hảo. Không giết nàng, ngươi sẽ vĩnh viễn là một kẻ tầm thường dưới chân kẻ khác."
Trần Hổ run rẩy, thanh đao trong tay kêu leng keng. Hắn là một kẻ cuồng võ, khao khát sức mạnh hơn bất cứ thứ gì. Ở thực tại, cơ thể hắn bắt đầu tỏa ra sát khí điên cuồng, đôi mắt đỏ ngầu dù đang nhắm chặt.
Nguyệt Linh đứng trên đài cao quan sát, ánh mắt nàng dừng lại trên người Trần Hổ. Chỉ thấy hắn gầm lên một tiếng, thanh đao ảo ảnh vung xuống.
Rắc!
Một đạo lôi điện tím ngắt từ U Lôi Kiếm giáng thẳng xuống vị trí của Trần Hổ. Hắn văng xa mười trượng, nhục thân đầy vết cháy sém, tu vi bị đánh tụt xuống một đại cảnh giới ngay lập tức. Nguyệt Linh lạnh lùng tuyên bố:
"Kẻ vì sức mạnh mà vứt bỏ nhân tính, không xứng dẫn dắt Trần gia. Loại!"
Trong khi đó, Trần Minh lại đang trải qua một cảnh tượng hoàn toàn khác. Hắn thấy mình bị vạn tiễn xuyên tâm để bảo vệ một đứa trẻ vô danh của tộc. Nỗi đau thể xác chân thực đến mức ở thực tại, da thịt Trần Minh bắt đầu nứt ra, máu thấm đẫm vạt áo bào xanh. Tuy nhiên, thần thái của hắn vẫn tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng. Hắn không dùng tu vi để chống chọi, mà dùng chính lòng nhân từ để hóa giải ảo cảnh.
Chứng kiến cảnh này, Nguyệt Linh khẽ gật đầu. Nàng phất tay, một luồng dược khí tinh thuần từ những thảo dược quý hiếm thu được từ Chấp Pháp Điện bay vào mũi Trần Minh, giúp hắn ổn định thương thế mà không làm gián đoạn ảo trận.
Tháng thứ hai kết thúc trong sự rùng mình của những kẻ đứng xem từ xa. Từ năm mươi người, giờ đây chỉ còn vỏn vẹn mười hai người còn ngồi vững trên quảng trường. Họ là những hạt giống đã trải qua sự gọt rửa tàn khốc nhất về tâm linh.
Nguyệt Linh nhìn về phía chân trời đang dần chuyển sang màu đỏ của tháng thứ ba - vòng thi cuối cùng của Tam Nguyệt Vong Tâm. Nàng biết, sau khi vượt qua thử thách về "Sinh Tử", Trần gia sẽ thực sự có được một vị minh chủ, và phụ mẫu nàng cũng sẽ hoàn tất bước chuẩn bị cuối cùng để phi thăng Linh giới.
"Tháng cuối cùng sắp tới. Hãy để ta xem, ai mới là kẻ thực sự có tư cách mang theo ý chí của huynh trưởng..."
Nguyệt Linh xoay người, tà áo đen lướt đi trong gió, bỏ lại phía sau những hơi thở dồn dập của mười hai vị thiên tài đang chuẩn bị bước vào giai đoạn khảo nghiệm cuối cùng của ý thức.