Kinh thành bước vào tháng thứ chín kể từ khi Nguyệt Linh bắt đầu cuộc đại tuyển chọn. Đây cũng là tháng cuối cùng của vòng thi thứ nhất: Tam Nguyệt Vong Tâm. Bầu không khí trên quảng trường Trần phủ lúc này đặc quánh sát khí, sương mù màu hồng ma mị của tháng trước đã chuyển sang một màu đỏ thẫm như máu, che khuất hoàn toàn bóng dáng của mười hai ứng viên còn lại.
Trên đài cao, Nguyệt Linh không còn ngồi yên. Nàng đứng sừng sững như một pho tượng tạc bằng ngọc thạch, đôi mắt tím thẫm không rời khỏi mười hai người phía dưới. Nàng biết, khảo nghiệm của tháng này là tàn khốc nhất: Thử thách Sinh Tử.
Trong ảo cảnh của Trần Minh, hắn không còn thấy vinh hoa hay sắc dục. Trước mắt hắn là một chiến trường hoang tàn, nơi Trần gia đã hoàn toàn bị diệt môn. Nguyệt Linh, phụ mẫu và toàn bộ tộc nhân đều nằm trong vũng máu.
Một kẻ thù mạnh đến mức không thể tưởng tượng nổi đang đứng trước mặt hắn, mũi kiếm lạnh lẽo kề sát cổ Trần Minh. Hắn cảm nhận được cái chết đang đến rất gần, hơi thở của tử thần phả vào mặt.
"Quỳ xuống lạy ta ba cái, ta sẽ cho ngươi sống, cho ngươi tu vi Đại Thừa để phục thù. Nếu không, linh hồn ngươi sẽ tan biến vĩnh viễn, không được luân hồi." Giọng nói của kẻ thù vang lên như sấm sét.
Ở thực tại, cơ thể Trần Minh rung lên bần bật. Tu vi Kim Đan của hắn đang có dấu hiệu sụp đổ dưới áp lực tinh thần cực đại. Mồ hôi và máu quyện lại chảy dài trên trán. Đây là lúc bản năng sinh tồn trỗi dậy mạnh mẽ nhất, ép buộc con người ta phải hèn nhát để được sống.
Nhưng Trần Minh chỉ khẽ nhếch môi cười, một nụ cười đầy vẻ ngạo nghễ. Hắn vươn cổ tới trước, để mũi kiếm ảo ảnh đâm sâu thêm một phân:
"Người họ Trần... thà đứng mà chết, không quỳ mà sinh. Gia tộc đã mất, ta sống một mình có ích chi? Chém đi!"
Cùng lúc đó, biến cố đột ngột xảy ra bên trong mật thất.
Sau hai tháng nung nấu, quá trình xung kích Luyện Hư của phụ mẫu Nguyệt Linh đã đi đến hồi kết. Nhưng đúng lúc này, tâm ma của Trần Huyền Phong bùng phát. Trong ký ức của lão, hình ảnh Trần Lạc Vũ biến mất trong kẽ nứt không gian năm xưa hiện về, khiến linh lực trong cơ thể lão bỗng chốc mất kiểm soát, cuộn trào như sóng thần.
"Vũ nhi! Đừng đi!" Trần Huyền Phong gào lên một tiếng đau đớn, máu tươi phun ra từ miệng, khí tức bắt đầu sụt giảm thê thảm.
Nguyệt Linh sắc mặt đại biến. Nàng lập tức truyền âm cho hộ vệ giám sát quảng trường, còn bản thân thì hóa thành một tia tử quang xuyên thẳng vào mật thất.
"Phụ thân! Giữ vững tâm thần! Huynh trưởng vẫn đang đợi chúng ta ở Linh giới!"
Nguyệt Linh quát lớn, tiếng quát mang theo quy tắc của Thái Sơ Tử Lôi, như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào thức hải đang hỗn loạn của phụ thân. Nàng tiến tới phía sau lưng lão, đôi bàn tay áp chặt vào đại huyệt, toàn bộ linh lực Hóa Thần trung kỳ tinh thuần nhất đổ vào như thác lũ, cưỡng ép đè ép những luồng linh lực đang bạo tẩu.
"Mẫu thân, người cũng hãy cẩn thận!" Nguyệt Linh vừa hộ pháp cho cha, vừa phải phân tâm bảo vệ mẫu thân đang ở giai đoạn ngưng tụ Hư Thân nhạy cảm nhất.
Dưới sự can thiệp quyết liệt của Nguyệt Linh, tình hình trong mật thất dần ổn định lại. Những sợi tơ linh khí vàng kim bắt đầu kết tinh, bao bọc lấy hai người như kén tằm. Quá trình này sẽ mất thêm một thời gian nữa để hoàn thiện, nhưng ít nhất, cửa tử đã qua.
Quay lại quảng trường, tháng thứ ba đã đi đến những giờ phút cuối cùng.
Sương mù đỏ máu dần tan đi. Những tiếng gào thét thất thanh vang lên liên tục. Có ba vị thiên tài vì không chịu nổi áp lực của ảo cảnh sinh tử đã hóa điên ngay tại chỗ, kinh mạch đứt đoạn. Nguyệt Linh (lúc này đã quay trở lại đài cao) phất tay, trực tiếp ném họ ra ngoài.
Khi những tia nắng cuối cùng của tháng thứ chín chiếu xuống, trên quảng trường chỉ còn lại vỏn vẹn bảy người đứng vững.
Dẫn đầu là Trần Minh, bộ y bào xanh đã rách nát, da thịt đầy vết nứt nhưng ánh mắt lại sáng quắc, mang theo một thứ ý chí sắt đá không gì lay chuyển được. Bên cạnh hắn là Trần Hổ, dù đã suýt sa ngã ở vòng trước nhưng ở vòng sinh tử này, hắn lại thể hiện được sự dũng mãnh lạ thường của một kẻ cuồng chiến.
Nguyệt Linh đứng trên cao, nhìn xuống bảy người này, thanh âm uy nghiêm như thiên đạo vọng xuống:
"Ba tháng vong tâm đã kết thúc. Các ngươi đã vượt qua địa ngục của ý thức, chứng minh được bản thân có tư cách mang họ Trần. Nhưng hãy nhớ, quản lý một gia tộc không chỉ cần cái đầu lạnh, mà còn cần một đôi tay biết làm việc."
Nàng vung tay, bảy đạo phù văn màu tím từ trên trời rơi xuống, chuẩn xác găm vào đan điền của bảy người.
"Bắt đầu từ ngày mai, vòng thi thứ hai: Tam Nguyệt Trị Thế. Ta sẽ phong tỏa toàn bộ tu vi của các ngươi, ném các ngươi vào những vùng đất nghèo khó nhất. Kẻ nào dùng trí tuệ bình định được lòng dân, kẻ đó mới có quyền bước vào vòng cuối cùng!"
Bảy vị thiên tài, vốn đã quen với sức mạnh hô phong hoán vũ, giờ đây bỗng chốc trở thành phàm nhân. Cuộc chiến thực sự, giờ mới bắt đầu.
Sau khi vòng thi Tam Nguyệt Vong Tâm kết thúc, không khí tại kinh thành vẫn chưa kịp lắng xuống thì bảy vị thiên tài còn sót lại đã phải đối mặt với một thực tại tàn khốc. Nguyệt Linh không cho họ dù chỉ một giờ nghỉ ngơi. Dưới sự chứng kiến của vạn dân, nàng vung tay, bảy đạo xiềng xích bằng lôi điện tím sẫm khóa chặt khí hải của bảy người, cưỡng ép thu hồi toàn bộ linh lực Kim Đan và Nguyên Anh của họ.
"Từ giây phút này, các ngươi không phải là tiên nhân, mà là những kẻ phàm trần yếu ớt nhất." Nguyệt Linh đứng trên phi thuyền khổng lồ, nhìn xuống bảy người đang lảo đảo vì mất đi sức mạnh. "Hộ vệ! Đưa họ đến bảy vùng đất biên viễn. Sau ba tháng, ta sẽ nhìn vào sự ấm no của dân chúng để quyết định kẻ đi tiếp!"
Trần Minh bị ném xuống một ngôi làng nhỏ ven biển mang tên Hắc Hải Ngạn.
Nơi đây đất đai bị nhiễm mặn, dân làng gầy gò ốm yếu, lại thường xuyên bị toán cướp "Hải Xà" quấy nhiễu. Khi Trần Minh đặt chân xuống cát nóng, hắn cảm nhận được cái đói cồn cào và sự rát bỏng của mặt trời - những cảm giác mà hàng chục năm tu luyện hắn đã quên mất.
Dân làng nhìn hắn với ánh mắt vô hồn và đầy ngờ vực. Một lão già chống gậy bước ra, khạc nhổ xuống đất: "Lại thêm một tên công tử bột đến để hành hạ chúng ta sao? Ở đây không có linh thạch cho ngươi hút đâu!"
Trần Minh không nói lời nào. Hắn lột bỏ lớp cẩm y rách nát, mặc vào bộ áo vải thô, rồi lẳng lặng cầm cuốc ra đồng. Những ngày đầu, bàn tay vốn chỉ quen cầm kiếm của hắn phồng rộp, rỉ máu. Đêm đến, hắn nằm co quắp trên rơm rạ, bụng dạ cồn cào, nhưng đôi mắt hắn vẫn sáng quắc. Hắn không dùng uy thế của Trần gia, mà bắt đầu học cách quan sát thủy triều, học cách dân làng ngăn mặn.
Hắn hiểu rằng, muốn trị thế, trước hết phải cùng khổ với dân.
Cùng lúc đó, tại mật thất Trần phủ, quá trình hộ pháp của Nguyệt Linh cho phụ mẫu đã tiến vào giai đoạn "Ngưng Tụ Hư Thân".
Nguyệt Linh ngồi xếp bằng giữa hai người, thân hình nàng lơ lửng, tỏa ra một luồng ánh sáng tím huyền ảo. Bên trái nàng, Trần Huyền Phong đang chịu đựng nỗi đau như bị xé rách linh hồn. Từng sợi kinh mạch của lão đang bị linh khí cực phẩm cưỡng ép mở rộng để chứa đựng quy tắc của Luyện Hư.
Mồ hôi trộn lẫn máu thấm đẫm sàn đá. Nguyệt Linh khẽ nhíu mày, nàng biết đây là thời khắc mấu chốt. Nàng đưa tay chỉ vào không trung, thanh U Lôi Kiếm bay đến, tỏa ra những tia chớp nhẹ nhàng để trấn áp tâm ma đang trỗi dậy trong lòng phụ thân.
"Định tâm!" Nguyệt Linh quát khẽ. "Hư thân không phải là bỏ đi nhục thân, mà là dùng thần niệm hóa thành xương tủy. Phụ thân, người phải tin vào chính mình!"
Nàng phất tay, ném ra thêm ba viên Linh dịch nghìn năm. Luồng dược lực tinh thuần này như một trận mưa rào tưới xuống vùng đất khô cằn, giúp nhục thân của Trần Huyền Phong bắt đầu tái tạo. Da thịt cũ bong tróc ra, để lộ lớp da mới óng ánh sắc kim loại - dấu hiệu của một vị cường giả Luyện Hư đang dần thành hình.
Mẫu thân nàng ở phía đối diện cũng đang trong trạng thái kỳ lạ. Khí tức của bà lúc ẩn lúc hiện, đôi khi dường như bà đã biến mất khỏi không gian này, chỉ còn lại một đóa sen băng đang xoay tròn. Đó là sự hòa quyện hoàn hảo giữa công pháp của bà và linh khí mà Nguyệt Linh cung cấp.
Nguyệt Linh nhìn thấy cảnh này, trong lòng thầm tính toán: Với tốc độ này, khi cuộc thi chín tháng kết thúc, phụ mẫu sẽ hoàn thành việc chuyển hóa. Lúc đó, ta có thể yên tâm đem họ phi thăng.
Quay lại vùng Hắc Hải Ngạn, tháng thứ tư đã trôi qua được một nửa.
Trần Minh lúc này đã không còn dáng vẻ của một thiếu niên tu sĩ. Da hắn sạm đen vì nắng gió, nhưng trong mắt lại ẩn chứa sự trầm ổn của một vị lãnh đạo. Hắn không dùng vũ lực để đối phó với toán cướp Hải Xà. Thay vào đó, hắn dùng kiến thức binh pháp để bày ra những hầm chông, bẫy đá xung quanh làng.
Hôm nay, toán cướp kéo đến. Chúng cười nhạo khi thấy một tên "phế vật" không có linh lực đứng chắn trước cổng làng.
"Thằng nhóc, nộp lương thực ra, hoặc là chết!" Tên cầm đầu vung đại đao phàm trần lên.
Trần Minh đứng lặng yên, tay cầm một cây gậy tre đơn giản. Hắn không lùi bước, phía sau hắn là hàng chục dân làng cầm cuốc xẻng, ánh mắt họ từ vô hồn đã chuyển sang kiên định.
"Hôm nay, kẻ phải nộp mạng là các ngươi."
Dù không có tu vi, nhưng kiếm ý của một kẻ đã vượt qua Vong Tâm Trận vẫn khiến không khí xung quanh Trần Minh trở nên sắc lẹm. Hắn lao lên, một gậy đâm thẳng vào yếu huyệt của tên cầm đầu với độ chính xác đến kinh ngạc.
Tại kinh thành, Nguyệt Linh đứng trên đài cao, thông qua một tấm gương pháp bảo, nàng nhìn thấy cảnh tượng này. Khóe môi nàng khẽ cong lên một nụ cười ẩn ý:
"Trị thế không phải là dùng sức mạnh để trấn áp, mà là dùng ý chí để dẫn dắt. Trần Minh... ngươi không làm ta thất vọng."
Tháng thứ tư kết thúc khi ngôi làng Hắc Hải Ngạn lần đầu tiên sau nhiều năm có được một giấc ngủ yên bình. Tuy nhiên, thử thách thực sự của vòng Tam Nguyệt Trị Thế mới chỉ vừa bắt đầu, khi mùa đông lạnh giá và nạn đói của tháng thứ năm đang cận kề.
Tháng thứ năm của cuộc thi đại tuyển bắt đầu bằng một trận tuyết đầu mùa trái quy luật, phủ trắng xóa những vùng biên viễn cằn cỗi. Tại kinh thành, hơi lạnh chỉ khiến giới tu sĩ thêm phần thanh tịnh, nhưng tại làng chài Hắc Hải Ngạn, đó là một bản án tử cho những kẻ phàm trần không có linh lực hộ thể.
Trần Minh đứng trên bờ đê vừa mới đắp xong, đôi môi tím tái vì lạnh, nhưng đôi mắt vẫn khóa chặt vào mặt biển đang cuộn sóng. Không còn tu vi, cơ thể hắn run rẩy theo từng cơn gió bấc, nhưng tâm trí lại đang vận hành hết công suất.
Toán cướp Hải Xà sau thất bại nhục nhã tháng trước đã không còn dám bén mảng đến bằng đường bộ, nhưng chúng đã chặn đứng con đường giao thương duy nhất trên biển. Làng chài rơi vào cảnh thiếu muối, thiếu lương thực trầm trọng giữa mùa đông giá rét.
"Trần Minh đại ca, chúng ta không trụ được lâu nữa đâu." Một thanh niên trong làng, người vốn từng khinh bỉ Trần Minh, giờ đây quỳ sụp dưới chân hắn, giọng nói run rẩy. "Bọn cướp nói... chỉ cần giao nộp đại ca, chúng sẽ cho làng một con đường sống."
Trần Minh khẽ ho khan một tiếng, vệt máu đỏ tươi thấm vào tuyết trắng. Hắn nhìn về phía những ngôi nhà lụp xụp, nơi khói bếp vốn dĩ phải nghi ngút nay chỉ còn là những làn khói mỏng manh vì thiếu củi lửa. Hắn biết, Nguyệt Linh đang nhìn mình. Đây không phải là thử thách về sức mạnh, mà là thử thách về sự hy sinh.
Cùng lúc đó, không khí bên trong mật thất Trần phủ đã đạt đến trạng thái căng thẳng tột độ.
Quá trình "Ngưng Tụ Hư Thân" của phụ mẫu Nguyệt Linh đã bước vào giai đoạn dung hợp quy tắc. Trần Huyền Phong lúc này trông như một pho tượng vàng ròng, toàn bộ huyết nhục của lão đã bị linh lực cưỡng ép chuyển hóa thành một dạng năng lượng tinh thuần.
Đột nhiên, một vết nứt xuất hiện ngay trên đỉnh đầu của lão. Một luồng khí tức xám xịt từ vết nứt trào ra - đó là Trọc Khí của hạ giới đang cố gắng kéo lão lại khỏi sự thăng hoa.
"Muốn cản trở?"
Nguyệt Linh ngồi lơ lửng phía trên, đôi mắt tím bỗng chốc rực sáng. Nàng không dùng linh lực bình thường, mà trực tiếp trích xuất một tia Tử Tiêu Thần Lôi từ trong kiếm tâm của mình. Tia lôi điện nhỏ như sợi tóc nhưng mang theo uy nghiêm tuyệt đối của thiên đạo, đánh thẳng vào luồng trọc khí kia.
Xì... xì...
Luồng trọc khí tan biến ngay lập tức. Nguyệt Linh vung tay, đổ thêm hàng trăm bình linh dịch cực phẩm vào trận pháp. Nàng cắn đầu ngón tay, nhỏ một giọt Hóa Thần huyết tinh khiết nhất lên trán phụ thân.
"Phụ thân, giữ vững linh đài! Chỉ một bước nữa thôi, người sẽ không còn là phàm nhân!"
Dưới sự hỗ trợ điên cuồng và không tiếc cái giá phải trả của Nguyệt Linh, khí tức của Trần Huyền Phong bắt đầu ổn định trở lại. Lớp da vàng ròng bắt đầu co rút, trở lại thành lớp da thịt hồng nhuận nhưng ẩn chứa sức mạnh có thể chẻ núi lấp biển. Mẫu thân nàng ngồi bên cạnh cũng đã hoàn tất việc đóng băng toàn bộ kinh mạch, chờ đợi thời khắc cuối cùng để phá băng ra đời.
Quay lại Hắc Hải Ngạn, đêm đó, toán cướp Hải Xà đã áp sát bờ. Chúng đốt đuốc sáng rực cả một vùng biển, tiếng hò reo đòi đầu Trần Minh vang dội.
Trần Minh bước ra khỏi làng một mình, trên tay không cầm gậy tre, cũng chẳng cầm kiếm. Hắn đi thẳng về phía mạn thuyền quân cướp.
"Ta ở đây. Muốn mạng của ta, hãy để dân làng đi!"
Tên cầm đầu cười sằng sặc, vung đao định chém xuống. Nhưng đúng lúc đó, từ dưới mặt cát tuyết phủ, hàng trăm dân làng đồng loạt vùng lên. Họ không sợ hãi, không trốn tránh. Họ cầm giáo tre, cầm đá, vây quanh Trần Minh như một bức tường thành sống.
"Muốn đụng đến Trần đại ca, phải bước qua xác chúng ta!"
Trần Minh sững người. Hắn nhận ra rằng, trong ba tháng qua, thứ hắn xây dựng không chỉ là những cái bẫy đá hay đê chắn sóng, mà là Lòng Dân. Một vị Tộc trưởng có thể mất tu vi, nhưng nếu có được lòng dân, hắn sẽ là vô địch.
Giây phút đó, một luồng ý chí vô hình từ trên người Trần Minh bùng phát, dù khí hải vẫn bị phong tỏa, nhưng tinh thần lực của hắn đã chạm tới một tầng thứ hoàn toàn mới.
Tại kinh thành, Nguyệt Linh thu hồi tấm gương pháp bảo, khóe mắt nàng khẽ dao động. Nàng quay sang nhìn về phía mật thất, nơi hai kén tằm linh khí bắt đầu nứt ra.
"Tháng thứ năm đã xong. Trần Minh, ngươi đã hiểu được cái cốt lõi của 'Trị Thế'. Phụ thân, mẫu thân... thời khắc của hai người cũng đến rồi."
Một tiếng nổ vang dội từ sâu trong lòng đất Trần phủ vang lên, xé toạc bầu trời đêm kinh thành. Luồng khí tức Luyện Hư thứ nhất, chính thức lộ diện.