Thái Sơ Thần Minh Lục

Chương 97: Huyết Mạch Ly Biệt



Bầu trời kinh thành sau chín tháng biến động bỗng trở nên trong vắt một cách lạ thường. Nhưng cái sự tĩnh lặng đó không kéo dài được lâu. Khi Trần Minh vừa đón nhận lệnh bài Tộc trưởng từ tay Nguyệt Linh, một luồng uy áp từ trên chín tầng trời đột ngột giáng xuống, bao phủ toàn bộ Trần phủ trong một quầng sáng hoàng kim rực rỡ.

​Nguyệt Linh đứng trên lôi đài tan nát, mái tóc đen tung bay trong gió. Nàng ngẩng đầu nhìn lên, đôi mắt tím thoáng qua một chút trầm mặc. Nàng biết, thời khắc này rốt cuộc cũng đến. Không phải dành cho nàng, mà là dành cho phụ mẫu.

​Từ phía sau, Trần Huyền Phong bước tới, long bào trên người lão phát ra những tiếng phần phật, khí tức Luyện Hư sơ kỳ không cách nào thu liễm được nữa, nó đang cộng hưởng mạnh mẽ với luồng sáng từ trên trời cao. Cạnh lão, Lâm Thanh Diệp nắm chặt tay chồng, thân hình bà tỏa ra hàn khí biếc xanh, dung nhan trẻ lại như thiếu nữ, nhưng ánh mắt nhìn Nguyệt Linh lại tràn đầy sự xót xa và không nỡ.

​"Nguyệt Linh nhi..." Lâm Thanh Diệp khẽ thốt lên, giọng bà run rẩy. "Quy tắc của giới diện này bắt đầu bài xích chúng ta rồi."

​Nguyệt Linh quay lại, nhìn sâu vào mắt mẫu thân. Nàng hiểu, với một giới diện cấp thấp như Thiên Huyền Giới, sự xuất hiện của một vị Luyện Hư và một vị Bán bộ Luyện Hư giống như chứa một con rồng trong một cái ao cạn. Thiên đạo sẽ không cho phép họ ở lại quá lâu.

​"Phụ thân, mẫu thân Lâm Thanh Diệp, hai người không cần lo lắng cho nhi nữ." Nguyệt Linh trầm giọng, thanh âm đanh thép như để trấn an phụ mẫu. "Nhi nữ hiện tại mới là Hóa Thần trung kỳ, ở lại hạ giới này là lựa chọn tốt nhất. Con sẽ dùng thời gian này để củng cố Trần gia, biến nơi này thành một thành trì bất khả xâm phạm trước khi con thực sự tìm được đường lên Linh giới hội ngộ cùng mọi người."

​Trần Huyền Phong thở dài một tiếng, lão đặt bàn tay to lớn lên vai Nguyệt Linh: "Trần gia giao lại cho con và Trần Minh. Ta và mẫu thân con sẽ lên đó trước, tìm kiếm tung tích của Lạc Vũ. Nhất định... nhất định gia đình ta sẽ có ngày đoàn tụ."

​Oanh!

​Một tiếng sấm nổ vang trời, đạo hào quang Tiếp Dẫn từ trên cao mở rộng ra, hóa thành một con đường bằng ánh sáng rực rỡ nối liền trời và đất. Đây là Thiên Đạo Tiếp Dẫn dành riêng cho những kẻ phá vỡ giới hạn của hạ giới.

​Vạn dân kinh thành kinh hãi nhìn lên. Họ thấy Thái thượng Tộc trưởng và Lâm phu nhân từ từ bay lên theo đạo ánh sáng đó. Trần Huyền Phong vung tay, một luồng linh lực khổng lồ rải xuống toàn bộ kinh thành như một món quà cuối cùng, giúp cỏ cây đâm chồi, thương thế của nhiều người lành lặn trong nháy mắt.

​Nguyệt Linh đứng dưới đất, hai tay siết chặt thành nắm đấm. Nàng nhìn bóng dáng phụ mẫu dần tan biến vào quầng sáng hoàng kim ở cuối chân trời. Một giọt nước mắt hiếm hoi lăn dài trên gò má nàng, nhưng lập tức bị lôi điện tím thiêu rụi.

​"Cung tiễn phụ thân! Cung tiễn mẫu thân Lâm Thanh Diệp!" Nguyệt Linh hét lớn, tiếng hét mang theo kiếm ý của nàng vang vọng khắp vạn dặm.

​"Cung tiễn Thái thượng Tộc trưởng! Cung tiễn Lâm phu nhân!"

​Tiếng hô của hàng vạn tộc nhân Trần gia đồng loạt vang lên, chấn động cả một vùng giới diện. Khi đạo ánh sáng hoàng kim biến mất hoàn toàn, bầu trời trở lại vẻ bình lặng, nhưng ai cũng hiểu rằng, từ nay về sau, Thiên Huyền Giới đã không còn như trước nữa.

​Nguyệt Linh quay người lại, đối mặt với Trần Minh và những vị trưởng lão còn sót lại. Khí chất của nàng lúc này không còn là sự che chở của phụ mẫu nữa, mà là sự lãnh khốc của một vị Nữ đế độc tôn.

​"Phụ mẫu đã đi, trọng trách nặng nề hơn." Nguyệt Linh nhìn Trần Minh, ánh mắt sắc lẹm. "Ngươi là Tộc trưởng, còn ta là hộ đạo của Trần gia. Trong vòng một trăm năm tới, ta muốn thấy Trần gia không chỉ thống trị kinh thành, mà phải trở thành bá chủ của toàn bộ Thiên Huyền Giới này. Kẻ nào cản đường, giết không tha!"

​Trần Minh quỳ sụp xuống, ôm quyền cung kính: "Tuân lệnh Nữ đế! Trần Minh thề chết không phụ sự kỳ vọng!"

Dưới ánh hào quang hoàng kim dần tan biến trên bầu trời, không khí tại Trần phủ vẫn đặc quánh một nỗi buồn ly biệt trộn lẫn với sự uy nghiêm tột độ. Nguyệt Linh đứng đơn độc giữa lôi đài đã nát vụn, đôi mắt tím thâm trầm nhìn về phía kẽ nứt không gian vừa khép lại. Phụ thân và mẫu thân đã đi, mang theo hy vọng và cả gánh nặng tìm kiếm huynh trưởng lên thượng giới, để lại nàng - vị Nữ đế trẻ tuổi - giữa một giang sơn cần được tái thiết.

​Nàng hít một hơi thật sâu, cảm nhận linh khí xung quanh đang bắt đầu xáo trộn sau cuộc phi thăng chấn động. Nàng quay lại nhìn Trần Minh, lúc này vẫn đang quỳ gối, tay ôm chặt lấy lệnh bài Tộc trưởng.

​"Trần Minh, đứng lên." Nguyệt Linh cất lời, thanh âm không lớn nhưng mang theo uy áp khiến vạn vật phải im tiếng.

​Trần Minh run rẩy đứng dậy, hắn cảm nhận được ánh mắt của Nguyệt Linh không còn là sự khảo nghiệm nữa, mà là một sự giao phó nặng ngàn cân. Hắn nhìn vị nữ đế trước mặt, người mà chín tháng trước hắn chỉ dám nhìn từ xa với sự kính sợ, giờ đây nàng là chỗ dựa duy nhất của cả một đại gia tộc.

​"Chín tháng qua, ngươi đã thấy những gì?" Nguyệt Linh chậm rãi bước đi trên đống đổ nát, tiếng chân giẫm lên vụn đá khô khốc vang lên đều đặn.

​"Thưa Nữ đế... Trần Minh thấy được sự tàn khốc của nhân tâm, sự yếu ớt của phàm nhân, và... sức mạnh của sự hy sinh." Trần Minh cúi đầu đáp, giọng nói đã mất đi vẻ rụt rè, thay vào đó là sự trầm ổn.

​Nguyệt Linh khẽ gật đầu, nàng vung tay, thanh U Lôi Kiếm từ hư không hiện ra, cắm thẳng xuống mặt đất ngay trước mặt Trần Minh. Một luồng tử lôi chạy dọc thân kiếm, khiến mặt đất nứt toác.

​"Tốt. Nhưng bấy nhiêu đó chỉ đủ để ngươi làm một tộc trưởng nhân từ. Trần gia muốn tồn tại giữa loạn thế này, cần một tộc trưởng có bàn tay sắt!" Nguyệt Linh đột ngột quay phắt lại, tà áo đen tung bay như một cánh chim đại bàng. "Chấp Pháp Điện đã diệt, nhưng tàn dư của chúng vẫn còn lẩn khuất trong các tông môn lớn nhỏ. Chúng tưởng rằng phụ thân và mẫu thân ta phi thăng thì Trần gia sẽ suy yếu. Ngươi hãy cho chúng thấy, chúng đã sai lầm đến mức nào!"

​Trần Minh rùng mình, hắn hiểu ý của Nguyệt Linh. Nàng ở lại không chỉ để tu luyện, mà là để trở thành một thanh đao đồ sát bất cứ kẻ nào dám có ý đồ tạo phản trong lúc Trần gia đang chuyển giao quyền lực.

​"Trong vòng ba tháng tới, ngươi phải thanh lọc toàn bộ các chi nhánh ngoại hệ. Kẻ nào tham ô, kẻ nào cấu kết với ngoại nhân, giết! Kẻ nào không phục sự thống trị của tộc trưởng mới, phế! Ta sẽ ngồi ở hậu viện, thanh kiếm này sẽ canh chừng toàn bộ kinh thành. Chỉ cần ngươi làm đúng, trời có sập xuống, ta sẽ chống đỡ cho ngươi!"

​"Trần Minh tuân lệnh!" Hắn dập đầu mạnh xuống đất, máu từ trán thấm vào nền đá lạnh lẽo, nhưng trong lòng lại bùng lên một ngọn lửa tham vọng chưa từng có.

​Nguyệt Linh không nhìn hắn thêm nữa. Nàng bước thẳng về phía mật thất nơi phụ mẫu vừa rời đi. Nàng cần bế quan. Hóa Thần trung kỳ là quá đủ để xưng bá hạ giới, nhưng muốn xé rách giới diện để tìm lên Linh giới hội ngộ cùng gia đình, nàng cần sức mạnh lớn hơn nữa.

​Bóng lưng của Nguyệt Linh dần khuất sau làn sương muối của buổi hoàng hôn. Một thời đại mới của Trần gia chính thức bắt đầu - một thời đại không còn Chấp Pháp Điện quản thúc, một thời đại mà ý chí của Nữ đế chính là luật pháp tối cao của Thiên Huyền Giới.

Quầng sáng Tiếp Dẫn hoàng kim rực rỡ như một ngọn hải đăng khổng lồ cắm thẳng vào lòng kinh thành, che lấp cả ánh mặt trời. Trong lõi sáng, thân ảnh của Trần Huyền Phong và Lâm Thanh Diệp bắt đầu mờ ảo, nhấc bổng khỏi mặt đất.

​Nguyệt Linh đứng bên dưới, tà áo đen tung bay trong luồng cuồng phong linh khí. Nàng mím chặt môi, đôi mắt tím không rời khỏi bóng dáng phụ mẫu đang dần bay xa.

​"Phụ thân! Mẫu thân Lâm Thanh Diệp! Bảo trọng!"

​Tiếng gọi của nàng vừa dứt, một tiếng Oanh nổ vang. Cột sáng hoàng kim co rút lại thành một điểm, kéo theo hai người biến mất vào kẽ nứt thiên đạo.

​Trong Đường Hầm Ánh Sáng

​Vừa bước vào đạo ánh sáng, Lâm Thanh Diệp khẽ thốt lên một tiếng đau đớn. Bà cảm nhận được những quy tắc của hạ giới đang bị cưỡng ép bóc tách khỏi cơ thể mình. Trần Huyền Phong gầm lên, bàn tay thô ráp nắm chặt lấy tay thê tử, linh lực Luyện Hư bùng phát bao bọc lấy cả hai.

​"Thanh Diệp, giữ vững thần đài! Đây là 'Tẩy Lễ Thiên Đạo', đừng chống lại nó!"

​Xung quanh họ, không gian không còn là thực thể mà hóa thành những dải lụa ánh sáng vặn vẹo. Đây chính là con đường hầm nối liền giới diện. Những hạt linh khí ở đây nồng đậm và sắc lẹm như lưỡi dao, không ngừng va đập vào hộ thân linh lực của hai người.

​Rắc! Rắc!

​Tiếng xương cốt kêu răng rắc. Nhục thân của họ dưới sự gột rửa của ánh sáng đang không ngừng nứt ra rồi tái tạo. Mỗi một lần tái tạo, khí tức của Trần Huyền Phong lại tăng thêm một phần uy nghiêm. Lâm Thanh Diệp dù chịu đau đớn cực hạn, nhưng đôi mắt xanh biếc của bà vẫn rực cháy ý chí. Bà biết, nếu không vượt qua được sự tẩy lễ này, bà sẽ tan biến ngay trong đường hầm ánh sáng trước khi kịp nhìn thấy Linh giới.

​"Lạc Vũ... Nguyệt Linh... Ta nhất định phải sống!" Bà nghiến răng, cưỡng ép đóng băng toàn bộ cảm giác đau đớn, để mặc cho thiên đạo nhào nặn lại đạo cơ.

​Đặt Chân Lên Thanh Thương Giới

​Sau một khoảng thời gian dài dằng dặc tưởng chừng vĩnh cửu, một tiếng nổ trầm hùng vang lên trong thức hải. Ánh sáng chói lòa tan biến, nhường chỗ cho một cảm giác nặng nề cực độ.

​Bùm!

​Hai người rơi sầm xuống một bệ đá cổ xưa bằng ngọc thạch. Trần Huyền Phong nhanh chóng bật dậy, chắn trước mặt Lâm Thanh Diệp, ánh mắt cảnh giác nhìn quanh.

​Nơi này không có trời xanh mây trắng của hạ giới. Bầu trời mang một màu tím sẫm đầy áp lực, những dãy núi xa xa cao vạn trượng, đâm thẳng vào tầng mây sấm sét. Linh khí ở đây nồng đậm đến mức hóa thành một lớp sương mù mỏng, nhưng lại vô cùng bạo liệt, khó lòng hấp thụ ngay lập tức.

​"Đây là... Linh giới?" Lâm Thanh Diệp run rẩy đứng dậy, bà hít một hơi thật sâu, cảm nhận phổi mình đau nhói vì linh khí quá mạnh.

​"Đúng là Linh giới, nhưng có vẻ không giống tiên cảnh như chúng ta tưởng." Trần Huyền Phong trầm giọng, mắt lão hướng xuống dưới chân bệ đá phi thăng.

​Tại đó, hàng chục tu sĩ mặc giáp đen đang khoanh tay đứng đợi. Kẻ dẫn đầu là một đại hán mang sẹo dài trên mặt, tu vi tỏa ra khiến không gian xung quanh khẽ vặn vẹo - Hóa Thần đỉnh phong! Một gã lính gác mà tu vi đã ngang ngửa Nguyệt Linh ở hạ giới!

​Gã đại hán liếc nhìn hai người, nhếch mép cười gằn:

​"Thêm hai con cá từ hạ giới chui lên sao? Chúc mừng đã đến với Thanh Thương Giới - bãi rác của Linh giới."

​Hắn vung trường thương, mũi giáo sắc lẹm chỉ thẳng vào ngực Trần Huyền Phong:

​"Luyện Hư sơ kỳ? Khá đấy, nhưng ở đây ngươi chỉ là kẻ tôi tớ thôi. Khôn hồn thì giao nộp nhẫn trữ vật và linh hồn ấn ký, nếu không muốn làm mồi cho lũ Yêu Lang dưới vực kia!"

​Lâm Thanh Diệp bước tới bên cạnh chồng, hàn khí biếc xanh từ tay bà lan tỏa, đóng băng cả mặt bệ ngọc. Bà lạnh lùng nhìn gã lính gác:

​"Trần gia ta ở hạ giới chưa từng quỳ lạy kẻ nào. Muốn nhẫn trữ vật? Hãy bước qua xác chúng ta!"

​Trần Huyền Phong cười lớn, khí tức Luyện Hư bùng nổ, chấn nát những xiềng xích vô hình của quy tắc giới diện mới: "Thanh Diệp, con gái chúng ta đã dọn sạch hạ giới. Giờ đến lượt chúng ta dọn sạch cái chỗ rác rưởi này để mở đường cho con cái!"

​Dưới bầu trời tím thẫm của Thanh Thương Giới, trận chiến đầu tiên của phụ mẫu Nguyệt Linh tại thượng giới chính thức nổ ra.