Kinh thành chấn động!
Giữa lúc cuộc thi tuyển Tộc trưởng đang bước vào giai đoạn quyết liệt nhất của tháng thứ sáu, một cột sáng vàng kim khổng lồ đột ngột từ sâu trong lòng đất Trần phủ đâm thẳng lên chín tầng mây. Luồng uy áp này không giống với Hóa Thần - nó không chỉ là sự áp chế về linh lực, mà là sự cộng hưởng với quy tắc của đại đạo.
Vạn dân kinh thành quỳ lạy, các tu sĩ Nguyên Anh run rẩy không dám ngẩng đầu. Đây là điềm báo của một vị cường giả Luyện Hư chính thức ra đời.
Trong mật thất, lớp kén linh khí dày đặc đã vỡ vụn thành trăm ngàn mảnh nhỏ. Trần Huyền Phong bước ra từ trong đống đổ nát, mỗi bước chân lão đặt xuống đều khiến không gian khẽ gợn sóng như mặt nước. Da thịt lão lúc này ẩn hiện những phù văn mờ ảo, thần thái thanh cao, thoát tục hoàn toàn khỏi dáng vẻ của một lão già phàm trần trước kia.
"Hóa ra... đây chính là Luyện Hư." Trần Huyền Phong nhìn đôi bàn tay mình, cảm nhận sự kết nối vô hình với từng hạt bụi, từng luồng gió xung quanh.
Nguyệt Linh đứng một bên, sắc mặt hơi nhợt nhạt vì đã tiêu hao quá nhiều tinh huyết hộ pháp trong suốt năm tháng qua. Tuy nhiên, đôi mắt nàng lại rực cháy niềm vui sướng. Nàng khẽ cúi đầu:
"Chúc mừng phụ thân đã thoát thai hoán cốt, bước vào hàng ngũ đại năng."
Cùng lúc đó, chiếc kén băng bên cạnh cũng nứt ra. Mẫu thân nàng bước ra với khí chất lạnh lẽo như sương sớm, tuy tu vi mới chỉ chạm đến nửa bước Luyện Hư nhưng đạo cơ đã vô cùng vững chắc. Nguyệt Linh thở phào nhẹ nhõm, nàng biết nỗ lực của mình đã không uổng phí.
"Phụ thân, người hãy ở lại ổn định tu vi. Chuyện bên ngoài, để nhi nữ giải quyết nốt tháng cuối của vòng thi này."
Trong khi Trần phủ đang ăn mừng sự ra đời của một vị Luyện Hư, thì tại Hắc Hải Ngạn, tháng thứ sáu lại là một cuộc chiến sinh tồn thực sự.
Trần Minh đứng trước biển, nhìn thi thể của tên cầm đầu toán cướp Hải Xà nằm gục dưới chân. Hắn đã dùng trí tuệ và lòng dân để chiến thắng một cuộc chiến mà không cần đến một tia linh lực. Nhưng thử thách cuối cùng của Nguyệt Linh mới thực sự bắt đầu: Dịch bệnh.
Một loại ôn dịch lạ lùng khởi phát từ những xác chết trên biển đã tràn vào làng. Dân làng ngã xuống từng người một. Trần Minh nhìn đôi bàn tay mình - đôi bàn tay của một phàm nhân không thể dùng phép thuật để chữa trị.
Hắn nhớ lại những lời trong bản thảo y thuật cổ mà Nguyệt Linh từng cho hắn xem. Không có linh đan, hắn tự mình lên núi tìm thảo dược. Hắn nếm từng loại cỏ, từng vị đắng để tìm ra phương thuốc cứu dân. Có những đêm, hắn kiệt sức ngất đi bên đống lửa, nhưng sáng hôm sau lại lầm lũi đứng dậy, gánh trên vai trọng trách của một vị Tộc trưởng tương lai.
"Nếu không cứu được họ, ta không xứng đáng nhận lấy kiếm ý của Nữ đế!" Trần Minh gầm lên trong lòng, ý chí của hắn lúc này đã kiên định đến mức đáng sợ.
Tại kinh thành, Nguyệt Linh đứng trên đài cao, tấm gương pháp bảo trước mặt đang phản chiếu hình ảnh của bảy vùng đất biên viễn.
Nàng thấy có ứng viên đã bỏ cuộc, ngồi khóc giữa đống xác chết của dân làng. Nàng thấy có kẻ vì sợ lây bệnh mà đã ra lệnh hỏa thiêu cả ngôi làng khi người dân vẫn còn thở. Ánh mắt Nguyệt Linh lạnh lẽo, nàng phất tay, những kẻ đó lập tức bị lôi điện đánh tan xác tại chỗ.
Cuối cùng, ánh mắt nàng dừng lại ở Trần Minh. Hắn đang sắc thuốc cho một bà lão, gương mặt lem luốc muội than nhưng ánh mắt lại tràn đầy sự nhân từ và quyết đoán.
"Tháng thứ sáu kết thúc tại đây."
Thanh âm của Nguyệt Linh vang vọng khắp Thiên Huyền Giới. Ngay lập tức, bảy đạo phù văn trên trán các ứng viên (lúc này chỉ còn lại bốn người) tan biến. Linh lực Kim Đan cuồn cuộn trở lại trong cơ thể họ.
Trần Minh đứng giữa làng chài, cảm nhận sức mạnh đang hồi sinh. Hắn không hề vui mừng, mà lập tức vung tay, dùng linh lực vừa khôi phục để thanh tẩy toàn bộ dịch bệnh cho dân làng.
"Vòng thi thứ hai: Tam Nguyệt Trị Thế đã xong." Nguyệt Linh hiện thân trên bầu trời Hắc Hải Ngạn, tà áo đen tung bay lộng lẫy. "Trần Minh, ngươi là kẻ duy nhất không dùng đến danh nghĩa gia tộc để áp người, mà dùng nhân tâm để phục người. Ngươi đạt loại xuất sắc."
Nàng nhìn bốn người còn lại, giọng nói trở nên đanh thép:
"Ba tháng cuối cùng sắp tới. Các ngươi đã có tâm, đã có đức, giờ là lúc chứng minh các ngươi có đủ sức mạnh để bảo vệ cái tâm đức đó hay không. Vòng 3: Tam Nguyệt Tranh Hùng - Trận chiến sinh tử trên lôi đài kinh thành, bắt đầu!"
Trần Minh cúi đầu nhận lệnh, nhưng lần này, hắn không còn là thiếu niên rụt rè của chín tháng trước. Khí chất của hắn giờ đây đã mang theo sự trầm ổn của một vị vương giả. Phía sau hắn, vạn dân Hắc Hải Ngạn đồng loạt quỳ xuống, hô vang danh tự của hắn. Đây mới chính là sức mạnh thực sự mà Nguyệt Linh muốn hắn tìm thấy.
Sau khi vòng thi Trị Thế kết thúc, bốn vị thiên tài còn sót lại được Nguyệt Linh đưa trở về kinh thành trên phi thuyền rồng. Lúc này, cả kinh thành không còn là một đô thị nhộn nhịp, mà đã biến thành một võ đài khổng lồ dưới sự trấn áp của uy áp Luyện Hư từ Trần Huyền Phong và sát khí Hóa Thần của Nguyệt Linh.
"Ba tháng cuối cùng này, ta sẽ không giới hạn bất kỳ điều gì." Nguyệt Linh đứng trên đài cao, thanh U Lôi Kiếm cắm sừng sững bên cạnh, tỏa ra những luồng điện tím sẫm bao phủ lấy lôi đài rộng ngàn trượng. "Kẻ chiến thắng không chỉ là kẻ sống sót, mà phải là kẻ thể hiện được ý chí vượt qua giới hạn của chính mình. Tháng thứ bảy: Nhục Thân Tranh Hùng!"
Khác với những trận chiến pháp thuật hoa mỹ thường thấy, Nguyệt Linh cấm toàn bộ việc sử dụng linh khí để tấn công từ xa trong tháng đầu tiên của vòng 3. Bốn người phải bước lên lôi đài, chỉ được dùng nhục thân và kỹ năng chiến đấu thuần túy để đối đầu với nhau và đối đầu với những con yêu thú cấp cao mà Nguyệt Linh đã bắt từ Vạn Cổ Yêu Uyển về.
Trần Minh bước lên lôi đài đầu tiên. Đối thủ của hắn là một con Huyết Nguyệt Lang cấp năm, tương đương với tu vi Kim Đan đỉnh phong. Không có linh lực hộ thể, không có kiếm khí tung hoành, Trần Minh chỉ cầm trên tay một thanh trọng kiếm đen sạm.
Gào!
Con lang khổng lồ lao tới với tốc độ kinh người, móng vuốt sắc lẹm xé toạc không khí. Trần Minh không lùi bước, hắn nhớ lại những ngày tháng cuốc đất, gánh nước ở làng chài Hắc Hải Ngạn. Nhục thân của hắn sau ba tháng tôi luyện dưới nghịch cảnh phàm trần đã trở nên dẻo dai và bền bỉ hơn bất kỳ ai.
Hắn nghiêng người tránh cú vồ, trọng kiếm trong tay vung lên một vòng tròn hoàn mỹ, chém thẳng vào sườn con thú. Máu nóng bắn tung tóe, nhuốm đỏ vạt áo xanh của hắn. Đây là cuộc chiến của ý chí và sự bền bỉ. Trần Minh chiến đấu như một kẻ điên, mỗi chiêu thức đều đơn giản nhưng mang theo sự chuẩn xác của tử thần.
Trong khi cuộc chiến đẫm máu diễn ra trên lôi đài, Nguyệt Linh một lần nữa quay trở lại mật thất.
Trần Huyền Phong lúc này đã hoàn toàn ổn định tu vi Luyện Hư sơ kỳ. Lão ngồi đó, khí tức như vực sâu thăm thẳm, đôi mắt khi mở ra có tia chớp vàng kim lóe lên. Tuy nhiên, Nguyệt Linh nhận thấy mẫu thân vẫn còn một chút kẽ hở cuối cùng trong việc dung hợp Băng Tâm Quy Tắc.
"Mẫu thân, hãy dùng giọt Vạn Niên Linh Tủy này." Nguyệt Linh lấy ra bảo vật quý giá nhất mà nàng thu được từ kho tàng của Chấp Pháp Điện.
Nàng không chỉ đứng nhìn, mà trực tiếp ngồi xuống phía sau mẫu thân, hai tay kết ấn, mượn sức mạnh của Tử Tiêu Thần Lôi để tinh lọc toàn bộ hàn khí trong mật thất.
"Chín tháng bồi đắp, chỉ còn ba tháng cuối." Nguyệt Linh thì thầm, giọng nói mang theo sự kiên định cực hạn. "Nhi nữ sẽ dùng toàn bộ tu vi của mình để đúc cho người một đạo Băng Linh Hư Thân hoàn mỹ nhất!"
Linh lực trong cơ thể Nguyệt Linh điên cuồng tuôn ra, bao bọc lấy mẫu thân. Nàng đang dùng chính tinh lực của mình để rút ngắn thời gian tu luyện hàng trăm năm cho bà. Đây là một hành động cực kỳ mạo hiểm, nhưng Nguyệt Linh không quan tâm. Nàng muốn khi bước lên con đường thăng thiên, cả gia đình nàng phải là một khối gắn kết mạnh mẽ nhất.
Quay lại lôi đài, tháng thứ bảy đã đi đến những ngày cuối.
Trên sân lúc này chỉ còn lại ba người. Một người đã gục ngã dưới móng vuốt yêu thú vào giữa tháng. Trần Hổ - kẻ mang dòng máu cuồng chiến - lúc này toàn thân đầy vết thương, nhưng ánh mắt lại rực cháy sự hưng phấn điên cuồng. Hắn nhìn về phía Trần Minh, gầm lên:
"Trần Minh! Nhục thân của ngươi rất khá, nhưng tháng thứ tám sắp tới... khi pháp thuật được giải phong, ta sẽ cho ngươi thấy sức mạnh tuyệt đối của nhánh chính Trần gia!"
Trần Minh đứng giữa đống xác yêu thú, thanh trọng kiếm cắm xuống đất, hơi thở dồn dập nhưng lưng vẫn thẳng tắp như một ngọn thương. Hắn nhìn lên đài cao, nơi Nguyệt Linh đang đứng quan sát với ánh mắt lạnh lùng không chút gợn sóng.
Hắn hiểu, nhục thân chỉ là cái vỏ. Tháng thứ tám, khảo nghiệm về Thiên Phú và Pháp Thuật mới thực sự là chiến trường của những kẻ nghịch thiên.
"Đến lúc đó, ta sẽ cho ngươi thấy... kiếm ý của phàm nhân có thể chém đứt cả tiên nhân." Trần Minh lạnh lùng đáp lại, thanh âm khàn đục nhưng vang vọng khắp quảng trường.
Nguyệt Linh phất tay, một đạo linh dịch xanh biếc rơi xuống, chữa trị vết thương cho ba người. Nàng nhìn lên bầu trời kinh thành, nơi những đám mây tím đang bắt đầu tụ hội, báo hiệu cho một giai đoạn bùng nổ cuối cùng của cuộc thi. Chín tháng sắp kết thúc, và một vị minh chủ thực sự đang dần lộ diện giữa biển máu và lửa.
Tháng thứ tám bắt đầu bằng một sự thay đổi kinh thiên động địa. Nguyệt Linh không còn cấm chế linh lực nữa. Nàng đứng trên đỉnh ngọn tháp cao nhất của Trần phủ, hai tay vung lên, giải phóng toàn bộ linh khí nén ép trong suốt bảy tháng qua.
"Tháng thứ tám: Pháp Thuật Tranh Hùng! Các ngươi có ba mươi ngày để phô diễn toàn bộ thiên phú đỉnh cao nhất của mình. Kẻ nào chạm đến quy tắc, kẻ đó có quyền đứng vào trận chung kết!"
Trên lôi đài, linh khí bùng nổ như núi lửa phun trào. Trần Hổ là kẻ ra tay đầu tiên. Hắn gầm lên, tu vi Kim Đan đỉnh phong vận hành đến cực hạn, một con Mãnh Hổ bằng lôi điện khổng lồ dài mười trượng hiện ra sau lưng hắn. Đây là bí pháp "Lôi Hổ Phá Thiên" của nhánh chính, sức mạnh có thể san bằng một ngọn núi nhỏ.
"Trần Minh! Chết đi!"
Trần Hổ lao tới, mỗi bước chân đều khiến lôi đài rung chuyển. Những tia sét xanh lè xé rách không gian, nhắm thẳng vào đỉnh đầu Trần Minh mà giáng xuống.
Trần Minh đứng lặng yên giữa tâm bão lôi điện. Hắn không dùng những pháp thuật hào nhoáng. Hắn chỉ nhẹ nhàng đưa thanh trọng kiếm đen sạm lên ngang ngực. Trong đầu hắn lúc này không phải là công pháp cường đại, mà là hình ảnh những con sóng dữ dội tại Hắc Hải Ngạn, là ý chí của vạn dân khi đứng trước cái chết.
"Kiếm vốn không có pháp, pháp là ở lòng người."
Trần Minh khẽ thốt ra một lời. Một luồng kiếm ý xám xịt, trầm đục nhưng mang theo sức nặng của cả một vùng đất biên viễn bùng phát. Hắn chỉ vung một kiếm đơn giản, nhưng luồng kiếm ý đó đi tới đâu, lôi điện của Trần Hổ tan biến tới đó. Đây không phải là sự áp chế về linh lực, mà là sự áp chế về Cảnh giới.
Trong khi cuộc chiến pháp thuật đang ở giai đoạn nóng bỏng nhất, mật thất Trần gia đột ngột chấn động dữ dội.
Cột sáng vàng kim của Trần Huyền Phong không những không tắt đi mà còn bắt đầu chuyển sang sắc tím nhạt - dấu hiệu của việc chịu ảnh hưởng trực tiếp từ hơi thở của Nguyệt Linh. Sau tám tháng ròng rã, quá trình đột phá của mẫu thân Nguyệt Linh cũng đã đi đến bước ngoặt cuối cùng.
"Phá cho ta!"
Nguyệt Linh quát lớn, nàng cắn đầu ngón tay, vẽ một phù văn Thái Sơ lên không trung rồi ấn mạnh vào trán mẫu thân.
Rắc! Rắc!
Lớp băng vạn năm bao phủ lấy mẫu thân nàng vỡ tan. Bà mở mắt ra, đôi đồng tử đã chuyển thành một màu xanh biếc sâu thẳm. Khí tức của bà vượt qua Hóa Thần đỉnh phong, trực tiếp nhảy vọt, đạt tới Nửa bước Luyện Hư. Dù chưa hoàn toàn bước hẳn vào như phụ thân, nhưng nhục thân của bà đã hoàn tất quá trình "Hư hóa", sẵn sàng để chịu đựng áp lực khi phi thăng.
Trần Huyền Phong đứng dậy, bước tới cạnh Nguyệt Linh. Lão nhìn con gái với ánh mắt đầy xót xa khi thấy nàng vì hộ pháp cho mình mà sắc mặt xanh xao.
"Nguyệt Linh, đủ rồi. Phụ thân và mẫu thân đã ổn định. Giờ là lúc để con chuẩn bị cho bản thân mình."
Nguyệt Linh khẽ mỉm cười, lau vệt máu trên khóe môi: "Vẫn chưa đủ. Con phải thấy Trần gia có chủ mới thì mới yên tâm bước lên Vạn Cổ Yêu Uyển."
Quay lại lôi đài, trận chiến tháng thứ tám đã đi đến hồi kết.
Trần Hổ nằm gục dưới sàn, lôi hổ đã tan biến, bộ giáp trên người vỡ vụn. Hắn nhìn Trần Minh với ánh mắt không thể tin nổi. Trần Minh đứng đó, thanh trọng kiếm vẫn chưa hề rút khỏi bao hoàn toàn, nhưng kiếm khí quanh thân hắn đã khiến lôi đài xuất hiện hàng ngàn vết chém li ti.
"Ta thua rồi..." Trần Hổ thốt lên đầy cay đắng, nhưng trong lòng lại nảy sinh một sự kính phục vô ngần.
Nguyệt Linh đứng trên đỉnh tháp, thanh âm của nàng vang vọng khắp kinh thành, mang theo sự hài lòng rõ rệt:
"Tháng thứ tám kết thúc. Trần Minh, ngươi đã ngộ ra được 'Kiếm Ý Trị Thế'. Trần Hổ, ngươi dù thua nhưng đạo tâm không mất, ta ban cho ngươi vị trí Đại thống lĩnh quân đội Trần gia."
Nàng ngước mắt nhìn về phía mặt trời đang dần lặn xuống, báo hiệu cho tháng thứ chín - tháng cuối cùng của cuộc đại tuyển và cũng là thời khắc Trần gia phi thăng.
"Tháng thứ chín: Thiên Mệnh Định Đoạt. Trần Minh, trận chiến cuối cùng của ngươi không phải là với tộc nhân, mà là với Ta. Nếu ngươi đỡ được một kiếm của ta mà không chết, ngươi chính là Tộc trưởng!"
Cả kinh thành lặng ngắt như tờ trước tuyên bố của Nữ đế. Đối đầu với Hóa Thần trung kỳ đỉnh phong? Đây không phải là thi cử, đây là tìm cái chết! Nhưng trong mắt Trần Minh, ngọn lửa chiến đấu chưa bao giờ rực cháy mãnh liệt đến thế. Chín tháng bồi đắp, chỉ để đổi lấy một khắc huy hoàng này.