Thái Tử Bám Người

Chương 6



Phụ thân dùng tay áo lau những giọt nước mắt vốn không tồn tại.

 

“Con biết rồi. Mấy ngày tới phụ thân ăn tạm thứ khác đi, một thời gian nữa con về sẽ đi săn cho người.”

 

Ta không biết rằng ngay tối hôm ta rời đi, phụ thân đã gọi hết các món đặc sắc trong quán rượu.

 

Trên đường đi, ta và Triệu thúc ngồi bên ngoài thùng xe, đ.á.n.h xe ngựa.

 

A Triều ban đầu cũng ngồi ngang hàng với chúng ta, nhưng bên ngoài không đủ chỗ cho ba người, nên đành thôi.

 

Ta tò mò hỏi Triệu thúc về chuyện năm xưa ông và phụ thân ra trận như thế nào, làm sao xông pha g.i.ế.c địch, phá trận xoay chuyển cục diện.

 

“Lần đó chúng ta chỉ có tám nghìn binh sĩ, mà phía địch tận mười vạn người. Lại thêm thời tiết khắc nghiệt, tuyết lớn phong đường, viện binh mãi không tới.”

 

“Trần tướng quân, cũng chính là phụ thân của con, trong hoàn cảnh tuyệt lộ như vậy vẫn tìm ra cho chúng ta một con đường sống. Tám nghìn người chúng ta không một ai thương vong, ngược lại quân địch rơi vào bẫy của chúng ta, c.h.ế.t bị thương vô số.”

 

Triệu thúc nói đến đoạn xúc động, dường như chiến trường lại hiện ra trước mắt ông, bên tai như vang lên tiếng c.h.é.m g.i.ế.c. Tay ông nắm dây cương cũng run lên vì kích động.

 

Ta cùng Triệu thúc trò chuyện say sưa suốt dọc đường, đến khi trời tối chúng ta mới đến một trạm dịch.

 

Triệu thúc đi vào trong trước để hỏi thăm tin tức.

 

“Bây giờ trời tối rồi, đi đường không tiện. A Triều, tối nay chúng ta nghỉ ở đây nhé.”

 

Một lúc lâu không nghe thấy động tĩnh trong xe, ta tưởng A Triều ngủ rồi, bèn kéo rèm xe nhìn vào.

 

“A Triều, xuống đi, hôm nay chúng ta nghỉ ở đây một đêm trước… Ngươi sao vậy? Sao sắc mặt khó coi thế?”

 

Chẳng lẽ hắn say xe?

 

Ta đang định leo lên xem tình hình của hắn, thì hắn cúi người một cái, nhẹ nhàng bước xuống.

 

“Không sao.”

 

Hắn lạnh lùng ném lại hai chữ rồi đi trước.

 

Sắc mặt tệ như vậy, chẳng lẽ vì đi đường xa nên kéo theo vết thương của hắn?

 

“A Triều, là ta suy nghĩ không chu toàn. Vết thương của ngươi vừa mới khỏi mà hôm nay chúng ta lại đi xa như vậy, đúng là không thích hợp lắm. Ngươi có chỗ nào đau không?”

 

Sau khi nghe ta nói, A Triều khẽ nhíu mày, trông như đang rất đau đớn.

 

Ban nãy còn đi đứng vững vàng, bỗng nhiên bước đi cao thấp không đều.

 

Ta biết ngay mà, vừa rồi A Triều chỉ đang cố gắng gượng thôi, thực ra chắc đã đau từ lâu rồi?

 

Vì không muốn ảnh hưởng đến hành trình, cũng không muốn làm phiền chúng ta, suốt dọc đường hắn không hề nói một câu.

 

Mất trí nhớ rồi mà vẫn hiểu chuyện như vậy, chắc hẳn là tính cách được nhẫn nhịn mà thành trong cung.

 

“A Triều, đi chậm thôi, để ta đỡ ngươi.”

 

Ta vội tiến lên kéo tay hắn đặt lên vai mình, cẩn thận dìu hắn đi vào trạm dịch.

 

Lúc này rõ ràng cảm thấy tâm trạng hắn tốt lên.

 

Nhưng sao ta lại có cảm giác hắn đem toàn bộ trọng lượng cơ thể đặt lên người ta vậy?

 

Trong quán, Triệu thúc đang nói chuyện với tiểu nhị.

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

“Xin lỗi khách quan, thật sự chỉ còn một phòng trống thôi. Dọc đường đến đây các vị cũng thấy rồi đấy, trong vòng mười mấy dặm chỉ có mỗi quán của chúng ta, khách tự nhiên đông. Từ đây đến trạm dịch tiếp theo cũng phải bốn năm chục dặm, giờ các vị đi tiếp thì đến sáng cũng chưa tới.”

 

Triệu thúc khó xử nhìn về phía ta vừa bước vào.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ta phẩy tay, không để ý nói:

 

“Một phòng thì một phòng vậy. Dù sao cũng chỉ là chỗ nghỉ chân, mọi người đều là nam nhân, chen chúc một chút ngủ một đêm thôi. A Triều, ngươi thấy sao?”

 

“Được.”

 

Ban đầu ta còn lo A Triều không đồng ý.

 

Dù sao hắn cũng là thân phận thái t.ử, tuy bây giờ đã mất trí nhớ, nhưng thói quen của hắn chắc sẽ không thay đổi.

 

Hơn nữa lúc ngủ hắn dường như không thích gần gũi với người khác.

 

Nếu hắn không muốn chen chung với chúng ta, ta và Triệu thúc sẽ tạm ngủ trên xe ngựa một đêm.

 

Nhưng hắn không hề tỏ ra kháng cự, trái lại dường như còn vui hơn.

 

Bố trí trong phòng rất đơn giản, nhưng cũng khá rộng rãi.

 

Một cái bàn hai cái ghế, một cái giường và một cái sạp.

 

Ta dìu A Triều ngồi xuống giường, lấy khăn lau mặt cho hắn.

 

A Triều ngoan ngoãn nhắm mắt, mặc cho ta lo liệu.

 

Ánh nến soi lên hàng mi dài của hắn.

 

Ta lại không nhịn được thầm cảm thán: trên đời này lại có người sinh ra đẹp đến vậy.

 

“Triệu thúc, tối nay đành làm phiền thúc nghỉ tạm trên sạp một đêm.”

 

“Tiểu tướng quân nói gì vậy, sao gọi là làm phiền được. Năm xưa chúng ta ngủ chung trên một tấm chiếu cỏ là chuyện thường.”

 

Có lẽ quá mệt, Triệu thúc vừa nằm xuống sạp không bao lâu đã bắt đầu ngáy.

 

Trong những năm tháng chinh chiến của ông, chắc đã quen với việc có thể ngủ là tranh thủ ngủ thêm một chút.

 

Ta quay lại bên giường.

 

A Triều dịch người vào phía trong một chút, đôi mắt đen sâu nhìn ta.

 

Dịch vào trong một chút cũng tốt, trở mình sẽ không dễ rơi xuống.

 

Ta cúi đầu nhìn vào ánh mắt đầy mong đợi của A Triều.

 

Ý gì đây?

 

Hắn quen được người khác hầu hạ rồi sao?

 

Ngay cả chăn cũng phải để người khác đắp giúp?

 

Haizz, thôi vậy, lần này ta chiều hắn một lần.

 

6

 

Ta cúi xuống kéo chăn lại đắp cho hắn, tỉ mỉ nhét kín mép chăn. 

 

Cầm chiếc chăn dư kia, ta nhẹ tay nhẹ chân đặt xuống đất, trải phẳng ra rồi vẫn mặc nguyên quần áo mà nằm xuống. 

 

Hoàn toàn không hề để ý tới phía sau lưng, ánh mắt u oán mà A Triều truyền tới.

 

Trong cơn nửa mê nửa tỉnh, ta mơ hồ cảm thấy chiếc chăn bên cạnh dường như bị lún xuống. Là A Triều dậy đi đêm sao? 

 

Chỗ này vốn chỉ có từng ấy, nếu hắn dậy đi ngang qua tấm chăn ta trải dưới đất cũng là chuyện bình thường.